Gaza

10/12/202512:20:00(Xem: 1315)
Gaza today
Ảnh chụp lại từ  video phóng sự Gaza hôm nay của CNN.

 












V
ui lên, Gaza

tiếng súng đã ngừng— hay chỉ còn rất nhỏ

trăm ngày đình chiến, vài trăm thân thể đổ

có là bao, các bà mẹ?

mạng sống người Gaza nhiều năm rẻ như bèo

 

Vui lên, các bà mẹ

dù máu còn tím đất

dù ngôi nhà đổ nát

dù ngôi trường ngổn ngang những vết bầm

 

Vui lên, nếu bé sơ sinh vẫn còn bồng

còm cõi đó— một ngày rồi phải lớn—

dù con trai không thể cười không thể hát

dù chồng bà đã mất chân tay

 

Bà còn sống, gia đình bà còn giải đất hẹp này

dù vùng đất người bên kia khai khẩn

mở rộng thêm —  có là gì một mảnh vườn hay một mảnh sân?

 

có là gì những bàn bạc xôn xao

có là gì những hào nhoáng chờ mọc trên xác chết

có là gì những con số viết bởi người trong nhà kính

có là gì những bản vẽ bởi người đứng bên ngoài

 

vui lên, gaza

vui lên, các bà mẹ

cứ sống cho tôi

cứ sống, dù phải đi chân trần trên cát sa mạc nóng

cứ mỉm cười, và cứ hát ru con

 

tôi biết một ngày

vết cắt lành, bà kể chuyện phong thần

chuyện đạn tránh người - chuyện bà ôm con trên đầu bom nổ

chuyện Gaza gần bị tước linh hồn

 

Vui lên, Gaza

vui mà sống

cần phải sống

và đừng quên đọc lịch sử nước tôi

 

kc Nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
bao giờ tượng tạc như in | thì xin chất ngọc | nhắn tin về đời | một lần | [có] | một lần thôi | ngoại vi men dã chấm cười tinh khôi
Victoria Amelina là một nhà thơ, tiểu thuyết gia người Ukraine. Khi Nga tiến hành cuộc xâm lược toàn diện vào đất nước của cô vào năm 2022, cô đã dành phần lớn thời gian viết lách để ghi chép và nghiên cứu về các tội ác chiến tranh. Amelina hiểu rõ những rủi ro, nguy hiểm mình sẽ gặp phải với công việc này, với tư cách là một công dân chọn ở lại đất nước của mình trong chiến tranh, và với tư cách là một nhà văn phải đối mặt với một đội quân xâm lược đang muốn tiêu diệt bản sắc dân tộc mình. Cô đưa con trai đến nơi an toàn ở Ba Lan, nhưng bản thân trở về tiếp tục sống và làm việc tại quê hương. Khi Kyiv bị ném bom vào đầu mùa hè, cô đã quan sát các vụ nổ từ căn hộ của mình và viết: “Chiến tranh là khi bạn không còn có thể theo dõi nỗi mọi tin tức và khóc về những người hàng xóm đã chết thay cho bạn cách bạn vài dặm. Tuy nhiên, tôi muốn chúng ta sẽ bằng mọi cách không quên tên của họ.”
Thơ của hai thi sĩ Quảng Tánh Trần Cầm & Nguyễn Hàn Chung...
thăng trầm lên xuống / như những bậc đá trên đồi xanh / tóc bay theo gió / mùa hạ êm đềm thắp lửa mặt trời / trong từng đôi mắt mong đợi / dõi cánh chim bay xa...
Chân trời không ánh sáng | không tối đen | có màu sắc điên trong màn mắt kẻ loạn trí. | Mọi người chí tử nâng cao đời sống rộn rịp. | Chụm mũi lại hít thở một nắm không gian.
Xa hơn sự đau yếu của ông | Những con sói vẫn chạy qua những cánh rừng xanh, | Dòng sông quê không bị lôi cuốn bởi những bến cảng tân thời...
Thơ của Trần Yên Hòa & Lê Minh Hiền
Quả dâu trăng trắng | nước da hồng hồng | nào ai biết được | rượu còn hay không
Không phải sống làm người buồn bã. | Người làm cho sống buồn. | ‘Cái biết buồn’ khi ‘cái biết’ đến gần ‘cái không biết’ | bắt được hơi gió lạnh rùng mình | cảm được cõi trống trải | nơi con người sợ hãi.
Những đoản khúc của nhà thơ Nguyễn Hàn Chung...