Hôm nay,  

Chuông Công Phu Sớm

07/12/200600:00:00(Xem: 3880)

Chuông Công Phu Sớm

Tiếng chuông đó ngân trong không gian còn đẫm sương mai, nhưng sao ấm áp quá! Phải chăng sương sớm, gió sớm của tiết trời tháng mười hai cũng chiêu cảm giòng âm thanh đại từ của đại hồng chung mà xua tan lạnh lẽo.

Đó là tiếng chuông công phu sớm của Thượng Tọa Thích Nguyên Siêu, trụ trì chùa Phật Đà, thành phố San Diego, miền Nam California.

Do cơ duyên, cùng các Phật tử ở xa, về chùa Phật Đà dự Pháp Hội Địa Tạng và khóa tu niệm Phật, chúng tôi được Thượng Tọa trụ trì phát túi ngủ, cho phép nghỉ tại chùa để yên tâm dự trọn vẹn khóa tu. Do cơ duyên này mà tạo bao thuận duyên khác. Ai nói “Phước bất trùng lai, họa vô đơn chí"” Không đâu, duyên của người con Phật, khi đã hội được thì “Phước trùng trùng lai, họa, duyên phước đoạn” phước nối tiếp phước; còn họa, nếu có tới cũng duyên theo phước mà đoạn diệt.

Đó là khi người con Phật quyết tâm từng bước, quán chiếu tu tập, tự lượng căn cơ, chọn cho mình một hướng đi, trong tám mươi bốn ngàn hướng Đức Thế Tôn chỉ dạy. Từ đó, nung nấu thân, tâm, ý trong Nhất-Hạnh-Tam-Muội, chỉ nương theo một hạnh đã chọn mà đi đến Giác Ngộ. Tới được đó rồi, ngại chi thiên-môn-Tam-Muội không mở ra cho những người con Phật kiên trì dũng mãnh được nếm trọn vẹn vị giải thoát"

Lần đi từng bước đầu chập chững, tập điều động ngũ uẩn. Nhãn quan nhìn núi chỉ là núi, nhìn sông chỉ là sông, như thị, như thế mà thôi; rồi nhĩ quan, nghe tiếng chim hót, biết là tiếng chim hót, nghe giòng suối chảy, biết là tiếng suối chảy; rồi tỷ quan, thiệt quan, thân quan, hãy chỉ ghi nhận tự thân của thế giới Tánh Cảnh khách quan bên ngoài để được tâm an, ý lạc, không bị vướng quẩn quanh vào lưới xấu, đẹp, khen chê…

Nhưng tiếng chuông công phu sớm từ đại hồng chung chùa Phật Đà sáng nay đã không “chỉ là tiếng chuông”. Tiếng chuông không chỉ ở trong thế giới Tánh Cảnh. Tiếng chuông nương tâm người thỉnh chuông, đã chậm rãi, nhẹ nhàng vượt không gian hạn hẹp, vượt thời gian cô đọng, ngân tới đâu, không ai hay; chỉ biết, tiếng chuông công phu sớm đó, dường như ướp đẫm Vi-Diệu-Pháp vô hình tướng, thành âm thanh Vô-Diệu-Âm để chứng thực sự nhiệm mầu của tột cùng Bát Nhã “Sắc tức thị không. Không tức thị sắc. Thọ, tưởng, hành thức. Diệc phục như thị”.

Nên, tiếng chuông công phu sớm đó đã không chỉ là tiếng chuông.

Đó là âm thanh Pháp Hoa từ Linh Thứu.

Đó là âm thanh Duy Ma Pháp Hội từ Yêm-La

Đó là âm thanh Pháp-Bảo-Đàn

Đó là âm thanh Kim Cang

Đó là âm thanh Viên Giác

Đó, là vì tâm người thỉnh chuông đang hướng về Chư Phật mười phương nên “Tụng kinh giả, minh Phật chi lý

Niệm Phật giả, minh Phật chi cảnh”

Người tụng kinh, rồi sẽ hiểu lời Phật. Người niệm Phật, rồi sẽ thấy cảnh giới Phật.

Ân đức thay, người thỉnh chuông đã không giữ “minh Phật chi lý, minh Phật chi cảnh” cho riêng mình. Tấm lòng từ bi của người thỉnh chuông đã quyện vào tiếng chuông khiến những ai có duyên nghe  được, cũng đồng hưởng “lời Phật, cảnh Phật” vi diệu như thế.

Kính thưa Thượng Tọa viện chủ chùa Phật Đà.

Chúng con, những Phật tử từ nơi xa về dự Pháp Hội Địa Tạng, được Thượng Tọa từ bi cho lưu lại chùa trong ba ngày hội nên mới có cơ duyên được hưởng tiếng chuông công phu sớm, để bất ngờ nhận thức phần nào lời nói hàm ý thâm sâu của vị thiền sư năm xưa “Thấy núi là núi, sông là sông. Rồi thấy núi không chỉ là núi, sông không chỉ là sông. Cuối cùng, trở về an trú trong chánh niệm mới lại thấy rằng, núi kia đích thực là núi, sông kia đích thực là sông”. Cái thấy trước và cái thấy sau, tưởng ba, nhưng đích thực là một. Đức Phật thuyết Tam Thừa để trở về Nhất Thừa. 

Quả thật, mỗi hiện tượng, dù thầm lặng, vi tế đến đâu, cũng đều có cơ duyên hướng đến chân trời Chân Như mầu nhiệm. Chiêu cảm được hay không là do tâm người khi đối diện hiện tượng. Tâm bình thì giọt sương đọng trên ngọn lá, là giọt sương. Tâm động thì giọt sương ấy là giọt nước mắt. Tâm an tĩnh như nhiên, thì giọt sương đó là hạt kim cương trong vắt.

Xin tri ân Thượng Tọa đã ban cho chúng con thời pháp nhiệm mầu bằng âm thanh vi diệu.

(Như-Thị-Am, 02 tháng mười hai, 2006)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
3. Cơm hến – Huế Người Việt Nam bao giờ cũng ăn cơm nóng, còn cơm hến của xứ Huế lại được chế biến từ cơm nguội đánh tơi nhưng cơm hến được nấu từ thứ gạo ngon nên vẫn mềm dẻo. Ăn cơm hến tưởng như là một món trộn với những nguyên liệu phong phú mà đơn giản như hến luộc, nước hến, hoa chuối thái rối, khế chua, rau răm... Cơm hến hòa cùng vị bùi của đậu phộng, vị cay của ớt, vị đậm đà của mắm ruốc, tạo nên một món thanh đạm. Cơm hến là món khá cay, có mùi ruốc mặn nồng thơm nức mũi, vị chua thanh của khế, mùi thơm ngây ngất của rau thơm, chuối bắp, bạc hà, vị ngọt đằm thắm của nước hến, béo ngậy của tóp mỡ... Người ăn cơm hến đôi lúc vẫn chưa vừa lòng với món ớt tương cay nồng sẵn có, còn cắn thêm trái ớt tươi" rồi xì xụp, xuýt xoa hít hà cho nước mắt nhỏ giọt, mới thấm thía được cái ngon của cơm hến. 4. Cơm Âm phủ - Huế Cơm Âm phủ là một món ăn có từ lâu đời của đất cố đô, rất đậm “chất Huế” gồm nhiều nguyên liệu tạo thành, đa màu đa sắc nhưng lại rất bình dân. Cái tên nghe rất lạ,
Tôi biết. Giá như anh còn sống. Nghe đến đây rất có thể, tôi sẽ nghe ra : Thằng nào ? Thằng chó nào ?... Nhưng có là thằng gì,….Tôi vẫn giữ cái quyền Nghĩ đến anh. Mình với nhau… Hay anh chọn những người này là bạn anh
Địa Ngục Có Thật là tên của vở nhạc kịch do nghệ sĩ dương cầm Hồng Ân biên soạn và là người châu Á đầu tiên đoạt giải đạo diễn sáng tạo tại cuộc thi quốc tế HUGO tại Áo. HUGO là cuộc thi quốc tế dành cho sinh viên các Đai học Nghệ thuật châu Âu nhằm tìm ra những đạo diễn sáng tạo về nghệ thuật
Tuy sống chung với nhau, nhưng đôi lúc hình như họ không còn hiểu nhau được nữa mặc dù hai vợ chồng cùng sử dụng một thứ ngôn ngữ! Tây gọi đây là solitude à deux còn người mình thì văn chương hơn nói đó là nỗi cô đơn đồng sàng dị mộng.
Thảm họa văn hóa ở trong nước bây giờ là nói như con vẹt hay như một cái máy mà không biết mình nói gì, không hề quan tâm đến đúng-sai, đua nhau bắt chước mà không hề biết nhận định, phê phán.
Kiều là tác phẩm có quá nhiều phó phẩm, Vịnh Kiều Tập Tự của Chu Mạnh Trinh, (chép chung trong sách Sãi Vãi, ký hiệu AB. 383) là một thí dụ nhỏ. Căn cứ trên số phó phẩm đó ta thấy rõ ràng giá trị của ĐTTT và thấy ngay ảnh hưởng vô vàng sâu đậm trong dân gian cũng như học giới
Tết Canh Tý năm nay rơi vào những ngày cuối tuần, ngày 24, 25 và 26 tháng 1 năm 2020, nhằm ngày 30, Mùng Một và Mùng Hai Tết, nên không khí đón xuân tại Quận Cam, Miền Nam California, Hoa Kỳ, thêm tưng bừng và rầm rộ hơn các năm tại các chùa, nhà thờ, thánh thất, các nơi tổ chức diễn hành và hội chợ Tết, với hàng chục ngàn đồng hương Việt Nam tham dự.
vọng tưởng ấy, không cần diệt trừ; mà chân tâm, cũng không cần vọng cầu. Không thể diệt cái không có thật. Cũng không thể cầu cái đã sẵn có, luôn có. Lẳng lặng đi, đứng, ngồi, nằm - một tâm ấy trong tự tại an nhiên, không đặt tên, phán xét. Chính nơi đó, bộ mặt Chúa Xuân hiển hiện.
Trong ba ngày Tết, theo thông lệ thì hầu như trong mọi gia đình VN đều phải có cặp dưa hấu, bánh tét hoặc bánh chưng. Bàn thờ phải có dĩa ngũ quả và đặc biệt nhứt là không thể thiếu một nồi thịt kho nước dừa to tổ chảng đi kèm theo với dưa giá và canh khô qua hầm để ăn lai rai trong những ngày đầu năm…
Biến cố khoa học đáng ghi nhớ nhất trong năm 2019 có lẽ là việc các nhà thiên văn học kỳ tài của thế giới lần đầu tiên trong lịch sử nhân loại chụp được ảnh một hố đen. Vâng, một hố đen có mã số M87* (có hoa thị) nằm tại trung tâm dải thiên hà cùng tên M87 (không hoa thị) cách trái đất 55 triệu năm ánh sáng.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.