Pandemic

08/08/202011:01:00(Xem: 4319)

Không ai muốn thấy điều lẫn tránh

của mùa tai ương

cuộc sống không dễ dàng

thu hẹp đến độ không ngờ

người người nhìn nhau bên kia lằn ranh giới hạn

ai cũng phải tìm về

một nơi mà một thời

người ta gọi là tổ ấm!

và một thời từng bẳng lãng quên

bằng những biện minh có thật 

là nơi trú ẩn

hay chỉ một nhà tù?

mà tự do

không nơi biểu hiện

chỉ còn là khẩu hiệu phóng túng

trên tiếng cười reo đắc thắng của tuổi trẻ hôm nay

không tự do tự nguyện

hay bắt buộc tự do?


Không phải ai cũng muốn

vì người ta không thể ác tâm với chính mình

lại dễ dãi với điều đớn đau giấu mặt

vì tự do không thể nói,

không thể định nghĩa, 

mà chỉ có thể hiểu và tự hỏi 

sống không thể thiếu tự do 

nhưng hôm nay

cái chết có quyền tự do chọn lựa?

bên kia quê nhà/ai cũng có một quê nhà!

bao con người có quyền tự do chọn lựa?

hay chính trị đào sẵn cho mỗi người

một nấm mồ tự do dân chủ? 

thế nên

chúng ta cứ phải lưu đày trên chính quê hương

hay lang thang khắp nơi

mà không bao giờ được tự do chọn lựa?

 

pandemic hôm nay 

bắt đầu

cuộc đầu phiếu vĩ đại

cho những giá trị con người

từng bị mất cắp

từng bị chôn vùi

dưới đống tro tàn ngụy tín

hay bị lừa đảo, sang đoạt vào tay bọn cơ hội

liệu có quá trễ cho con người, 

cho bao quê hương, 

cho những đất nước

sống thường trực với sự khuynh đảo chính trị

của lũ mị dân, độc tài, đạo đức giả

là thứ pandemic kinh niên của nhân loại

năm nay không ai bầu

coronavirus 

đại biểu

cho nỗi khốn cùng loài người

đắm chìm trong thời mạt vận đạo đức

chết đuối luân lý trong đống bùn sình chính trị tai ương 

trong khi

chiến tranh chưa đủ cho con người 

nhận ra bàn tay đẫm máu của mình

Và lầm lẫn giữa sự kiêu ngạo truyền thống

Với hạnh phúc có từ sự yêu thương, khoan thứ,

ân cần tử tế với nhau

như

tay trái cầm súng

tay phải ban phát thực phẩm 

và trên đầu môi chót lưỡi gia ân

thì bóng tối sau lưng mỗi người

là huyệt mộ đào sẵn

của những kẻ đại diện

cho quyền lợi số đông

chờ kết cuộc một lời hứa hẹn!


Pandemic

bàn tay công lý

dành cho lũ người

phung phí không chút tiếc thương

lòng trắc ẩn một thời thượng đế 

khai sinh ban cho họ bóng tối hôm nay

đã chôn vùi bao khát vọng thiết tha

dành cho thuở chào đời

bập bẹ tiếng kêu yêu thương,

nụ cười hi vọng

tiếng khóc bình minh cuộc đời

và vinh danh khốn khó để

vượt qua những tường thành 

dị biệt hôm nay

có bao cái chết bất minh?

trong ánh sáng le lói công lý què quặt

soi qua khe hở quyền lực

tai vang tiếng kêu hấp hối của nạn nhân

“tôi không thở được!”

Vì bị đè dưới sức nặng của kỳ thị chủng tộc, 

nên hòn đá Pandemic

đang trở thành quả núi 

trên vai mọi người

cho mùa địa ngục

cho thời tai ương

mà Sisyphus phải vác trên lưng

leo lên đỉnh núi cao cốt ném bỏ nỗi cùng khốn con người 

rồi xuống núi nhặt lên như niềm hi vọng

để tiếp tục chịu hình phạt 

vì dám lừa bịp đánh tráo cái chết 

với sự sống muôn đời bằng chính 

những giá trị một thời vun đắp 

pandemic

di sản của những phản bội 

tráo trở con người hôm nay!


lê lạc giao

8/2/2020

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tết âm lịch thường rơi vào giữa mùa Đông của vùng đất tôi đang sống. Lạnh thế nào thì lạnh Tết vẫn phải về, hoa trong lòng vẫn nở dù nở trong nỗi bâng khuâng.
Trong vườn có những cây rất cũ | Tuổi cây qua mấy chục mùa Xuân | Trong vườn có một Ta chớm cũ | Tuổi Ta như lá xếp từng chồng
một xác thân | chứa bao khoảng trống | những khoảng trống | càng nặng kiếp người
Hít thở và cầu nguyện. Tự do, khỏi những ràng buộc của lo sợ, của phẫn nộ bất an, để được đi theo mênh mông/ biết bao nhiêu mùa xuân mây trắng,để được sống- một cách tối thiểu của bình yên- như mùa xuân mềm mại/ mọc lên từ cây cối,để được mơ còn có người rải tơ vàng trong nắng rơi, để cảm nhận Nắng cất giữ trong từng hạt mưa Xuân/ chút tình nồng. Có nỗi nhớ chẳng gọi được thành tên/ và hình như có tiếng gọi từ quê nhà trong bâng khuâng gió bấc… để hy vọng từ cánh cửa sổ mở tìm cơn gió/ là bản nhạc cũ bật lên… Những khúc ca không dứt, hân hoan và bất chợt… Điệu luân vũ đắm say về một thế giới viết ràn ra/ Rất chân thật và hiền lành. Cho chúng ta nài nhau sống hơn một ngày…để được yêu. Đến khi toả sáng/ Tôi yêu và tạ ơn trời. Một ngày mới bắt đầu. Người có thể đi xuyên qua không gian bằng tất cả những giác quan để thấy, để nghe, để ngửi, để nắm, thời gian huyền nhiệm đôi mươi, và Trong tim/ mở ra vô vàn nhịp đập thanh xuân…
Niềm vui trong mùa xuân theo truyền thống của dân tộc Việt là những thời khắc nghỉ ngơi sau các vụ mùa, hành hương các kiểng chùa, để rồi ngồi thư giãn với tách trà, nhìn ngắm hoa mai, cành đào... Và dĩ nhiên, còn nhiều niềm vui khác khi gió xuân thổi tới. Bên câu đối đỏ chúc cho năm mới an vui, cũng là những dòng thơ mang nhiều đạo vị, những dòng thơ khi đọc lên là thấy hỷ lạc, an bình. Như thế, tập thơ Một Đóa Trà My của nhà thơ Thiện Trí đã hiển lộ
mỗi ngày quên thêm vài chữ mở kinh học lại từng dòng trí nhớ làm như vô sự hơi đâu mà thuộc sắc không mỗi ngày lùi thêm vài tuổi thấy mình thơ dại hơn xưa tóc trắng còn bay mấy sợi nghe chim cổ tích ban trưa
Bây giờ mình ra đường sợ xanh máu mặt sơ teo bu di | Nội cái da vàng mũi tẹt chứng nghiệm di dân diện mục
Người đàn bà mở từng cánh tủ | những chiếc áo len rơi ra | lăn theo những dấu tay của người đàn ông | đã bỏ đi từ một mùa hè đỏ lửa (*)
trong ký ức dòng họ | nó trườn | nó rít | nó cắn | bò qua bao mùa loạn | mang lửa | mang hơi thở | tới tay bà nội
đọc đọc và đọc | đọc 3 lần (và hơn thế nữa) | tôi vẫn không hiểu tại sao một bài thơ bị bắn | đứa bé 6 tuổi chắc sẽ không hiểu tại sao mẹ bị bắn
bài thơ năm cùng tháng tận | gửi người bạn trẻ thanh tân | không còn xem smartphone ngước nhìn bầu trời mây xám
Tôi gọi viên đạn | bằng tên của chim | vì nó đến từ bầu trời | và mang theo một mùa gió khác.
Điều này anh chỉ viết, nhưng không nói rằng phải chi em là người máy để anh không phải nghe những câu hỏi về những chuyện muôn đời anh không hiểu
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.