Thơ: 30 Tháng 7

01/08/200500:00:00(Xem: 10465)
Mẹ ra biển động một mình
Cuồng phong dội sóng, tình Cha lênh đênh
Bè lau quằn quại bờ sinh tử
Oa oa trẻ khóc,
Rạng bình minh

30 tháng 7, hạ nồng
Đong đưa giấc ngủ nôi hồng, tay cha
Hạt sương đầu cỏ,
Thánh thót sát-na
Núi sông một thoáng,
Bao la bóng hình

Đầu đời,
Giọt lệ thanh xuân
Cuối đời,
Dấu cát trầm luân, xóa nhòa
30 tháng 7,
Nghĩa Mẹ, ơn Cha
Đến,
Đi,
Ánh chớp,
Đóa hoa vô thường

Bản lai,
Nào thấy gì hơn
Xôn xao hoa đốm,
Một giòng Không Hư ….

Diệu Trân
(Đến với Mẹ Cha)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Em giữ cho tôi hồn tuổi trẻ Rất thơ và rất Việt Nam ta
Cảnh trí đôi khi đổi được lòng Và tôi một gã ở phương đông
Hà nội 2h sáng. Nếu như trong phố cổ, sự yên tĩnh bao
Như con khỉ nhớ rừng ngồi bó gối Mắt u hoài theo dõi đám mây trôi
Pháp thân như trúc biếc Bát Nhã như hoa vàng
Nếu mai tôi chết ở đây Cái thân chắc lạnh hồn bay giữa trời
Đạo-sỹ lên núi, mùa thu Cửa động,
Sen vươn tay đón nắng vàng Mây thị-giả rất nhẹ nhàng bay lên
Từ hôm rã ngũ rời Long Khánh , treo mảnh tàn y lạnh với rừng
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.