Hôm nay,  

Sóng

21/06/202221:20:00(Xem: 4959)

Truyện ngắn

song

Tiếng cánh cửa mở ra và đóng sập lại ngay lập tức. Dư chấn lan sang phòng nàng. Sàn nhà rung lên nhè nhẹ. Những bước chân như chạy, lao xuống cầu thang. Hẳn là bước chân của một chàng trai hãy còn rất trẻ. Nhanh. Mạnh.

 

Nàng chợt nhớ cảm giác hơi chao người thoáng qua vài giây trong cơn động đất tối qua, 5.5 độ Richter, tâm ở thành phố Red Lane, cách chỗ nàng chừng năm mươi lăm phút lái xe. Lúc bấy giờ nàng đang nàng say sưa ngắm trăng. Trăng tròn trịa, to vành vạnh và sáng lạ lùng. Ai đó bảo nếu những lúc ấy vào rừng sẽ nghe được tiếng chó sói hú gọi bầy. Lúc bấy giờ nàng không hề biết đó là động đất. Mãi tới sáng nay, tình cờ mở tờ báo mạng nàng mới hay.

 

Nàng hình dung: Đó là anh chàng sinh viên Châu Âu, giày sport, quần jean, áo jacket. Màu tóc thì có thể vàng, đen, nâu; có thể cắt ngắn, cạo trọc lóc hoặc để dài ngang vai, xõa ra hay cột túm lại sau gáy.

 

Cánh cửa ấy đối diện cánh cửa phòng nàng, đều là cửa ra vào. Cùng màu xanh sẫm. Cùng chụm vào đầu cầu thang. Cùng bắt đầu bằng số 23 (hàng trăm và hàng chục), chỉ khác nhau ở hàng đơn vị. Những con số cùng sơn màu trắng. Dưới chân cầu thang, hai cánh cửa khác, cũng giống in vậy.

 

Và như thế bốn cánh cửa cùng hướng về một cầu thang. Chân cầu thang mở ra khoảng sân rộng có thảm cỏ tươi mát luôn được cắt xén ngay ngắn và nhiều loại hoa khoe sắc rực rỡ quanh năm. Cầu thang gồm mười bốn bậc, mỗi bậc cao chừng hai tấc, chiều ngang độ một mét. Hai bên là bức tường màu kem. Trần nhà thấp, gắn hai ngọn đèn ở trên và dưới cầu thang, tự động tắt sáng.

Những buổi sớm nàng đi xuống, thỉnh thoảng gặp ông Mỹ trắng đúng hút thuốc ngoài hành lang trước căn hộ ở chân cầu thang phía bên phải. “Hi! How are you?” “I’m great. Thank you. How about you?”… Đôi khi nàng thấy ông tóc đen da vàng, người Philippines thì phải, đang chăm sóc mấy chậu lan nở hoa trắng muốt và hồng thắm, đẹp tuyệt vời trước hiên căn hộ bên trái chân cầu thang.

 

Đã hai tuần rồi, nàng chỉ ru rú trong nhà. Lên mạng kiếm việc. Trường vừa nghỉ hè và nàng cũng vừa bị mất việc. Tiệm bán food to go, nơi nàng làm đã phải đóng cửa vì lỗ nặng. Trưa nay nàng bị đánh thức bởi lũ sẻ nâu ngoài cửa sổ. Bầy chim chừng vài ba chục con, liên tục ríu rít chuyền cành. Chúng vui vẻ, vô tư, trông hạnh phúc biết bao!

 

Ồ! Có tiếng chân! Tiếng chân đã trở nên quen thuộc, đang lên cầu thang. Nàng muốn hé cánh cửa. Chỉ tò mò chút thôi, nhưng không thể vì ngại quá! Tiếng mở cửa. Tiếng đóng cửa. Sập. Dư chấn lan sang chỗ nàng ngồi. Rung nhẹ. Xong.

 

Mấy bữa nay trời nóng hầm hập bởi đợt gió Santa Ana. Gió thì khô khốc, thổi rất mạnh. Hồi nàng mới sang đây, mỗi lần có đợt gió nầy, mũi nàng bị ngứa và chảy máu, cổ họng khô rát.

Bên ô cửa sổ có khung lưới đã đóng chết vào tường và khung kính hé ra một chút, nàng ngồi thu mình, lọt thỏm trong ciếc ghế xếp, rầu rĩ, tư lự, lơ đãng nhìn xuống chỗ ngã tư liên tục ngược xuôi những dòng xe, lòng tự hỏi không biết mình đang muốn gì.

 

Ngoài kia, trên bầu trời cao rộng trong veo, xanh ngan ngát, mênh mang nắng và hun hút gió, những cánh chim lấp lóa trắng bạc, bỗng chao nghiêng. Vài chú chim bị dạt khỏi bầy đang gắng sức bay cụm lại. Xa xa, những thân cọ mảnh khảnh cao vút với chóp lá trên ngọn, đang cong mình, oằn về một hướng. Chỗ tòa cao ốc, hàng thông cùng lùa ngang theo hướng gió, reo vi vu.

Gió bỗng thổi mạnh hơn. Lá rụng lả tả. Lũ chim hốt hoảng, xao xác, ríu ran gọi nhau. Gió đuổi bọn lá khô chen lấn nhau chạy lăng quăng trên đường rồi tụ lại từng vạt. Sáng mai vài người Mễ, với cái máy thổi lá to đùng trên lưng, sẽ gom đám lá khô kia mang đi.

 

Lề đường dưới ban công phòng nàng (ban công thấp tè), một chiếc Camry màu mận chín vừa dừng lại. Cửa mở, người thanh niên tóc đen, kiếng cận, nét mặt có vẻ dân Hàn Quốc, mở cửa bước ra, băng qua đường rồi khuất dạng sau bức tường của căn nhà trồng nhiều hoa hồng và vuông cỏ xanh mượt.

 

Một chiếc Lexus trắng trờ tới, đậu sau chiếc xe vừa rồi. Cánh cửa bên trái mở, chàng trai cao lớn, da trắng, tóc vàng mắt xanh, vòng qua bên phải mở cửa cho bạn gái, cũng mắt xanh tóc vàng. Cả hai đi cạnh nhau vài bước, bỗng dừng lại ôm hôn nhau đắm đuối. Một cặp vợ chồng trẻ đẩy chiếc xe nôi ngang qua họ. Em bé chừng vài tuổi, đôi má đỏ hồng, cười toe toét, vung vẩy đôi tay bụ bẫm.

 

Tiếng cánh cửa mở! Nàng lắng tai… Chờ đợi những bước chân đã trở nên quen thuộc. Ồ! Tiếng chân của hai người? Bước chân lạ xen với bước chân quen? Tiếng chân lạ hình như cũng giày sport nhưng có vẻ nhẹ nhàng hơn? Giọng nói tiếng cười của nam lẫn nữ. Nàng còn đang ngạc nhiên thì âm thanh kia đã mất hút.

 

Và kìa! Đôi trai gái tóc nâu da trắng, trang phục thể thao trắng, từ cánh cổng của apartment nàng ở, chạy bộ ra phía ngã tư. Song song nhau. Họ làm thành một cặp xinh xắn, khỏe mạnh, tràn trề tình yêu và sức sống.

 

Nàng bỗng thèm, thèm đến cháy lòng, tiếng chuông cửa hoặc tiếng gõ cửa. Bỗng nhớ ánh mắt Thuận buồn rầu nhìn nàng hôm ở phi trường. Bỗng nhớ những lúc Thuận bên cạnh nàng, nàng tựa đầu lên bờ vai Thuận vững chãi, nàng choàng tay qua cổ Thuận ngai ngái mùi mồ hôi nồng nàn. Bỗng nhớ vòng tay Thuận siết quanh lưng nàng, nhớ bàn tay Thuận dịu dàng vuốt ve mái tóc nàng dài mượt. Nhớ cảm giác nàng và Thuận ôm chặt lấy nhau…

 

***

 

Hai cánh cửa vẫn đứng đối diện nhau. Vẫn đóng kín.

 

Hai cánh cửa màu xanh sẫm thinh lặng nhìn nhau.

 

Những con số màu trắng thinh lặng nhìn nhau.

 

Chỉ có âm thanh tiếng xe vọng đến từ các đường local và trên freeway gần đó. Tiếng vọng sao nghe quen quen? Hình như là… sóng? Sóng? Phải, đúng là tiếng sóng biển xa khơi rì rầm vang vọng! Tiếng sóng biển nơi chốn quê nhà!

 

Sóng! Xa lắc…

 

Nàng bỗng đưa hai bàn tay ôm mặt, thổn thức: “Mẹ ơi!”

 

Và chợt cảm nhận rất rõ những hạt cát vàng ươm mịn màng vừa lọt qua mấy kẽ ngón tay.

 

Trương Thị Kim Chi

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hồi trước cứ mỗi lần Tết đến là tôi đều chọn một ngày đầu năm để “ngày xuân khai bút”, viết xuống tâm tư suy nghĩ của mình. Làm như lúc này là lúc tôi để ý đến thời gian, tuổi tác, chuyện xưa và những kỷ niệm, những dự định tương lai…hơn bao giờ hết. Sau biến cố 75 và di cư sang Mỹ thì những ngày đầu năm âm lịch không còn là cái mốc để tôi “ôn cố tri tân”nữa . Tháng 4, đúng ra là ngày 30 tháng 4 mới là ngày tôi dừng lại, ngược dòng thời gian về qúa khứ hay nghĩ đến những ngày trước mặt…
Tấm dzé số em tặng thằng chủ để mừng sinh nhựt nó. Chỉ có một đồng. Để tiết kiệm em còn hổng ghi thêm Encore tốn thêm một đồng nữa. Chỉ cần một đồng thôi. Nói là em cheap, em cũng chịu nhưng chi tiền cho người ngoài thì chi nhiều thấy tiếc. Chủ nó đã giàu thấy mồ tổ rồi. Dzì dzậy năm nào em cũng mua tấm dzé số một đồng kèm theo một tấm thiệp chúc mừng. Chuyện trúng số chỉ là chuyện ầu ơ dzí dzầu. Bởi anh nghĩ coi, cái đức của em, cứ giả sử như có cái thứ gọi tên là “cái đức” đi, nhưng là dzé số của nó, dzậy thì nếu trời muốn cho em trời cũng chả cho tấm dzé ấy trúng độc đắc được, còn nếu như là đức của nó thì tấm dzé ấy cũng hổng thể trúng dzì là tấm dzé em chọn. Em nghĩ dzậy đó, hổng biết có đúng hôn. Anyway. Mắc mớ gì phải lo.
. . . Hồi Sinh. Trạng thái từ cõi chết trở về với sự sống. Từ lụi tàn trở mình thành mạch sống sinh sôi. Từ huyễn mộng rũ tan lớp sương mù quá khứ để hòa mình vào dòng thực tại tuy ngổn ngang bời bời nhưng thơm ngát mùi cà phê mới pha buổi sáng và rực rỡ những đóa hoa nhiều mầu sắc trong khu vườn vừa mới thức dậy. Một khoảnh khắc hồi sinh, đôi khi cũng đủ để đem lại ý nghĩa cho mảng đời đầy ắp những truân chuyên.
Nhìn lịch giật mình, ngày tháng trôi nhanh quá, mới đó đã đến tháng tư đen. Từ khi bị dịch Vũ Hán tôi không được đi dự ngày buồn 30 tháng Tư năm 2020, năm nay với tình hình này chắc ban tổ chức cũng khó thực hiện. Dù vậy nhưng ký ức tôi sống dậy mãnh liệt những ngày tháng ấy ...
“Ba! Ba cho con treo lá cờ để tưởng niệm ngày ba mươi tháng Tư?’ Ông gật đầu: “Ừ, con treo đi! Bé Tú, phụ cô Tư nghen con! Chắc chắn, sẽ có những người đi đường dừng lại và hỏi chúng ta nhiều câu khó trả lời. Nhưng các con đừng ngại. Hãy giải thích cho họ hiểu. Đây là lá cờ di sản đáng hãnh diện của người Việt chúng ta.”
Lẽ ra nàng cũng muốn yên thân sau khi đất nước thống nhất một mối. Nhưng số cô truân chuyên, năm 76 đậu vào ĐHSP ban Anh Văn, học chỉ được nửa năm thì nhận được tờ quyết định cho nghỉ học vì lý lịch bằng giấy pelure xanh mỏng tanh mà thay đổi một phận người. Cô không bỏ cuộc, về lại địa phương miệt mài đi lao động rồi sang năm thi lại CĐSP AV, xong hai năm học nàng cũng không được bổ nhiệm vì lý lịch. Biết không còn đất dung thân trên chính quê hương mình nên cô và các em đã mơ đến một phương trời xa.
Đây là một câu chuyện có thật, đã được nhân vật chính cho phép ghi lại và phổ biến. Hiện nay, nhân vật chính đang sống ở Mỹ, bên cạnh các con cháu thành đạt và hết lòng thương yêu Cô. Ngoài chuyện kể về con đường phấn đấu đem các con sang Mỹ của một người mẹ, câu chuyện còn ghi lại nhiều chi tiết trung thực trong bối cảnh xã hội miền Nam Việt Nam ngay sau tháng Tư, 1975, cũng như tấm lòng của người dân miền Nam đối với nhau trong gian đoạn vô cùng đen tối đó.
Kỷ niệm đầu tiên của tôi liên quan đến nhà văn Mai Thảo. Những ngày mới di cư vào Nam, gia đình tôi cư ngụ tại con hẻm gần nhà thờ Huyện Sĩ. Hai đầu con hẻm nối với hai đường lớn, là đường Võ Tánh và Ngô Tùng Châu. Một anh bạn thân đã chỉ cho tôi một người có bóng dáng rất văn nhân, đó là Mai Thảo. Ông ta thường xuất hiện trong những buổi sáng ở đầu hẻm trên con đường có nhà in mà tôi được biết là ông đang chăm lo cho ra đời tác phẩm đầu tay của ông, đó là cuốn “Đêm Giã Từ Hà Nội”. Tôi đã phải lấy tiền để dành nhỏ nhoi ra mua và nghĩ rằng nó sẽ là một kỷ niệm để đời cho mình. Tôi đọc truyện ngắn “Đêm Giã Từ Hà nội” nhiều lần, và đến nay vẫn còn nhớ mang máng câu “Tôi nhìn xuống nước sông Hồng đục ngầu như máu mà Hà nội đang ở dưới đó…”. Tôi cũng rời Hà nội như ông, cũng ngồi trong một chiếc xe vận tải lớn chở những người di cư qua cầu Long Biên trong buổi tối nửa đêm về sáng sang phi trường Gia Lâm để đáp máy bay vào Saigon.
Sau ngày 30 tháng 04 năm 1975 đã có nhiều mảnh đời tang thương. Trong số đó có cô bạn thân của tôi. Thu Nguyệt là một cô gái có khiếu thơ văn. 13 tuổi đã có nhiều bài đăng trên Nguyệt san Thiếu Nhi với bút hiệu Tê Hát Nguyệt Thi. Bạn khiến cả lớp chúng tôi ngưỡng mộ. Ngày đất nước im tiếng súng, gia đình bạn từ Trại gia binh ở phi trường Đà Nẵng phải dọn ra ngoài; sống vất vưởng nhờ cậy nhà người quen. Vì không có địa chỉ cố định, ba mẹ bạn cùng đàn con 7 đứa bị xếp vào gia đình phải đi Kinh Tế Mới đợt đầu tiên của thành phố Đà Nẵng. Năm đó tôi đang học lớp 12.
Câu truyện mà tôi kể dưới đây diễn ra trên toàn miền Bắc Việt Nam từ khoảng năm 1965 tới 1972. Trong bẩy năm trời đó, hàng triệu người tham gia vào câu truyện này và là nhân chứng, vậy mà cho tới nay không một báo chí, một truyện ngắn, truyện dài nào nói đến “sự kiện lịch sử” này. Điều này làm cho tôi cứ băn khoăn suy nghĩ trong nhiều năm trời: Tại sao có những sự việc phi lý đến như vậy mà lại có hàng triệu người vui vẻ tuân theo; cho tới bây giờ đang thời kỳ “mở cửa”, tiếp xúc với “Thế giới văn minh” bên ngoài nhưng khi nghe hỏi về sự việc đó thì vẫn có rất nhiều người đồng tình với nó và cho đó là đúng, là hợp lý.
Ngày đầu khởi hành từ làng Mangkang, đoàn người vừa đi vừa lạy được hai mươi dặm, cứ mỗi bảy bước là một lạy, mọi người lạy dài xuống đất, để cả đầu, mình tay chân chạm đất. Họ lạy với tất cả tâm thành tôn kính đức Phật. Chị Zesay có bầu nhưng vẫn lạy như mọi người, cô bé Ceba mới mười hai tuổi, con gái của Tenzin cũng lạy như mọi người.
Năm 1620 xa xưa con tầu Mayflower đã chở các gia đình người Anh từ Anh Quốc vượt Đại Tây Dương đến châu Mỹ để tìm đất hứa. Ngày nay con tầu này cũng đưa chúng tôi rời khỏi VN để đi tìm một vùng đất hứa như vậy. Chúng tôi đi trong Tháng Tư nên tên tàu April Flower được khai sinh từ đó
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.