Thơ: Cảnh Trí Ngậm Ngùi

17/07/200500:00:00(Xem: 9721)
Cảnh trí đôi khi đổi được lòng
Và tôi một gã ở phương đông
Đã quen uống nước trời mưa đổ
Đã tắm êm đềm bên nhánh sông

Cũng gío rung cây cũng nắng vàng
Cũng hoa cũng bướm lượn thênh thang
Cũng hồn tôi đó nhưng giờ khác
Bởi khoảng không gian gợi ngỡ ngàng

Tôi ngó lầu cao nhữngthánh đường
Tiếng chuông lạc lõng giũa trời sương
Giục tôi nhơ ùlại bao đền miếu
Biết có còn không ở cố hương"

Tôi có nhiều đêm mộng trở trăn
Gọi hồn lục tỉnh vía Sài Côn
Đừng quên tôi nhé dù lưu xứ
Tôi vẫn là tôi nước Việt buồn

Lâm Hảo Dũng

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hỏi tôi ngày ở Tam Quan Có ăn mè xửng em làm hay chưa"
Con cũng muốn về thăm lại má Thăm dòng sông Hậu nắng lưa thưa
Về đây con nước sông đầy Sóng xô mấy ngọn buồn lây mạn đò
Sau này anh đọc thơ tôi nên nhớ Có phải tôi viết đâu " Một nửạ
Ai có về ngang vùng Bốn xưa Xuống phà qúa bộ đến Cần Thơ
Tôi ngồi hít thở hơi ra hơi vô hơi dài hơi ngắn, xin cho đất trời
Mai đi qua núi mai xuôi biển Mai thắp sao trời mộng súng gươm
Tôi nhơ ùmùa xuân ấy Biển Hồ Khí trời tôi thở khí trời thơ
chuyện đời như giọt nước sông biển lại thành mây
Sáng nay về tới rừng Banhet Còn nhớ đồi cao dốc tử thần
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.