Thơ Bi

13/08/202415:10:00(Xem: 1978)

two faces
Two Faces by Peggy Hinaekian


     [ h a i đ ứ a n g ồ i đ ó

       n h ư h a i h ò n b i ]*

 

 

Yêu anh chết bỏ

Thiệt tình chết bỏ

Ta bắn hòn bi

Rơi vào đám cỏ

 

Đám cỏ xanh rì

Bầu trời xanh lơ

Hoa cải vàng rực

Hòn bi hòn bi

 

Ngón tay nẩy ngược

Bàn tay lật ngược

Hòn bi hòn bi

Một lần thua được

 

Ai biết đánh cờ

Tôi chỉ biết ráp

Một ngôi nhà thơ

Toàn chữ và giấy

 

Nước cờ vây khổn

Tôi vẫn an toàn

Không cần manh động

Chiếm bờ truy hoan

 

Tôi cắt và dán

Em có nghe mùi

Phúc trình nguyên đán

Góc nầy tuổi kia

 

Không cần che đậy

Mở ra hồn nhiên

Mưa run máng xối

Da thịt ướt mèm

 

Định mệnh sấm rền

Vào nhau hối hả

Hòn bi hòn bi

Vạch tìm trong lá

 

Đừng dẫn ta đi

Hãy trốn ta về

Ngực còn nóng hổi

Một triền hoang tê

 

Hãy đậm đặc lại

Hãy loãng tan ra

Vỉa hè dốc tuyết

Cho đến khi là

 

 

)(

h o à n g x u â n s ơ n

@hoangsonhuyen.thothangtam24

*thơ đ ỗ q u ý t o à n

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
chẳng muốn ăn. | đồ ăn như giấy bìa, | nuốt vô muốn ói, | bịnh càng thêm bịnh.
sắc màu huyễn ảo như áo em trong mơ | xuân hạ vu vơ | buổi sáng bận lòng thiếu chữ bài thơ
Những hệ lụy cuộc đời | Có khi là hạnh phúc | Mỗi một phút gọi mời | Đau thương và ngã gục
Như thế là qua những ngày tròn 50 năm sau ngày ba mươi tháng tư của năm 1975. Tôi nghiệm ra một điều rằng, đó là những con số rất ít người quên, và rất nhiều người sử dụng các con số trong nhóm 30/4/1975 để dùng trong tên (username) và mật khẩu (password) trong các ứng dụng tin học. Thêm nữa, bạn sẽ thấy rằng những con số này khi viết thành số và khi viết thành chữ sẽ cho bạn các cảm xúc khác nhau. Trời ạ, khó quên tới như vậy sao.
tôi rị mọ lục lọi trí nhớ | chỉ còn năm ba mảng vớ vẩn bâng quơ | ai thương hại quăng vào tôi | và tôi không kịp né
Tôi quay đi | những đứa bé còm cõi ngày mai sẽ ra sao | có thở hơi cuối cùng trong vòng tay bê bết căm hờn và nước mắt | có để lại anh trai nghiến răng thể thốt | một ngày lớn khôn trả truyền kiếp hận này
Hôm qua ta đau cái lườn | Mưa đâu thấm lạnh vào | Sương | Miệt mài