Thơ: Bài Ca Của Đất

29/04/200500:00:00(Xem: 6868)
Ai có về ngang vùng Bốn xưa
Xuống phà qúa bộ đến Cần Thơ
Qua cầu Cái Khế về bên trái
Có thấy tim đau nhớ ngọn cờ
Cũng chính nơi đây buổi cuối cùng
Hồn thiêng sông núi khóc Khoa Nam
Tướng Hưng thề chẳng đi hàng giặc
Nên đã chôn mình với nước non

Khi ăn qủa mận miệt Trung Lương
Tôi thấy trần gian bỗng sụp buồn
Như thể thân ai vừa lẫn khuất
Trong ngày đen tối của quê hương
Còn biết bao nhiêu hồn chiến sĩ
Đang làm cho đất nở hoa thơm
Họ như ngọc qúi trong ngăn kính
Sống mãi muôn đời giữa tiếc thương

Lâm Hảo Dũng
(Ngày Đi Thương Sợi Khói Bên Nhà)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi bỏ Đèo Nhông về với núi Ta làm mây ở cuối trời xa
chiến khu lạnh, chỉ còn anh nằm đó nắm xương tàn vất vưởng với cỏ cây
Tôi vẫn biết em buồn bên mái lá Hàng bụp thưa đôi búp nhú ơ hơ
Em có biết lòng anh như nắng mới Hồn bâng khuâng nhìn những lá cây vàng
Rồi mai bỏ núi về trời Dấu trong lửa đạn buồn rời quê hương
Dễ có một ngày ta trở lại Bồng Sơn xa qúa cuối trời xa
thư bạn gửi từ vùng kinh tế mới đến tay ta hơn sáu chục ngày dài
Mặt trời đã lặn từ lâu nhưng trăng chưa mọc Bầu trời thăm thẳm chỉ có những vì sao lấp lánh
Ta ngồi bên dòng sông, Nhìn đời mình trôi chảy
Lời này là lời mỗi ngày tôi đọc, mỗi ngày tôi ca, tôi hát, tôi nhẩm,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.