Thơ: 30 Tháng 7

01/08/200500:00:00(Xem: 10501)
Mẹ ra biển động một mình
Cuồng phong dội sóng, tình Cha lênh đênh
Bè lau quằn quại bờ sinh tử
Oa oa trẻ khóc,
Rạng bình minh

30 tháng 7, hạ nồng
Đong đưa giấc ngủ nôi hồng, tay cha
Hạt sương đầu cỏ,
Thánh thót sát-na
Núi sông một thoáng,
Bao la bóng hình

Đầu đời,
Giọt lệ thanh xuân
Cuối đời,
Dấu cát trầm luân, xóa nhòa
30 tháng 7,
Nghĩa Mẹ, ơn Cha
Đến,
Đi,
Ánh chớp,
Đóa hoa vô thường

Bản lai,
Nào thấy gì hơn
Xôn xao hoa đốm,
Một giòng Không Hư ….

Diệu Trân
(Đến với Mẹ Cha)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nghe vẫn còn thương đầm thấm qúa Một dòng Hương thủy nhớ Hương giang
Quỳnh hoa âm thầm nở Bóng đêm hờ hững rơi
Gió lên, Quấn quít vòm cây
Cho ta được ở tù trong qúa khứ Để ta về ngủ dưới ngọn Chư Xang
Hai mươi năm chẳng về Nam Hải Tôi ở trời Tây nhớ cửa Đông
Khi mưa trút nỗi buồn trắng lên bầu trời rộng.
Những người tuổi trẻ tôi vừa thấy Kênh kiệu ung dung đến học đường
Bé ba tuổi Sáng lên đồi theo bố
Tên Mông Cổ ngủ vùi trên ghế đá Chiều bên đường giục gĩa tiếng xe qua
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.