mùa gió chướng

07/08/202411:56:00(Xem: 1910)
troidat
Minh họa Đinh Trường Chinh

  

trên con đường đất đỏ

mùa gió chướng ta vẫn nắm tay em

đi về phía biển trên cao là mặt trời

thế kỷ chuyển mình với những xôn xao thật lạ

 

nơi nào ta đi qua và trở về

cất giữ nguyên vẹn hình ảnh khơi lòng

những hơi ấm tình nồng

những thèm khát như thơ

nẩy lên từ mặt đất

có khi hoang vu

có khi trù phú

 

như dung nhan dưới cơn mưa chiều

thách thức rồi quên lãng

nỗi buồn bất chợt vô cớ

sợi nắng xuyên qua cành lá

phiến đá xanh yên lặng

lời chúc mừng

đã đến trần gian và yêu nhau…

 

thy an

hạ 2024

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
bên này bờ, chim vạc ăn đêm | đứng im lim nghe dòng sông thủ thỉ | những đợt sóng có thể cắt và làm bầm dập nằm cong lưng như đang chờ giấc ngủ | bình yên, bình yên, bình yên dài và rộng
sự phi lý của những nhóm người | trong dãy nhà san sát này | như lỗ chân lông trên da | trong khoảng không đau thương của không gian trên mặt đất
Thành phố sôi sục dày đặc tiếng kêu và ánh sáng kiêu hãnh | Tràn ngập mí mắt | Những giọt nước mắt chảy thành dòng của dân số khốn khổ
Dương cầm vẳng một dạ thưa | Sương thu miên viễn nhẹ qua hồng trần
Mắt cay mùi nhựa tóc | Thập ác trên nóc thờ chú giải kinh
Kiếp sau nếu người sinh làm núi | Ta sẽ làm mây trôi quẩn quanh | Nếu người sinh ra làm ngọn suối | Ta hóa sinh tảng đá chung tình
Hát ốm như que | Như củi tung tóe | Tôi nhen chút than hồng | Hát cho những cái bát mẻ
Họ cảm thấy bị chống đối, | nó rõ ràng là một âm mưu | và do liên tục | tức giận, họ cảm thấy rằng | họ liên tục | đúng. | Bạn thấy họ trên đường | bóp còi xe như điên | khi xảy ra | một vi phạm nhỏ xíu, | chửi thề, | phun phì phì | những lời tục tằn.
"...tôi thấy ông dành tới mười hai trang cho mười hai bài thơ bốn dòng để vẽ chân dung mười hai người bạn văn của tác giả: Nguyễn Tôn Nhan, Hoàng Ngọc Tuấn, Trần Quang Lộc, Nghiêu Đề, Trương Đình Quế, Cao Xuân Huy, Cao Đồng Khánh, Vũ Huy Quang, Nguyễn Xuân Hoàng, Mai Thảo, Phùng Nguyễn, Nghiêm Xuân Hồng. Tất cả những khuôn mặt này đã ra người thiên cổ. Phải chăng đây là một nghĩa trang bạn bè trong lòng Khánh Trường?" - Song Thao
nơi nào ta đi qua và trở về | cất giữ nguyên vẹn hình ảnh khơi lòng | những hơi ấm tình nồng | những thèm khát như thơ | nẩy lên từ mặt đất | có khi hoang vu | có khi trù phú