Thơ Trần Hoàng Vy

25/04/202410:49:00(Xem: 2866)

saigon

Lạ
i nh Sài Gòn

 

Tháng tư. Lại nhớ Sài Gòn

Những con đường cũ. Chẳng còn tuổi tên?

Sài Gòn. Cái nắng chênh vênh

Hàng sao kỷ niệm. Giờ quên? Lặng buồn

 

Mái trường. Mưa lá me. Buông!

Chùm bông phượng đỏ. Ve tuôn giọng sầu

Cánh chim mùa cũ. Bay đâu?

Những tà áo trắng, qua cầu bặt tăm.

 

Ngày xưa. Thân ái. Xa xăm

Chén chè Hiển Khánh. Ly kem Hải Phòng

Phố Bonard, chiều thong dong

Tay trong tay bước theo dòng người qua

 

Eden, rạp Rex, Tam Đa...

Nụ hôn vụng dại. Phòng trà Bồng Lai

Trưa Khai Trí tìm thơ ai

Phong thư vội vã riêng hai đứa mình.

 

Tháng tư. Khép những chuyện tình

Cơn mưa bất chợt. Rùng mình. Chớp giăng

Người chen nhau. Bến Bạch Đằng

Em ngây thơ. Chiếc khăn rằn quấn vai!

 

Sài Gòn. Buông thõng đôi tay

Bùng binh Lê Lợi. Tượng đài lệ rơi

Áo bào một thuở tả tơi

Ngổn ngang đường phố. Ta ơi khóc buồn

 

Bến Thành. Cửa khép, gió suông

Bàn chân đi mỏi. Mấy đường lang thang

Về Sài Gòn. Nghe hạ sang

Tiếng ve khóc nghẹn. Nước tràn ngõ xưa...

 

Sài Gòn. Nhớ suốt đêm mưa

Người trăm năm cũ mới vừa hôm qua…

 

 

Nhng vn thơ cũ

 

 

Tháng tư buông xuống chùm hoa phượng

Là cỏ sân trường đẫm máu khô!

 

*

 

Kể từ năm đó em thôi học

Biển sóng trùng dương khóc xác người?

 

*

 

Phố cũ tôi về con mắt lạ

Hẻm xác xơ gầy. Vắng áo xanh.

 

*

 

Châm hoài điếu thuốc tàn không cháy

Giấy quấn khê nồng. Ướt thuốc rê!

 

*

 

Uống ly bắp cháy, cà phê dão

Vô vị, nên ngồi, đứng. Chẳng yên?

 

*

 

Mai mốt lên rừng. Kinh tế mới

Trồng ngược hom đời. Thân dế giun

 

*

 

Tiếng loa khạc đỏ ráng chiều

Mười năm bám trụ, nửa tiều, nửa nông...

 

– Trần Hoàng Vy

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thơ của ba thi sĩ họ Trần: Trần Mộng Tú, Trần Hạ Vi & Trần Yên Hòa...
Ước gì trẻ con* không chết. | Ước gì các em được đón lên trời, | tạm thời, đến khi chiến tranh | chấm dứt.
Vòng tròn gợn những nhịp hải hà của “đáy đĩa mùa đi”, nhớ câu thơ này của Nguyễn Xuân Sanh, có lẽ tại cái chao đi chóng vánh một chu kỳ xuân hạ thu đông, những mảnh phút giây tao tác trên đĩa thời gian, và đọng lại dưới đáy kia những hoài niệm buồn vui...
Ở đây có một bức tranh được đánh giá cao | đã bao đời khiến người ta mê say, xúc động, | và điều ấy vẫn được xem là đúng. | Một số người thế vẫn chưa thỏa mãn. |Họ còn nghe được cả tiếng mưa tuôn, | Cảm thấy cái lạnh của những giọt nước trên cổ, trên lưng, | Họ nhìn cây cầu và những người trên đó | như thể đang nhìn thấy chính mình | trong cuộc chạy kia chẳng lúc nào ngừng.
10 bài Hokku... về cảm nghĩ Tháng Chạp
Thơ Nguyễn-hòa-Trước luôn luôn là một cuộc hành trình chữ nghĩa tưởng chừng không bao giờ ngưng nghỉ, trong đó cảm xúc không ngớt biến đổi và cảm nhận của người đọc cũng không ai giống ai. Một tiếng thơ rất lạ trong bầu trời thi ca Việt Nam đương đại... Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Jinglebells… Jinglebells… Thuở xa xa ấy, Bên em… cùng quỳ...
Ký ức nhành nhành và trơn tuột / Sương đọng trên gai lá mắc võng / Khúc đời người rạn vỡ chuông ngân / Chuỗi mây bay cùng tình phơi phóng...