Mềm Thơ Mùa Thu

20/11/202410:12:00(Xem: 2033)
Mùa Thu 1 Dung Phuong
Ảnh: VIệt Báo, Dung Phương

 

rủ nhau về mùa gió chướng

những đốm lá đỏ xanh

gọi em

khung đời lung lạc

gặp nhau định mệnh tỏ bày

phút giây suy tư

nỗi buồn ô chữ

tô sắc tấm lòng tha thứ

 

rồi về đây lặng lẽ

khởi thủy là tiếng nói

đi qua sông biển núi đồi

con tàu xanh chìm sâu trong mắt

vẫn hoang vu chòm lá

một thời choáng ngợp hồn ta

 

mềm thơ tóc trắng hiếm hoi

nỗi khát khao thắp lửa một lần

con thiêu thân thật nhỏ

lao vào ánh sáng

hối tiếc ngực trầm môi mọng 

hội chợ phù hoa ca hát không thôi

 

thổi suốt bên lòng bao nhiêu năm tháng

có tiếng ai đi về rất vội

gửi gắm mùa thu đầu tay

ngày trở lại buồn buồn ẩn ngữ

lòng đầy uẩn khúc không nói hết

từng giọt mưa rơi thấm vai

 

thy an

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
những khuôn mặt thất sắc | những cái nhìn ngắc ngoải | những giọt nước mắt cam chịu đắng cay | rồi những trang đời dần khép lại | vùi chôn trong vô thức khôn nguôi.
tháng bảy tháng tám mùa hạ ân cần | trôi những nỗi niềm thật nhẹ | êm đềm hoa lá | em sẽ mở lòng gần gũi nhau hơn
Sáng nay tôi mới biết | Chữ Gauze trong Anh ngữ | (Loại vải thưa mỏng thường dùng trong y khoa) | Từ tiếng Ả-Rập chữ Ghazza غَزَّةَ | Vì người Gazan là những thợ dệt thật khéo qua nhiều thế kỷ
Chỉ lúc này, khi đến với bầu không khí lạ lùng này, chúng ta mới nhận ra rằng có lẽ giấc mơ Mỹ không chỉ là giấc mơ, mà là sự dám mơ ước cùng nhau. Như hàng triệu rễ cây bám chặt, khiêm nhường vươn lên, tạo thành một dáng cây.
Khi bạn đã ở vùng khoanh | Nước lượn lờ | Sẽ thấy bạn những vành khuyên đẹp | Lời chim hót ban mai | Đời giàu thêm từng túng quẫn
Khi yêu, tim đàn ông sáng rực, tim đàn bà lúc mở lúc tắt. Đàn bà thuộc về đêm.
Nếu em là thành phố bị ô uế | Anh là cơn mưa thánh hiến | Nếu em là ngọn núi màu vàng | Anh là cánh tay đỏ địa y
Đám cỏ xanh rì | Bầu trời xanh lơ | Hoa cải vàng rực | Hòn bi hòn bi
ký ức tung hê bên bờ kè | lúc biến lúc hiện | từ cửa kính cao tầng nhìn xuống | phía dưới là biên niên sử | dày đặc hình nhân
Tôi thổi bài ca vào không trung, | tiếng hát vang xa tận nơi nào ở thế gian, tôi không rõ | bởi làm gì có cặp mắt nào đủ tinh thông trên cao | xuyên thấu mọi nỗi niềm khúc ca tôi bày tỏ
bên này bờ, chim vạc ăn đêm | đứng im lim nghe dòng sông thủ thỉ | những đợt sóng có thể cắt và làm bầm dập nằm cong lưng như đang chờ giấc ngủ | bình yên, bình yên, bình yên dài và rộng
sự phi lý của những nhóm người | trong dãy nhà san sát này | như lỗ chân lông trên da | trong khoảng không đau thương của không gian trên mặt đất