Thơ: Đoản Khúc

21/07/200500:00:00(Xem: 10139)
  • Tác giả :
1. Nơi này
mình vẫn gặp nhau
Ngọn đèn
làm chứng trên đầu
đêm đêm
Nơi này anh
nói ... yêu em
Trăng sao nín thở
ngọn đèn buồn tênh
Nơi này mình
nói thương mình
Phố thưa thớt bóng
đường tình thênh thang
Nơi này đêm loãng trăng tan
Ngọn đèn
buồn bã võ vàng sương rơi
Nơi này mình
lúc chia rời
Ngọn đèn nhỏ những giọt
cười xót xa
Vời trao chút nhớ
làm quà
Ddường xa quay bước
còn ta
với đèn
Ta về trong giấc ngủ quên
Ngọn đèn đứng với triền miên
nhớ hoài.

2. Khi con tàu đã
rời ga
Mang theo em
nỗi nhớ
và cô đơn
Còn tôi
như kẻ không hồn
Vây quanh bốn phía đèn
buồn vàng hoe
Sương khuya cũng đã nhạt
nhoè
mắt tôi cũng đã tròn
xoe giọt sầu
ngó lên tìm bóng tinh cầu
rơi rơi
ướt một mái
đầu trắng bong
Con tàu giờ đã
mông lung
Tôi em giờ đã ngàn trùng
cách xa
Lần câu thơ cũ
ngâm nga
Tôi nghe cả
một giang hà nỉ non

pnt

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Con cũng muốn về thăm lại má Thăm dòng sông Hậu nắng lưa thưa
Về đây con nước sông đầy Sóng xô mấy ngọn buồn lây mạn đò
Sau này anh đọc thơ tôi nên nhớ Có phải tôi viết đâu " Một nửạ
Ai có về ngang vùng Bốn xưa Xuống phà qúa bộ đến Cần Thơ
Tôi ngồi hít thở hơi ra hơi vô hơi dài hơi ngắn, xin cho đất trời
Mai đi qua núi mai xuôi biển Mai thắp sao trời mộng súng gươm
Tôi nhơ ùmùa xuân ấy Biển Hồ Khí trời tôi thở khí trời thơ
chuyện đời như giọt nước sông biển lại thành mây
Sáng nay về tới rừng Banhet Còn nhớ đồi cao dốc tử thần
Khi bỏ Đèo Nhông về với núi Ta làm mây ở cuối trời xa
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.