Thơ: Đoản Khúc

21/07/200500:00:00(Xem: 10168)
  • Tác giả :
1. Nơi này
mình vẫn gặp nhau
Ngọn đèn
làm chứng trên đầu
đêm đêm
Nơi này anh
nói ... yêu em
Trăng sao nín thở
ngọn đèn buồn tênh
Nơi này mình
nói thương mình
Phố thưa thớt bóng
đường tình thênh thang
Nơi này đêm loãng trăng tan
Ngọn đèn
buồn bã võ vàng sương rơi
Nơi này mình
lúc chia rời
Ngọn đèn nhỏ những giọt
cười xót xa
Vời trao chút nhớ
làm quà
Ddường xa quay bước
còn ta
với đèn
Ta về trong giấc ngủ quên
Ngọn đèn đứng với triền miên
nhớ hoài.

2. Khi con tàu đã
rời ga
Mang theo em
nỗi nhớ
và cô đơn
Còn tôi
như kẻ không hồn
Vây quanh bốn phía đèn
buồn vàng hoe
Sương khuya cũng đã nhạt
nhoè
mắt tôi cũng đã tròn
xoe giọt sầu
ngó lên tìm bóng tinh cầu
rơi rơi
ướt một mái
đầu trắng bong
Con tàu giờ đã
mông lung
Tôi em giờ đã ngàn trùng
cách xa
Lần câu thơ cũ
ngâm nga
Tôi nghe cả
một giang hà nỉ non

pnt

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thật tình khi tháng Tư đi qua không ai biết có nhiều điều đáng
sớm mai lăn cổ xuống giường với tay đụng phải vô thường bóng đêm
Đây lời Phật dạy lâu rồi: "Ta xem chức tước, thứ ngôi trên đời
tôi đã nghe chúng gọi tôi bằng những tiếng cười sang sảng, bằng những tiếng khóc oán than, từ bên kia thế giới.
Đoàn xe địch chuyển quân rầm rộ Em nằm im theo dõi bên đường
Chỉ cần năm năm thôi Hòa bình đao phủ thủ
lại một tháng tư mòn mỏi đợi ngóng về Phan Thiết trôi mênh mông
Xưa nếu biết cuộc đời là cõi tạm Thì lối về đã theo dấu chân nai
Anh về Phan Thiết ngang Xuân Lộc, còn nhớ tháng tư hận ngút trời
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.