Em -- Anh -- Chúng ta -- Thiền

21/12/202211:13:00(Xem: 4273)

DTChinh_3
Tranh Đinh Trường Chinh.



"Tình yêu như lối đi của con cá, sau lưng không để lại chút gì." (Rabintanath Tagore)


Em

Hoa quỳnh nở cuối đêm. Tình yêu đến muộn tuổi. Mãnh liệt như bão nổi. Khao khát Sahara. Bụng Zigan trắng ngà. Ngày cháy lòng xích đạo. Đêm lạnh, gió lao xao. Em cá luồn trong nước. Cặp mắt bi sũng nước. Ngước tìm dấu tình yêu. Giữa cỏ và rong rêu. Mong một lần núi lửa. Sóng trào và nứt vỡ. Như cô bé mười lăm. Thuở chập chững yêu thầm. Nhìn ngực mình vừa nhú. Muốn vươn cao hung dữ. Dưới một chút chũm cau. Hỏa diệm sơn rì rào. Cho đi, cho tất cả. Không cần Xuân hay Hạ. Mỗi ngày mỗi căng đầy. Nhưng, đời chỉ là mây. Vi vu tầm mắt khuất. Mới là vó ngựa cất. Bỗng cánh chim đỏ hồng. Mới là nụ nhung hồng. Chợt đầm đìa nước mắt. Em hỏi, Trời sao tắt? Mất ngọn nến tình yêu? Giờ tuổi đã xế chiều. Làm sao tình nở muộn? Em chính là Nàng Thơ. Vào đời anh chậm trễ. Không còn chi tuổi trẻ. Ngực em đã nhăn nheo. Tay như tầu lá héo.

 

Anh

Một đời trôi du đãng. Phong sương nhuộm hình hài. Tóc bắt bụi nhạt phai. Anh sắp thành cục đá. Đá thêm một tuổi già. Chờ ngày tim lạnh nguội. Anh không còn gió thổi. Thổi tung tóe xiêm y. Cũng chẳng làm cây si. Rễ cuốn chân em ướt. Anh không còn dòng nước. Tưới mát hồn em đêm. Anh chỉ là bậc thềm. Ngồi hát bài ca cũ. Nghe giọng mình ủ rũ. Ngờ tiếng hát nghĩa trang. Ngẩng lên nhìn ánh trăng. Tiếc một thời suơng khói. Tim giờ đây đã mỏi. Đập mãi cả triệu lần. Còn một chút phân vân. Nhớ hồn nhiên tuổi ấy. Thời tình yêu trang giấy. Vẽ biết bao hình hài. Tóc lượn, tà áo bay. Còn chăng? Trơ thân hạc.

 

Chúng ta

Gặp nhau như lãng đãng. Gọi nhau trong cơn say. Ruợu không bao giờ đầy. Nến không bao giờ lụn. Giọng em, thơ vỡ vụn. Lời em, anh tan hoang. Ta hốt hoảng, chân quàng. Rung như cung đàn lỡ. Nước ở đâu vỡ lở? Sông ở đâu tràn bờ? Đất còn đâu? Bơ vơ? Chúng ta giờ mơ ngủ. Mơ mộng giữa ban ngày. Không hôn mà ngây say. Không ôm mà tay mỏi. Chưa yêu mà nóng hổi. Quờ quạng như mắt mù. Chỉ nhìn thấy thiên thu. Ôm nhau mà khóc ngất...

 

Thiền

Thôi! Bỏ! Bỏ đi! Em! Đừng cho nụ cười mềm. Đừng thêm lời ân ái. Một mai ta tỉnh lại. Em vẫn ở đầu sông. Anh bơi ở cuối sông. Giòng sông thay đổi luôn. Dù chỉ có một nguồn. Nhưng từng giây biến mất. Phút này đang rất thật. Sát na sau, giả hình. Giữa vạn tỷ chúng sinh. Ta chỉ là hột cỏ. Mộng mơ là đồ bỏ. Ý thức chỉ trong đầu. Có thực tế chi đâu? Trong cuộc đời nô lệ. Nô lệ với bản năng. Làm con người lăng xăng. Nô lệ với vật chất. Miệng nói lời tưởng thật. Nhưng thật sự nói càn. Cả triệu điều hoang đàng. Làm vui người đối diện. Còn bản thân? Hiện diện? Chỉ là muốn cho Mình. Ăn, ngủ và làm tình. Chỉ mong Mình sảng khoái. Một mai, nằm ngay lại. Hai tay chắp trên đùi. Cho một giấc ngủ vùi. Mọi vui, buồn biến mất. Em? Anh? giọt nước mắt. Rơi xuống đời lạnh tanh. Bên kia, cỏ vẫn xanh. Người vẫn làm tình đều. Những vần thơ diễm kiều. Vẫn thường xuyên nở rộ. Vẫn trên cao, thác đổ. Vậy, thôi, thôi, em nhé... Thiền đi, em!

-- Chu Tất Tiến


(Trích Tuyển Tập Thơ Chu Tất Tiến (Tập 2) sắp xuất bản.)

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mỗi sáng ra vườn sớm / Tâm nở một bài thơ / Hăm lăm (25) câu dài, ngắn / Mênh mang lời kinh thư.
Nhân Ngày Mother's Day, hình ảnh người Mẹ ròng rã suốt 13 năm trời đi kêu oan cho con đã gây nên nhiều xúc động và căm phẫn trước bản án y tử hình từ Tòa án Nhân dân Tối cao Việt Nam vào ngày 8 tháng 5. Bài thơ sau đây của thi sĩ/tác giả Phạm Hồng Ân viết thay cho lời người Mẹ của tử tù Hồ Duy Hải.
Hôm nay Ngày Quốc Hận 30 tháng 4 / 45 năm xa Tổ Quốc / Quân dân Việt Nam Cộng Hòa / Nghìn trùng nổi đau.
sương đồng bằng sương chiêm bao / trở về thăm nghe đất chào / nghe ruộng gọi nghe suối hát / nghe gà gáy nghe vịt khào
Trời rạng muôn phương với trăng sao / Đất rung bảy lần cùng núi rừng / Người về rực rỡ vườn tuệ giác / Thiên nhạc dặt dìu khúc xưng dương.
Mùa "đại dịch" không được phép đi đâu cả, ra vườn xới đất trồng mấy dây bầu. Tiết trời đã sang xuân, vài loài hoa đầu mùa đang nở rộ. Nghỉ tay ngồi bên thềm sân, bỗng dưng chợt nhớ đến một bài thơ say của thi hào Lý Bạch. Cách nay lâu lắm, đã hơn 12 thế kỷ, có một thi hào say khướt giữa một mùa xuân.
hắn thồ dĩ vãng trên lưng / như người nộm trong vùng trời không bóng / chạy băng băng trên cánh đồng cháy đỏ / đứa trẻ thân gầy quá tải
Theo ta qua đến chốn này / Hồn thơ chưa hết tháng ngày tả tơi / Nổi sầu viễn xứ khôn nguôi / Thương ta, có xót những lời đau không?
là vòng hoa trên trời / cô bé cứng đầu, thiếu kiên nhẫn, hiếu thắng, nhưng rộng rãi / trong những giờ phút đen tối của cơn đại dịch / hãy cho tôi nụ cười thật tươi