n h ớ g ì

17/10/202421:40:00(Xem: 1393)
Frank Dale
Frank Dale
(from Tong Viet Cuong Collection)

 

Frank Dale (from Tong Viet Cuong Collection)

 

 

Người về mãi gọi núi

Vách sầu đứng bên kia

Âm vực trầm vô vọng

Nghìn thu mỗi đoạn lìa

 

Ai đẹp khô hồn lệ

Vang vang ngấn tỏ tình

Bụi gai trong tay áo

Rớm một mùa hiển linh

 

Về đây yêu thương những

Gió lạnh trên đồi mây

Lời người như kiếp bạc

Vin hờ một ngón tay

 

Một bàn tay nắn nót

Câu chữ vương tình si

Phù dung hoa trổ chạm

Thạch nham khối nặng trì

 

Lòng ai như than lửa

Bao lâu ngấm tắt lời

Lắng thinh tro tàn nguội

Ngắt. lạnh ngắt. lâu rồi

 

Đánh thức hồn nhau dậy

Bỗng tình thơ như nhiên

Cát bay theo đá chạy

Như khấp khởi xứ miền

 

Người đến rồi người đi

Vẫn ngón xưa hờ hững

Rồi cũng chẳng nhớ gì

Khúc hát thơ mường tượng

 

 

)(

@hxs.1oct24

 

 

T  H Ơ  L À

 

 

 

Tôi giú thơ trong túi áo

Lâu lâu liếc đọc bằng tay

Những con chữ có khi vênh váo

Nơi thăng hoa một cuộc tự đày

 

 

Ải chăng. [rằng thì là] rất nhọc

Ngay cả lúc thảnh thơi ngồi ruồi

Đoán mò bài thơ rơi xuống giếng

Lời mình. ý của họ. người ơi

 

 

Đừng lớn tiếng. ta đang đi qua bãi

Có thể con ma dưới nước, đầu cành

Chết chìm. treo cổ đều chánh niệm

Của chạp phô ảo tưởng hùng anh

 

 

Bạn viết được thơ xin giú kín

Cũng không cần có sắt hay bùn

Rất khổ sở khi đời phơi lộ

Buổi chiều cài cổ một cọng thun

 

 

Thì dù bươn qua ghềnh qua thác

Không rớt đâu. thơ không rơi đâu

Ví mà có ai thu nhặt được

Mở ra. chỉ thấy nỗi buồn rầu

 

 

)(

h o à n g x u â n s ơ n

30. 9. 24

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Giữa tang tóc của đại dịch, giữa hỗn loạn xã hội vì chuyện kỳ thị sắc tộc, và nỗi buồn mất mẹ, bài thơ COMMON DUST như một lời nhắc nhở cái đồng đẳng của thân phận con người: tất cả chúng ta đều là cát bụi, rồi sẽ về cát bụi. Bài thơ như nhắn nhủ chúng ta hãy làm hòa với nhau và làm hòa với chính mình.
Gần nửa thế kỷ sống ở Hoa Kỳ, nếu bạn chưa gặp kinh nghiệm bị kỳ thị, chưa buồn lòng vì chỉ khác màu da, có lẽ, bạn ngây thơ hoặc ngu ngơ hoặc giả vờ.
Chàng đã ra khỏi chiến tranh / Nhưng chiến tranh không ra khỏi chàng./ Như con dấu nung / Đóng vào trái tim chàng
và ở trung điểm bức ảnh / những dấu đạn xoáy vỡ gạch men trên tường / bếp lãng mạn? / bếp ấm cúng? / chỉ là hoang tưởng.
Những kẻ hèn luôn luôn tìm người khác tôn thờ. Những kẻ kém phẩm chất thường xuyên nói lời tồi tệ. Như một người sau khi đốt xác hốt tro, lượm một mảnh sọ chưa cháy, nhìn bên trong thấy chữ nghĩa khắc vào xương. Học nhiều vô ích khi luôn luôn tôn thờ thần tượng.
Mai xa phố thị về rừng / Cỏ cây chua xót đếm từng nổi đau / Ta về ngõ trống trước sau / Thấy trăng cổ tích, thấy sao đầy trời
Năm tháng cách ly trở lại chùa / Đường mòn ngõ trúc vắng hơn xưa / Đồi mây thanh thản sư vào hạ / Gió thoảng hương trầm hong nắng trưa
Sóng sánh trên mặt ly reo cười đến giờ đã hẹn. Rượu tìm lên vành môi, tràn vào lưỡi, xuống ướt hơi thở, say trái tim. Uống cạn. Cất ly vào hộp. Cất hộp vào thời gian.
mưa ballad hay mưa trong tim / mưa cầm dương dìu dặt vắng chìm / rừng thu xa réo rắt lá hát / rồi lá rơi trên vuông chiều im
Ông liên tục email / Bà liên tục nhắn điện thoại / Anh liên tục đăng bài facebook / Chị liên tục gửi twitter / yêu cầu bỏ phiếu cho ông này làm tổng thống / Xin cảm phục sức tận tụy của người yêu Hoa Kỳ / Tôi cũng yêu quê, nhưng quê Việt.