Tháng hai mùa bất chợt

02/02/202207:39:00(Xem: 3036)
DTChinh_2
Tranh Đinh Trường Chinh.

 

tháng hai

ngôi nhà xám có ánh sáng hắt ra

như ân huệ sót lại của đêm

người con gái ngồi cạnh bàn hoa

nhớ trăm điều cổ tích

ngón tay mân mê

trên những trang sách cũ già

 

buổi sáng hiên nhà  

nâng niu ly trà tay ấm

tâm cảnh trùng hợp vào thứ hạnh phúc mong manh

như hoa trên mặt nước, như nắng trên cỏ xanh

con sáo nhỏ hát ca ngày gió lạnh

 

thấp thoáng mảnh tình sông núi

chảy ra từ đêm vô thanh

ma lực của dòng sông đỏ sẫm

phù sa say đắm ngực da trần  

vói tay hứng lấy mùa bất chợt

tơ trời bay từng sợi loanh quanh

 

một góc vườn đâu đây lãng mạn   

yếu ớt của ngôn từ không tả hết

mùa xuân viễn xứ trong tâm tưởng

câu chữ bỗng trở nên diễm ảo

vun xới bài thơ đứt đoạn

rải lên hoa cỏ vô thường …

 

– thy an

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
trằn trọc trong vùng u minh nguyên thủy | mẹ tôi câm lặng chờ dông bão đi qua | đánh dấu giấc chiêm bao nhiều biến khúc | bằng những giọt nước mắt xốn xang
Tội cho một đất nước mà hơi thở của nó là tiền bạc | và ngủ giấc ngủ của những kẻ được ăn dọng phủ phê
Bão tới rồi bão đi | Quên ngay những mảnh vỡ | Như những người yêu nhau | Buông mảnh tình vừa lỡ
đi qua sông biển núi đồi | con tàu xanh chìm sâu trong mắt | vẫn hoang vu chòm lá | một thời choáng ngợp hồn ta
50 năm sau | Anh và em trở về ngang dòng sông Arkansas. | Dĩ vãng bơi giữa hoàng hôn rời nước. | Nước luôn mới mà sông rất cũ. | Bí mật tình yêu như nước với sông. | Tình sẽ cũ mà yêu luôn mới.
Người ngồi thản nhiên bình lặng | Năm tóc dài trôi thế giới
marfa nằm an nhiên trong hơi thở cạn | cơn mưa cuối tháng mười đã qua | đôi khi nàng thì thầm như gió | đôi khi thời gian đàn hồi | tôi ̶ ̶ ̶ tứ chi ngột ngạt thịt da râm ran | nhớ màu môi tái tím dưới ánh nến trắng
Nhịp lá rơi đang xô chèo dòng thu cập bến. Những con thuyền năm tháng sẽ tiếp tục dong buồm. Nơi chốn nào gọi là đáy đĩa mùa đi ơi Nhà thơ Nguyễn Xuân Sanh? Có phải là nơi Bình tàn thu vai phấn nghiêng rơi của thi nhân 80 năm trước? Hay trong cơn khát của mùa thu của Trang Thanh? Hay nơi dấu chân em lối vàng xưa của Lê Hoàng Anh? Hay nơi mùa trăng hóa quỳ vàng của Lê Vĩnh Tài? Hay nơi mặt đất dâng lên nuốt ánh mặt trời của Duyên? Hay nơi tiếng chạm của những viên đá tím của Nguyễn Thị Khánh Minh? Hay nơi rực rỡ hoàng hôn rực rỡ Đêm tháng 11 cuối cùng của Lê Chiều Giang?
Em làm sao biết được | khó khăn là bao nhiêu | Anh cũng không tìm được | món quà cho em yêu