Hôm nay,  

HỒI ĐÓ CÒN TRẺ

19/08/202200:00:00(Xem: 6515)
 
Ngoài đường trời nóng, nắng chang chang.

Trong tiệm nóng, quạt máy chạy ồ ồ.

Tiếng cười giỡn, tiếng đồ nghề đụng nhau lóc cóc, tiếng ghế kéo sột soạt.

Kim xề lại bên chị Ngà, tay vuốt tóc, miệng thở ra, rên:

- Hơơơơ... chán quá chị Ngà ơi. Em muốn bỏ nghề nầy cho rồi. Chị có thuốc nhức đầu hông cho em viên.

Chị Ngà ngước lên, nhăn mày:

- Sao vậy? nhức đầu hả? sao ngày nào chị cũng nghe Kim than nhức đầu. Có bịnh gì hông?

Kim thở dài:

- Đâu biết có bịnh gì hông. Ngày nào cũng đi làm thành ra đâu biết có bịnh gì hông.

Chị Ngà lục lục trong tủ, lấy hộp thuốc ra, vặn tới vặn lui, bực bội:

- Ai mà chế tạo ra cái nắp nầy khó mở thấy mồ. Nói là cách an toàn cho con nít hổng mở được. Hứ! mình mở còn hổng được, nói chi con nít?

Tuấn đằng kia nói vói qua:

- Ậy. Thế mà chị cứ giao cho con nít đi, nó sẽ mở ra liền một khi. Đưa đây em mở cho. Nà…y, chị phải vừa ấn xuống vừa xoay... đây nầy, có chữ viết dặn rõ ràng, không đọc rồi làm không đúng rồi thì ỏm tỏi lên, thế mới chết chứ... đây nầy, cần mấy chục viên?

Kim vừa lấy hộp thuốc vừa nạt:

- Đưa đây, hai viên. Vô duyên. Làm như voi vậy, thuốc mà hỏi uống mấy chục viên, cha nội, lảng nhách. Thấy ghét.

Chị Ngà nói bã lã:

- Ối. Thì tay của cậu mạnh hơn, tay tui yếu rồi.

Xoay qua Kim, chị nói:

- Uống đi. Ờ phải ăn miếng bánh gì vô hông thôi thuốc nó hành, xót ruột lắm.

Đợi Kim uống thuốc xong chị Ngà hỏi han:

- Ngồi xuống đây. Sao vậy? em bị nhức đầu thường thường hay lâu lâu mới nhức?

Kim lấy hai ngón tay chà chà lên hai bên màng tang, nhăn nhăn:

- Nhức hoài hà. Ở đây nhức, về nhà cũng nhức, ăn no cũng nhức, đói bụng cũng nhức, thiệt chán ghê....

Vinh rề rề lại gần, ngó cô vợ, vẻ mặt lo lo thấy rõ:

- Ờ chị ơi lúc nào cũng nghe Kim than nhức đầu, hổng biết có bị gì hông chị?

Chị Ngà cười:

- Hỏi ngộ! tui là thợ làm tóc chớ có phải là bác sĩ đâu mà hỏi bịnh vậy cà.

Vinh cười:

- Hổng phải. Tại em tính chị lớn nhứt chị có kinh nghiệm sống hơn tụi em, nhứt là chị ở trong nghề lâu năm hơn tụi em, chắc chị rành hơn tụi em.

Chị Ngà nói:

- Ừa. Để coi, gì mà tụi em tụi em một hơi vậy? Ừa, tụi bây nói cũng có lý. Cái vụ nhức đầu nầy tui nhớ là có đọc trong một tin tức trên báo có đoạn nói về bịnh nhức đầu. In là mới đọc, để tui soạn lại đống báo coi có còn hông.

Vừa nói chị vừa đi lại bàn soạn soạn đống báo. Chị la lên:

- Đây nè. Trong nầy có bài nói về bịnh nhức đầu nè.

Vinh, Kim cùng hỏi:

- Đâu đâu... ủa, báo nầy tiếng Anh, làm sao em hiểu.

Chị Ngà nói:

- Khải, Tuấn, người nào ở không, đâu dịch bài nầy cho chị em nghe coi.

Khải nói:

- Để em xem.... À, cho em đọc trước lấy ý rồi em dịch cho các chị nghe nhé.


Nói rồi Khải cầm tờ tạp chí đem lại bàn của mình và ngồi xuống đọc.

Đằng nầy chị Ngà hỏi nhỏ Kim:

- Hay là...tháng nầy…có chưa?

Kim trả lời:

- Rồi chị. Hổng phải có bầu đâu chị à. Em bị bịnh nhức đầu nầy lâu rồi, trước khi có chồng lận. Hồi đó thì ít, càng ngày càng nhiều.

Thanh xen vô:

- Ừa. Chuyện dễ hiểu. Hồi đó còn trẻ còn mạnh, mình lướt bịnh, bây giờ lớn tuổi hơn, yếu hơn, bịnh nó vật lại mình. Hay là muốn nhõng nhẽo với ông Vinh? Chaaa... Nghe bà than sao giống cô đào hát cải lương quá.

Chị Ngà nói:

- Nhỏ nầy xéo xắc! Kim à, nghe hỏi nè, bịnh thì uống thuốc, nhức đầu sơ sài thì chữa ở nhà, bịnh nặng nữa thì đi bác sĩ, liệt giường liệt chiếu thì chở vô nhà thương, có gì mà nói là chán nghề nầy quá? Sao mà chán? Nói nghe coi.

Kim cũng còn thở ra, vẻ mệt mỏi:

- Chớ ngày nào cũng cầm cây kéo cắt xọc xọc, ngày nào cũng quấn tóc, ngày nào cũng hửi ba cái mùi thuốc uốn tóc, ngày nào cũng hửi ba cái mùi thuốc nhuộm, ngày nào cũng phải ngọt ngào chìu chuộng khách hàng, ngày nào cũng làm tới mờ hai con mắt, ngày nào cũng nhức mỏi đau lưng đau chưn đau tay đau dạ dầy đau…ơ…dây chằng, chán quá chị ơi. Phải chi hồi đó em học nghề cô giáo, hay nghề đếm tiền ở nhà băng. Người ta tới đây cho mình làm đẹp, mình làm cho người ta đẹp còn mình thì, mặt mày mét chằng hai bàn tay sứt mẻ đi đâu cũng phải dấu dấu... hooơ... chán thấy mồ!

Chị Ngà cười:

- Xời. Mới mấy năm. Xời. Đánh chút phấn thoa chút son thì sao mét chằng? Móng tay sạch sẻ sơn nước bóng thì sao phải dấu dấu?  Tui đây đứng đủ hai chục năm. Tui đây hửi mùi thuốc uốn tóc, đủ 20 năm. Đau lưng đau tay đau chưn đau cùng mình, đủ 20 năm mà chưa than. Nè nghe tui nói nè mấy cậu mấy cô. Dù sao tui cũng đi trước quí vị vài... chục năm, lấy kinh nghiệm ở đời nói chuyện chơi nè, nghề nào cũng có cái tốt cái xấu cái hay cái dở... Đặng nầy mất kia mờ. Mình làm thợ xử dụng tay chưn thì đau tay đau chưn, người làm nghề thư ký thì đau... mông vì ngồi nhiều quá, bụng phệ ra, đau cần cổ, đau vai. Người nào gõ máy điện tử nhiều thì đau đầu ngón tay, đau tim, người đứng đi nhiều thì chai bàn chưn long đầu gối... Nói tóm lại, ai cũng khổ sở vì nghề nghiệp hết á. Vậy thì, tại sao khổng nhớ hà.  Nghề nầy đã nuôi sống mình bao năm nay? Sao lại muốn bỏ nghề hả Kim? Vợ chồng bây có gì lục đục hay không?

Vừa lúc đó khách ào vô ba bốn người, chưa ai kịp trả lời, chị Ngà hối:

- Thôi thôi ra lãnh khách, chút nữa nói tiếp.

Thế là ai nấy vô phận sự, quên cha nó, ba cái vụ nhức đầu nhức cẳng nhức chưn, vì tới giờ là xách bóp về cho lẹ, còn cơm nước nữa.

Ái cha a a ./.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Làn da người Á Đông nói chung, người Việt nói riêng, có màu vàng, nên hơi khó chọn màu son sao cho thích hạp với màu da, mà không làm da nhìn tối. Dưới đây là 5 loại son môi, có những màu sắc thích hợp với làn da vàng của người Á Đông.
Nhiều người trong chúng ta đến tiệm thẩm mỹ hàng trăm, nếu không phải hàng ngàn lần trong đời, để cắt tỉa, uốn tóc, hoặc những việc làm đẹp khác. Khi chúng ta đi làm đẹp ở tiệm thẩm mỹ, sức khỏe của chúng ta phụ thuộc vào sự an toàn và vệ sinh ở tiệm đó, để ngăn ngừa việc truyền nhiễm vi khuẩn hoặc vi trùng nguy hiểm, nên tập thói quen quan sát tiệm.
Tóc ngắn vẫn có thể tạo thành nhiều kiểu đẹp mắt, xinh xắn, rất dễ thương . Chỉ cần thắt vài sợi bính nhỏ, buông thả xuống nhẹ nhàng, hay vòng quanh mái tóc như vương miện, hoặc thêm phần tóc giả là đủ sang trọng. Vật dụng chỉ là những cây kẹp xẹt, sợi dây thun cột tóc là đủ tạo thành kiểu tóc mới, thay đổi mái tóc, thay đổi cách nhìn, giúp chúng ta vui vẻ, yêu đời hơn.
Mái tóc màu nào bắt mắt nhất hiện nay hả các chị? Mái tóc của em có màu đen, em muốn thay đổi màu để ăn Tết cho vui. Xin cám ơn.
Cuối năm và đầu năm, mùa lễ tết, mùa nghĩ tới những người thân yêu, mùa tặng quà cho nhau. Biết tặng nhau những gì đây? vì nhiều khi mình biết người thân yêu không cần món quà vật chất nào nữa hết. Trong trường hợp nầy, quà tặng là tấm lòng thương yêu dành cho nhau.
Mùa lễ lạc kéo dài từ ngày lễ Tạ Ơn, Giáng Sinh, Tết Dương Lịch, qua tới Tết Nguyên Đán. Sau những buổi tiệc tùng trong gia đình, xã giao ngoài xã hội, ngó cái cân thấy ... phát ghét! Làm cách nào để không lên cân vào mùa lễ rất khó, nếu bạn không kiên quyết tránh xa những thức ăn thơm lừng lẩy, ngon ngọt và béo bổ. Cách thức để giữ cho chiếc eo thon thả để diện đầm, hay áo dài tha thướt là ăn rau cải thật nhiều và trái cây nữa nha.
Mùa lễ là lúc tặng quà, trao đổi quà cho nhau, từ sở làm, cho tới bạn bè, người thân trong gia đình. Bạn gói quà, gói ghém tình yêu thương, quý mến, nên cần phải biết cách gói sao cho đẹp mắt, đẹp lòng. Đẹp tới nổi người nhận không dám mở món quà thì sẽ không bỏ công gói quà.
Chào các chị. Em có thắc mắc nhờ giải đáp. Em thấy bạn em dùng thuốc xịt “antiperspirants” ở dưới nách để tẩy mùi. Thuốc này có thông dụng không chị? Có tẩy được mùi hôi khó chịu hay không ? Xin cám ơn. Em thấy có một số người không đeo mặt nạ khi vào chỗ công cộng, em có nên nhắc nhở họ, hay tỏ thái độ khó chịu để họ biết là chúng ta đang trong thời gian bị đại dịch lây lan hay không?
Cả tiệm, nhân viên đang ngồi rầu rĩ vì không có khách, mùa lễ tới nơi rồi mà ế nhệ…không như mấy năm trước, là mùa hốt bạc lẻ. -Bà con…bà con nghe tin này chưa, năm 2026 sẽ có những chuyến phi thuyền không gian đặc biệt đưa người từ trái đất lên viếng Hỏa Tinh nè. Tiếng phát thanh oang oang, còn ai vô đây nữa ngoài phát ngôn viên đẹp trai tên Khải. Chị Ngà ừ ừ: -Nghe sao Hỏa, tui nhớ tới cuốn sách tui đọc được lâu rồi, có tên dịch ra sơ sơ nè: Đàn ông đến từ sao Hỏa (Mars), đàn bà đến từ sao Kim (Venus). Hay lắm.
Bộ luật lao động của tiểu bang California, điều 12, mục 984, cung cấp các điều kiện được chính phủ quy định khi nào CẦN TỪ CHỐI phục vụ cho một khách hàng. Điều này sẽ bao gồm khi khách hàng bị bịnh (hoặc nhiễm ký sinh trùng) có thể lây lan đến người làm việc, nhân viên, hoặc các khách hàng khác bao gồm các bịnh sau đây:
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.