Hôm nay,  

Im Lặng & Lắng Nghe

31/05/201400:00:00(Xem: 4500)
Hôm nay Chủ Nhật đẹp trời, Tâm dậy sớm thu dọn nhà cửa xong xuôi lo vệ sinh cá nhân thì đã 9 giờ sáng. Sau khi ăn sáng qua loa, Tâm lái xe đến nhà con gái thăm hai đứa cháu ngoại ngoan hiền hôm nay được nghỉ học. Vừa bước chân vào cửa, Tâm đã nghe tiếng cãi nhau của hai vợ chồng Lan, con gái út của Tâm phát ra từ phòng ngủ. Cố lắng nghe, nhưng Tâm không nghe rõ chi cả vì tiếng bù lu, bù loa của con gái át tiếng nói của Đức… Đức là đứa con rễ của Tâm vốn tính trầm tĩnh ít nói lại hiểu biết sâu rộng… Tâm tự nhủ “quái, có gì trầm trọng mà vợ chồng nó to tiếng với nhau thế!?” Tâm vốn biết Đức rất nể nang mẹ vợ nên cao giọng khỏa lấp…

- Có chuyện gì mà vợ chồng bay cãi vả nhau khóc lóc um sùm làm các cháu ngoại mẹ ôm nhau ngơ ngác lo sợ ngồi một góc phòng khách thế kia?! Được một ngày nghỉ cuối tuần mà vợ chồng không vui vẻ hòa thuận nhau để cho con trẻ hưởng hạnh phúc mái ấm gia đình, mà lại tạo điều xấu cho con trẻ lo sợ thế kia?!

Nghe tiếng phiền trách của Tâm, Đức như có vị cứu tinh, vội vàng rời phòng ngủ ra phòng khách chào hỏi mẹ vợ và phân bua “Lan nghi ngờ con có cảm tình với cô bạn đồng nghiệp trong sở nên khóc lóc không chịu nghe con phân trần hơn thiệt đó mẹ!”

Vốn biết Lan là đứa con gái út ngoan hiền hay nghe lời mẹ khuyên bảo nên Tâm cao giọng gọi Lan “Lan, con ra đây nói đầu đuôi câu chuyện ra sao để mẹ làm quan tòa phân xử cho các con, nhưng một đứa nói, một đứa phải lắng nghe để biết phải trái đó nhé! Chứ hai con tranh nhau nói cùng một lượt thì Bao Công tái thế cũng đành chịu thua thôi!”

- Con nghe Mai bạn con làm chung sở với anh Đức cho biết là dạo này có cô Thủy trẻ đẹp mới vào làm chung phòng với Đức và anh ấy quan tâm săn sóc Thủy đặc biệt…Anh ấy lại cận kề chỉ bảo công việc quên đi giờ ăn trưa, xem ra họ có cảm tình đặc biệt lắm…Lan ủ dột mặt mày giọt ngắn giọt dài phân bua…

- Em sao nghe bạn em thêu dệt, không cho anh phân trần. Thủy là em họ của xếp, cô ấy mới ra trường trên nên xếp phân chia anh phải chỉ bảo cặn kẻ việc làm và kinh nghiệm cho cô ấy. Cũng vì vậy, anh phải nhiệt tình theo lệnh cấp trên chỉ bảo cho cô ta, chứ anh đâu có gian tình gì đâu mà em làm khó anh! Em không tìm hiểu nguyên nhân nghĩ quấy cho chồng ngoan của em tội nghiệp thế! Em cứ thế cằn nhằn làm cho không khí gia đình ngột ngạt, các con lo sợ mất đi ngày cuối tuần gia đình sum họp sau một tuần vợ chồng mình miệt mài làm việc…

- Lần sau có chuyện gì thì các con phải tôn trọng nhau truy xét cội nguồn hẳn hoi và nhất là im lặng lắng nghe lời phân bua của nhau nhé! Tâm phì cười nhẹ nhỏm vì tính hờn ghen của con gái. Tâm tiếp lời “ Tình yêu không chỉ đơn giản là tình cảm giữa hai người trai gái… Mà nó còn dạy cho ta rất nhiều điều: Biết kiên nhẫn ! Biết chờ đợi, im lặng & lắng nghe là những yếu tố quan trọng để xây dựng hạnh phúc. Xây dụng thì khó, đạp đổ rất dễ… TÌNH YÊU là sự bắt đầu từ những điều gì giản dị và thực lòng nhất...Đừng mải mê đi tìm kiếm những điều xa vời và viển vông.

Hãy quan tâm và trân trọng những điều nhỏ bé xung quanh mình

Nếu có một thùng táo, gồm cả trái ngon lẫn trái hư, nếu ăn trái ngon trước, bỏ những trái hư đi. Nếu ăn trái hư trước, những trái ngon rồi cũng sẽ hư, chúng sẽ vĩnh viễn không bao giờ ăn được trái táo ngon. Cuộc sống cũng vậy!

Khi gặp chuyện không may hãy nghĩ đến những điều tốt của nó, chúng ta sẽ thấy vui hơn. Đôi khi chúng thấy cuộc đời này thật bất công!..Có khi cho đi quá nhiều mà không nhận lại được bao nhiêu... Nhưng vấn đề thực ra rất đơn giản. Khi chúng ta cho đi là đã nhận được nhiều hơn thế, đó là những niềm vui vô hình mà chúng ta không chạm vào được. Có điều thắc mắc rằng tại sao khi người khác buồn thì có người khác luôn ở bên cạnh họ để xoa dịu vết thương lòng cho họ, rồi đến khi họ tìm lại bên ta…

- Thưa mẹ đúng vậy! Chắc chắn chúng ta phải biết rõ thời điểm nào nên im lặng và lắng nghe người khác nói. Nghệ thuật giao tiếp với mọi người trong công ty, mọi nơi là hết sức quan trọng đó mẹ! Con có đọc một bài dịch… “Khi Romanus Wolter, một chuyên gia giao tiếp kinh doanh nổi tiếng tại Mỹ và là tác giả của các cuốn sách như “Kick Start Your Success” và “Kick Start Your Dream Business”, quyết định tự mình khởi sự kinh doanh, cha của ông đã dạy ông một bài học quan trọng: Con đường hiệu quả nhất đưa kinh doanh phát triển cho là lắng nghe mọi người khác nói chuyện. Qua kinh nghiệm hoạt động chuyên môn của mình, Wolter nhận ra rằng các chủ doanh nghiệp, các nhà quản lý hiếm khi nắm bắt được sự chú ý và các mối quan tâm của những người khác… Không phải lúc nào chúng ta cũng chờ những câu trả lời hoặc những lời khuyên. Đôi khi chỉ im lặng lắng nghe, thế là đủ,” Đức ôn tồn chia sẻ…

- Người ta rất dễ nhầm lẫn giữa: Tôi hiểu cảm giác của bạn vì tôi cũng từng trải qua điều đó với sự cảm thông thực sự. Không điều gì tự nhiên hơn việc cố gắng xoa dịu một người bạn đang trĩu nặng buồn lo bằng việc khẳng định chắc chắn rằng cô ấy không cô đơn. Khi ta cảm thấy buồn nản, bối rối hay hạnh phúc, điều ta mong muốn nhất chính là sự sẻ chia của một người bạn sẵn sàng lắng nghe chúng ta bất cứ lúc nào. Lắng nghe để đồng điệu với nỗi đau hay niềm vui của người khác mới là biểu hiện của sự cảm thông thực sự. Rất may, cảm thông là đức tính mà chúng ta có thể dễ dàng học được học cách lắng nghe và tôn trọng mạch cảm xúc của họ, quan tâm hơn tới ngôn ngữ cơ thể, biểu hiện gương mặt, âm điệu giọng nói và những hàm ý chưa bộc lộ thành lời của họ. Không phải lúc nào chúng ta cũng chờ đợi những câu trả lời hoặc những lời khuyên nhủ. Đôi khi chỉ cần một ai đó im lặng lắng nghe, thế là đủ. Tâm ôn tồn nói… Sau một hồi suy nghĩ nàng nói tiếp…

- Im lặng là nghe, là thâu thập. Lắng nghe rồi phát xuất để nói-Văn dĩ tải đạo lời nói ra nhẹ nhàng xây dựng là có ý tốt. Thật vậy, người tốt thì lời văn thơ viết ra đức độ, xây dựng vì đọc văn là biết tính người đó tốt xấu thế nào?! (tải đạo, chứ không phải tải đao gươm, tải đạn súng). Im lặng lắng nghe để phân tích hơn thiệt, bộp chộp phát xuất khi nói trong khi mất tự chủ, nóng tính là cơ nguy tải đao, tải đạn đó! “Xét người cho tột, xét thân ta”. Người biết dằn tính, mềm mỏng khi người đối diện nổi cơn nóng, và rồi họ sẽ nói sai lầm, nói quấy có khi xúc phạm đến ta… là học được điều hay trong tâm linh! Tóm lại Lắng Nghe rất quan trọng trong cuộc sống, nó là kỷ năng đi sâu trong lòng người, và đó là kỷ thuật tốt đáng noi theo. Qua đây chúng ta tránh phán xét mọi sự việc trong đời sống tình cảm gia đình, xã hội, công việc có nhiều mặt mà đôi khi chúng ta chỉ xét một mặt mà thôi. Nó theo cảm nhận không chính xác nên có khi sai lầm, oan ức…Biết Lắng Nghe từ trái tim, chuyển ý từ trái tim. Qua đây mẹ kể câu chuyện Hello Kitty cho các cháu của bà nghe nhé…

…Có một cô bé sống ở Nhật. Lúc bố mẹ đi làm thì cô bé đến trường, rất ít khi gặp nhau. Cô bé muốn tâm sự nhưng không biết chia sẻ cùng ai. Chẳng ai có thời gian để lắng nghe cô bé, bạn bè thì cuốn quýt với việc học, một số thì mải mê với trò chơi game hiện đại. Cô bé cảm thấy cô đơn và thu mình trong vỏ óc. Nhưng cô bé cũng không được yên, vì cô quá bé nhỏ và nhút nhát, nên hay bị những học sinh lớp trên bắt nạt và trêu ghẹo, giật sách, nắm tóc, đôi lúc còn đánh cô bé. Vào buổi chiều nọ, khi bị nhóm lớp trên mang ra làm trò đùa, cô bé buồn bã đi đến công viên gần nhà, ngồi trên ghế đá và chỉ biết khóc. Khóc một hồi thì cô bé ngẩng lên thấy một ông lão ngồi cạnh mình. Ông lão nhìn cô bé và nhẹ nhàng hỏi: “cháu bé, đã tan học rồi sao không về nhà mà ngồi đây khóc?” Như có sự động viên vô hình, cô bé òa lên khóc: “ cháu không muốn về, về nhà buồn lắm, không ai hết, không ai nghe cháu nói”. Ông lão ôn tồn: “ vậy ông sẽ nghe cháu đây!” Cô bé vừa khóc vừa kể cho ông lão nghe những uất ức và nỗi niềm chất chứa bấy lâu. Ông lão im lặng và chỉ lắng nghe, không một lời phán xét hay nhận định, ông chỉ nghe.

Cuối cùng khi cô bé kể xong, ông khuyên cô bé đừng buồn nữa và hãy về nhà. Từ đó trở đi, sau khi tan học là cô bé ra công viên trải lòng với ông. Cô bé thay đổi hẳn, mạnh dạng và vui vẻ hơn, rồi nhận thấy cuộc sống còn nhiều điều ý nghĩa. Vào một ngày nọ, cô bé bị một bạn trong lớp bắt nạt. Vốn nhỏ bé không làm được gì, cô bé uất ức và nóng lòng chạy ra công viên để được chia sẻ với ông lão nỗi buồn tủi ấy. Cô bé vội vã vượt qua cả đèn đỏ để mong gặp ông lão kể cho ông nghe nỗi niềm ấy, thì tai nạn xảy ra ngay khi cô bé băng qua đường.

Ngày hay tin cô bé mất, vẫn trong công viên ấy, vẫn chiếc ghế đá cô bé hay ngồi, ông lão lặng lẽ đốt một hình nộm bằng giấy. Đó là món quà mà ông định tặng cho cô bé vào ngày hôm ấy, nhưng không thấy cô bé đến. Hình nộm là một con mèo đáng yêu, trắng trẻo, với hai tai to, đôi mắt tròn xoe hiền lành, nhưng lại không có miệng. Ông lão muốn nó ở cạnh cô bé, luôn lắng nghe cô và không bao giờ phán xét. Từ đó trở đi, trên bàn mỗi học sinh Nhật thường có một búp bê hình mèo không có miệng. Cô mèo hiện nay đã mang tên Hello Kitty, cô mèo được làm ra mục đích để lắng nghe tất cả mọi người….”

- Bà kể chuyện hay quá, hôm sau bà kể chuyện khác cho các cháu nghe nữa nhé! cháu đói bụng quá! Hai cháu ngoại sà vào lòng Tâm tranh nhau nủng nịu nói…

Như quên đi những bất đồng ý kiến vừa mới xảy ra và học được lời khuyên của mẹ qua câu chuyện “Im Lặng & Lắng Nghe” hai vợ chồng Lan lăn xăn bắt tay vào việc nấu nướng, Đức nhặt rau và hai cháu phụ giúp dọn chén bát muổng ly ra bàn một cách vui vẻ. Áng mây mù như tan đi, nắng ấm chan hòa bừng lên, Tâm nhìn hạnh phúc con cháu mà lòng cảm thấy rộn rã chi lạ…

Nguyễn Ninh Thuận

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người ta hay ca ngợi tình yêu tuổi già như thể đó là đích đến viên mãn của mọi cuộc tình - hai người nắm tay nhau nhìn hoàng hôn, bình yên như trong tranh. Nhưng thực tế thì không phải cặp nào cũng may mắn như vậy. Có những cặp già đi cùng nhau không phải trong hạnh phúc mà trong đau khổ. Họ không chia tay vì già rồi, ly hôn tốn kém và xấu hổ. Họ không yêu nhau nhưng cũng không rời nhau. Họ sống chung một mái nhà như hai kẻ thù bị giam trong cùng một căn phòng, chờ xem ai chết trước để người còn lại được giải thoát. Đó là thứ bi kịch mà không ai muốn nhắc đến, nhưng nó tồn tại, âm thầm và đau đớn, trong biết bao gia đình.
Trong cái lạnh cắt da cắt thịt của cơn bão tuyết mùa Đông ở Minnesota, hai mạng người đã bị tước đoạt chóng vánh dưới tay các đặc vụ biên phòng (CBP) và Cảnh Sát Di Trú (ICE), những cơ quan thuộc Bộ Nội An (DHS.) Một lần nữa, chúng ta lại vật lộn với những câu hỏi cũ rích: Từ khi nào mà huy hiệu cảnh sát lại trở thành giấy phép để hành quyết và đồng thời là “kim bài miễn tử”?
Thảo Trường kể chuyện rất tỉnh. Ông không cần tố cáo, không cần gào thét. Chỉ tả: ban ngày, những đứa lớn chơi trò “cai tù” — đứa bắt, đứa bị bắt; quát tháo, tra hỏi, úp mặt vào tường. Tất cả đều học từ người lớn quanh mình. Những đứa còn nhỏ, chưa biết đi, ngồi nhìn. Có bà mẹ mang thai bị đánh đến sẩy thai, sinh con trong tù. Sinh xong, gửi con vào nhà trẻ để quay lại “lao động tốt”. Sáng, bọn nhỏ chạy theo cô giáo sang nhà trẻ để có ăn. Tối, chạy về khu B để kịp chỗ ngủ cạnh mẹ.
Thuế quan được áp dụng, rồi lại thu hồi; biện pháp quân sự được nêu ra như một chọn lựa, rồi bất chợt bị gạt sang một bên. Trong những tháng gần đây, kiểu hành vi thất thường, khó lường như vậy bỗng được nói tới nhiều trong các vòng bàn luận về đối ngoại, nhất là quanh Bạch Ốc, như thể đó là một thứ lợi khí chiến lược hơn là một nhược điểm của chính sách. Thật ra, chuyện ấy không mới. Những lời đe dọa ầm ỹ, những cú xoay trục bất ngờ trong chính sách, cùng lối phát biểu cố ý mập mờ từ lâu đã được dùng để làm đối phương mất thăng bằng, nhằm tìm thế thượng phong trên bàn cờ quốc tế. Trong ngôn ngữ quan hệ quốc tế, lối đó có tên hẳn hoi: “thuyết kẻ điên”.
Hôm qua, tại một tiệm làm tóc ở Chicago, một người đàn bà, còn mặc áo choàng giữa hai khách, dựng chiếc iPhone trước gương, quay một đoạn nói chuyện về ICE. Ba mươi giây. Đăng lên. Rồi nàng trở lại với công việc. Một giờ sau: không một người xem. Nàng xoá. Quay lại. Lần này dùng biểu tượng 🧊 thay cho chữ ICE, e rằng thuật toán để ý những từ “nhạy cảm”. Đăng lên. Đêm xuống, màn hình vẫn sáng trên tay. Vẫn là con số không. Sáng hôm sau, nàng quay ly cà phê latte. Đến trưa, đã ba nghìn lượt xem.
Sau 26 năm đàm phán, Liên minh châu Âu (EU) đã đạt được thỏa thuận ký kết Hiệp định Thương mại với khối MERCOSUR bao gồm Argentina, Brazil, Uruguay và Paraguay và sẽ hứa hẹn tạo ra những tác động sâu rộng về kinh tế, nông nghiệp, môi trường và địa chính trị cho cả hai bên...
Trong một đêm mùa Đông, an toàn trong căn phòng ấm, câu chuyện giữa những người sống đời di dân nhiều thập niên, dù cố gắng né tránh, rồi cũng trở về thực trạng nước Mỹ. Hành động của chính quyền liên bang buộc người Mỹ – đặc biệt là những ai đã từng nếm trải mùi vị của cuộc trốn chạy – phải tự hỏi mình: Chúng ta là ai khi bàn tay quyền lực siết chặt? Có phải chúng ta đang nhìn lịch sử độc tài tái diễn, trên một đất nước xa quê hương nửa vòng trái đất?
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
Trong nhiều năm qua, diện mạo chính trị Trung Hoa dần khép lại dưới chiếc bóng ngày càng đậm của Tập Cận Bình. Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” được mở rộng không ngừng, và đến năm 2025, cơ quan kiểm tra kỷ luật trung ương cho biết đã xử lý gần một triệu đảng viên, phản ánh một bộ máy thanh trừng vừa mang danh chống tham nhũng vừa củng cố uy quyền của người cầm đầu.
Trên đỉnh Davos năm nay, giữa tuyết trắng, cà phê nóng và những lời kêu gọi “đa phương, bền vững, trách nhiệm” - xuất hiện giữa quần hùng là một giọng nói “ngoại môn” chẳng xa lạ gì với chính trường: Donald Trump. Ông lên núi Thụy Sĩ không phải để trồng cây, bàn cứu khí hậu, hay nói chuyện hòa giải, mà để nói với thế giới một câu thẳng thừng: Greenland là “CỦA TÔI”. Bài diễn văn của tổng thống Hoa Kỳ mở đầu bằng một màn “điểm danh công trạng” đúng kiểu độc thoại: chỉ trong một năm trở lại Nhà Trắng, ông tuyên bố đã tạo nên “cuộc chuyển mình kinh tế nhanh và ngoạn mục nhất trong lịch sử nước Mỹ”, đánh bại lạm phát, bịt kín biên giới và chuẩn bị cho đà tăng trưởng “vượt mọi kỷ lục cũ” của nước Mỹ, hay “của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.