Thầy Giang

24/02/202613:20:00(Xem: 655)
Dem Thap Nhang Ngoai Troi Mu Suong
Đêm Thắp Nhang Ngoài Trời Mù Sương - Đinh Cường

 


Hai vị khách thăm tôi ngày cuối năm

nhà thơ Vũ Đình Liên và thầy Giang, người thầy thời trẻ tuổi

ánh mắt bén, giọng vang thầy dạy

nhìn cao, bước dài

chúng tôi đi— tháo mồ hôi—đôi lúc chạy

dừng sau mỗi cuộc đua lấy sức thôi

 

ngày cuối năm, buồn lẫn vui

tôi, hai người khách

hồn muôn năm cũ? — đứng chung quanh

 

đêm cuối năm, không trăng

chúng tôi quen nhìn lên. không lưu ý dấu chân để lại

những ngã rẽ

những đường vòng

sợ tiếng chim trên cành làm mê mãi

— nào biết bước thấp, cao rồi cũng tới

chúng tôi tìm, cầm, nắm

— nào nghĩ rồi tất cả qua đi

 

và tình yêu lẫn tình si

chúng tôi may cho mình lớp áo choàng cùng màu với nó

nào ngờ san hô: mảnh đá trắng trên tay

 

nhà thơ Vũ Đình Liên,

hồn muôn năm cũ

có phải họ và tôi

cùng ngỡ ngàng lạc lõng

 

thầy Giang,

có phải học trò chúng tôi

ốc mượn hồn thân mỏng

đành ẩn mình trong chiếc vỏ trống không

 

nhà thơ không trả lời

thầy Giang chưa đáp vội

tôi lại quên

thầy luôn cho bài học mới đầu năm

 

kc Nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
"...tôi thấy ông dành tới mười hai trang cho mười hai bài thơ bốn dòng để vẽ chân dung mười hai người bạn văn của tác giả: Nguyễn Tôn Nhan, Hoàng Ngọc Tuấn, Trần Quang Lộc, Nghiêu Đề, Trương Đình Quế, Cao Xuân Huy, Cao Đồng Khánh, Vũ Huy Quang, Nguyễn Xuân Hoàng, Mai Thảo, Phùng Nguyễn, Nghiêm Xuân Hồng. Tất cả những khuôn mặt này đã ra người thiên cổ. Phải chăng đây là một nghĩa trang bạn bè trong lòng Khánh Trường?" - Song Thao
nơi nào ta đi qua và trở về | cất giữ nguyên vẹn hình ảnh khơi lòng | những hơi ấm tình nồng | những thèm khát như thơ | nẩy lên từ mặt đất | có khi hoang vu | có khi trù phú
Thuở trời đang còn nắng | Thuở hoa biết hiền từ | Ngọt ngào và cay đắng | Với nỗi tình thặng dư
trong mảnh vườn nhỏ bụi cẩm chướng hôm nay | rụt rè đứng bên giàn mướp | ngàn cánh đỏ cố vươn cao tô trời chiều ráng đậm | từ dòng sông cạn gió nhợt nhạt về, tôi và những trái mướp non thở dốc
mùa xuân mang hoa về mật nắng | ta mang nhau vào khúc tự tình | áo thơ âm chữ nằm trong đất | rồi thoát thai đi bóng một mình
đứa bé cúi đầu gầm mặt | từ phía trong nhà chạy thẳng ra cửa | hay từ cửa chạy thẳng vào trong | như bị ma đuổi | không một lần dám ngoái lại nhìn bức tranh trên kính
Con đường đất ướt lầy tay nắm chặc | bước theo người mỗi bước mỗi thương chân | những mái lá nằm yên nghe gió trở | bờ môi ngon chạm hơi thở thật gần
Dưới gốc thông già | Tình ta không biên sử | Để mãi mãi không có mở đầu và kết thúc | như những quả thông lăn trên sườn đồi | Không hề chạm đáy hư vô
một buổi chiều chúng tôi về nhà thì nó biến đâu mất. | có vết máu dính trên cửa, | dấu máu chảy thành dòng. | tôi đi theo ra ngoài rồi vào khu vườn | rồi thấy nó trong bụi cây, | bị bằm nát. | một tấm giấy treo ở cổ họng toang hoác: | “tụi tao không muốn những thứ như vầy trong xóm.”
đi tìm ánh trăng cuối đường | tìm tiếng khóc giục giã đâu đó trong xóm nhỏ | tìm bức bích họa ám khói trong giấc mơ | tìm giấc mơ ngỡ là tiền kiếp | mà nghi ngại tiền kiếp nào có thật
đất thở nồng nàn thơm phải không bàn chân / chẳng có vết cứa sâu khiến nhói đau tâm thức...