TRANG THƠ THỨ BẨY

05/08/202309:21:00(Xem: 3869)
Encre expérimentale (2015) - Li Chevalier
Encre expérimentale (2015) -- Tranh Li Chavalier.



QUẢNG TÁNH TRẦN CẦM

 

ba khúc ngắn  

 

 

1.

sáng sớm ngày hè tản bộ bên bờ dốc thẳng đứng

mơ hồ nghe lời thì thầm bâng quơ

ngôn từ ngơ ngác  ̶ ̶ ̶  âm vọng tiếng chó sủa đêm qua   

 

hơn nửa đời lang thang không bài bản

ngàn cánh hạc chơi vơi

vụt thoát vụt hiện

cõi lai sinh ngoài tầm tay với

 

xuyên ống kính vạn hoa

đôi khi cắn răng nghe lòng tiếc nuối

thường khi tôi đói mà không ăn

đôi khi tôi ăn dù không đói.  

 

2.

chàng hát chàng hò

chàng ho chàng hóc

chàng nhảy nhót rậm rật

chàng hảng khoe cái mông

cái ngông của con chàng hiu

vừa làm một cú vượt thoát

từ lũ chàng bè

chàng ràng quanh quẩn.

 

3.

bạn xoa tay quả quyết:

"xyz" không cám

dỗ được quần

chúng là "xyz" dở

hơi gọi là "xyz" salon và không

phải là "xyz" xà lỏn 

 

cho rõ hơn bạn tiếp:

bây giờ mi có thể thay

thế "xyz" bằng "chính trị" hay

"văn hóa" hay

"nghệ thuật" hay

"thời trang" hay

"ẩm thực" hay

bất kỳ thứ gì mi muốn thử

nghiệm

 

tôi trầm ngâm ngậm miệng như hến  ̶ ̶ ̶ 

một ngày trong quán hến xào hội an.

 

***

 

THY AN

 

Những vần thơ khó nghe

 

vọng động rồi cũng chạy vòng vòng

vần ‘ong’ không mang lại thong dong

lãng mạn rồi cũng đi lang thang

vần ‘ang’ chứa quá nhiều hoang mang

‘ong’ ‘ang’ kêu như vòng vàng

chiếu sáng trên tay người giữa chợ

rung đùi ca hát thản nhiên

 

vần ‘âm’ nghe thật nhẹ trầm ngâm

vần ‘a’ nổi trôi những ta bà

la cà năm ba khúc ba hoa

mờ mờ nhân ảnh trên cành lá

 

vần ‘im’ máu vẫn chảy im lìm

con chim nhỏ bay về nhảy múa

tung tăng mấy độ trần gian mệt

vần ‘ô’ sao đầy cảnh lô nhô

 

vần ‘ao’ rung động cõi lao xao

vẫy chào bóng nhỏ trên đường lớn

đi về mời gọi bao nhiêu nữa 

vần ‘iêu’ thương tóc bạc tiêu điều…

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thật sự chúng ta có cần/ Dựng lên hình ảnh của một người lính miền Bắc / bị người lính miền Nam thiêu sống / Mới nói lên được nỗi đau / Của cuộc nội chiến 20 năm / Chúng ta chưa đủ đau đớn / Cảnh người một dân tộc cùng màu da cùng tiếng nói / Cùng mang họ Nguyễn,họ Trần / Truy cùng đuổi tận / Căm thù,chém giết nhau / Bằng tất cả chồng chất oán hờn / Để nhân danh một chủ nghĩa nào đó
có lúc ngồi bên cửa sổ | tâm hồn lâng lâng | anh đưa em tách trà
... Thơ Trần Hạ Vi là sự hòa quyện giữa triết lý hiện đại, cảm xúc nữ tính và nhịp điệu đời sống, nơi mỗi câu chữ đều vừa biểu đạt, vừa phân tích, vừa soi chiếu – để người đọc vừa thấy mình trong đó, vừa ngỡ ngàng trước phát hiện mới về bản thân và thế giới. Phong cách này không chỉ làm nổi bật những xúc cảm đời thường được khúc xạ qua trí tuệ và ngôn từ, mà còn tạo nên một không gian thi ca nơi con người và thời đại, thân xác và ngôn từ, tình yêu và tự do cùng nhảy múa, vừa thật vừa mơ, vừa gần vừa xa, vừa dịu dàng vừa sắc sảo....
ở bên tả ngạn sương mù | áo em dính hạt mù u đến giờ | nhớ chờ anh nhé ngu ngơ | tàn cây cơm nguội đôi bờ còn thương
sau cùng thì Ba không cần nó nữa | cái thẻ có hiệu lực | hai năm hay ba năm | để được tạm trú trên đất nước của mình
Tới rồi mùa thu | Vẫn còn nắng. chưa thấy mù | Sẽ bưng mấy chậu phù du vô nhà
Chúng ta đang trôi đi đâu?! xuất hiện như một tập nhật ký chữ nghĩa, không phải để giải thích, cũng không để an ủi. Nó gợi nhiều hơn là nói, buộc độc giả phải cắm cúi dò trong đống chữ khúc khuỷu để tìm lấy một mảnh ánh sáng. Thơ của Bùi Chát không đi bằng cảm xúc bộc phát. Nó đi bằng những mâu thuẫn đẩy nhau, bằng chữ tự mổ xẻ chính nó. “Không phải cảm xúc / Mà chính là ngôn ngữ / Sinh ra thơ.” Câu thơ trông như một định nghĩa, thực chất lại là một phủ định, một cuộc đảo chính. Tình cảm ở đây không biến mất, mà bị kéo ra sau, thành phụ phẩm của thao tác chữ. Sự lạnh lẽo ấy làm cho thơ anh sáng rực, như ánh thép lóe trên lưỡi dao.
Nắng vạm vỡ leo bám lưng trưa, Ci sei tu… Em ở đó… Mùa hè nào đã đi qua. Đi qua như một tích tắc đời. Connie Francis Al di là cao vút giữa ngày, gọi nắng xuống cho đầy chiều chưa tới. Khi môi mấp máy điệu hờ tháng 9. Khi màu hoàng hổ trườn trên chiếc lá thu còn sót chút lục xanh. Như môi người còn đọng thanh xuân. Như mọi điều đã đi qua rớt lại mối diên trì...
Người ta đã tháo đi những bóng đèn | Không có ánh sáng | Nên không gây những tiếng động ban đêm | Khi chim ấp trứng | Những cái trứng | rất đỗi bình thường