Tuyệt Lộ Chàng

12/07/202010:27:00(Xem: 3331)

         

 Tuyet lo chang

 

                             Tháng lạnh,

                             Em chưa về cuối đông

                             Hỏi thăm lối sỏi, bụi gai hồng

                             Sỏi ngây ngô gội sương đêm trắng

                             Mai, thấy trồi xanh ngọn cỏ bồng

 

                             Tháng mưa,

                             Em ngại hài nhung ướt

                             Bỏ mặc chim uyên dưới cội đào

                             Phiên kinh Bát Nhã ngân nga tụng

                             Ngỡ gặp tiền thân, tự thuở nào

 

                             Tháng nắng,

                             Em qua suối một mình

                             Soi nghiêng vành nón thấy lung linh

                             Bóng ai? như gã Trương Chi ấy,            

                             Khua mái chèo, chôn chặt khối tình

 

                             Tháng gió,

                             Hoa bay, phấn bụi vàng

                             Mong manh, áo lụa thoảng hương lan

                             Tơ thôi, mà buộc bao oan nghiệt

                             Cát bụi vùi nông, tuyệt lộ chàng!

 

Hạnh Chi

(Như-Thị-Am, chớm thu)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tương lai ai bắn tôi bằng đại bác /tôi chịu tan xác / không một chút than oán / nhưng bây giờ tôi phải bắn / bắn vào một loại quá khứ bằng tất cả cái gì tôi có /không có súng tôi dùng ngòi bút /vừa ngợi ca một quá khứ vừa đâm một quá khứ / khác tóe máu /dòng máu độc hại lưu cữu ấy / đã phá nát hiện tại di hại tương lai /nhiều năm sau nữa /để họ thấu được quá khứ tồi tệ thế nào
nước mắt nước mũi dàn dụa/ chứng dị ứng trở lại nhiều ngày trong tháng / tôi ngồi nghe thế giới rung lắc / trong tiếng la hét reo hò của lũ lên đồng / hiệu ứng cơn sốt trải rộng / dưới lực của áp đặt ức hiếp đe dọa giẫm đạp / đám đông như đàn thú bị săn đuổi / hoảng loạn / lo sợ / co rút thu mình né tránh / không đời nào không thể nào
Tôi gọi tên Tháng Tư | Tôi gọi tên thành phố | Tôi gọi tên người yêu | Niềm đau và nỗi nhớ
ngóng đợi phiên bản thứ mười hai tháng này | trong thành phố với cuộc sống đa đoan | và phận người gãy vỡ.
Tôi buộc nỗi cô đơn của mình | vào cánh diều | thả bay lên thật cao | nỗi cô đơn của tôi
Sớm đó, cha xé tờ lịch nào biết nghe nó khóc, mất một ngày nhỏ mọn rồi mất luôn những to tát mai sau, để tiếp tục héo đau mất ngủ. Sớm đó, cha xé tờ lịch cũ, xé luôn thịt xương, đứt máu mủ yêu thương, mẹ từ đó ủ rủ, cha từ đó trong tù treo cổ những niềm vui.
Hết chiến tranh | Chúng ta già hơn hòa bình | À. thì diễn biến nào | Cũng tới hồi lạnh tanh
tháng tư nhìn lại nỗi buồn | vô cớ có khi vô tâm | nhớ lại những bỡn cợt của bạn bè | khi gần khi xa