Hôm nay,  

Thắp Đèn Cúng Phật

10/04/201800:00:00(Xem: 4351)
Đường Bình
thapdencungphat060thapdencungphat195
Thắp đèn cúng Phật.
 
Trong chuyến đi hành hương Miến Điện và Tích Lan, đoàn hành hương chúng tôi được sắp đặt để Tháp Đèn Cúng Phật tại chùa Shwedagon Thủ Đô Yangon Miến Điện.

Chùa Shwedagon đã tồn tại 2,500 năm, là ngôi chùa lâu đời nhứt trong nước Miến Điện và trên Thế Giơi. Dân gian truyền rằng: Xa xưa có hai anh em thương gia tên Taphussa và Bahallika từ xứ Ramanya đến diện kiến đức Phật Gualtama lúc Ngài còn sinh tiền, đức Phật biếu cho 8 sợi tóc của Ngài. Hai anh em mang cái rương bằng vàng đựng Phật Tóc mang về thượng tấu với Vua Okkalapa, nhà Vua mở ra thì dân gian và thánh thần đều xao động. Phật Tóc trong rương vàng phát ra hai ánh hào quang, một đường hào quang chiếu thắng lên trời và một đường hào quang chiếu xuống tận địa ngục, tiếng động long trời lở đất phát ra trời đất rung chuyển, đạ phong vủ  thổi liên hồi, sấm sét vang rền, những hạt mưa như kim cương rơi xuống ngập tới đầu gối, khi cơn mưa chấm dứt, tất cả cây rừng trong vùng Hy Mã Lạp Sơn tuy chưa đến mùa nhưng hoa nở rộ và trái đầy cây.

Đức Vua Okkalapa giúp hai anh em xây ngôi chùa trên ngọn đồi Singuttara để thờ Xá Lợi Phật Tóc. Sau này có thêm mấy chứng tích của Đức Phật như một miếng vải y của Đức Phật cũng được thờ tại đây.

Chùa Shwedagon nằm bên phía Tây của hồ Kandawgryi. Chùa nằm trên đồi Singuttara rộng 114 Acres. Lúc khởi thủy chiều cao của chùa chỉ có 8.2 metres, cho đến ngày nay thì chùa cao của ngọc tháp là 112 metres. Chung quanh chùa có hằng trăm ngọn tháp được thép vàng và có 4,531 viên Kim Cương, trong số này có một viên kim cương lớn 72 carat.

Hơn Hai Ngàn Năm Trăm năm sau, hôm nay chúng tôi đoàn hành hương 40 người, từ Canada, Mỹ, Thụy Sĩ và Việt Nam do Hòa Thượng Thích Chơn Trí, Thượng Tọa Thích Giác Đẵng, Sư Thích Tuệ Dũng, Sư Thích Trí Tịnh, Ni Sư Thích Nữ Tịnh Thường và một Ni Sư khác tôi không biết Pháp Danh, hướng dẩn chúng tôi đến chùa Shwedagon Thắp Đèn Cúng Phật.

Trước khi đến chùa, chiếc xe buýt chở chúng tôi chạy quanh co đường phố ngắm cảnh Thủ Đô Yangon. Sau hai mươi năm bị các nước Tây Phương và Mỹ cấm vận nhưng đường phố và Trung Tâm Thương Mại buôn bán rất sầm uất. Xe chạy người đi cũng đầy rẩy và rất năng động. Thành phố Yangon cũng có nhiều nhà lầu cao tầng như Bangkok và Thành Phố Hồ Chí Minh. Công viện Yangon vẩn xanh tươi và hoa nở rộ. Yangon rất ít xe hai bánh đường phố đầy rẩy xe 4 bánh khác với Thành Phố Hồ Chí Minh có đến trăm ngàn xe motor hai bánh chạy chen lấn với xe 4 bánh bóp còi inh ỏi. Đường phố Yangon sạch sẽ không rác, không thấy Cảnh Sát Giao Thông trên đường. Khói bụi cũng ít nên người đi bộ rất thoải mái. Khi mặt trời ngả về phía Tây xe cộ và người đi đường hướng về chùa nhiều hơn. Người đi chùa thì đủ hạng tuổi tác, giống tính với những bộ quần áo cổ truyền cho đến các mode tân thời, trên tay cầm những bó hoa tươi đén chùa lể Phật.

Trời chạng vạng tối, chung quanh khu vực chùa rất đông người và xe, trong khuôn viên chùa cũng chật kín người. Chiếc xe buýt ngừng bên ngoài sân chùa, lịch trình cho phải đoàn thắp đèn cúng Phật sắp đến, xe búyt vừa đổ là chúng tôi hối hả xuống xe vào chùa. Từ cổng chùa đi vào cửa chùa còn xa, từ cửa chùa lên bàn Phật trên sân thường còn xa hơn nữa. Vào chùa mọi người phải bỏ giày bỏ dép đi chân không. Từ bậc thang thứ nhứt người ta đã đông nghẹt, thang máy không hoạt động mọi người phải leo lên trăm bậc thang đến bàn Phật trên sân thượng.

Trên sân thượng đèn điện sáng rực trời, khi chúng tôi đến nơi thì thấy hằng ngàn người đã có mặt ở sân thượng từ lâu rồi. Tóp người này ra về hằng ngàn người khác lại đến, bầu không khí lể hội thật vui nhộn, mọi người đều từ toán và rất trật tự. Chung quanh sân thượng các ngôi tháp hoàng kim hùng vĩ sáng chói khiến tôi choáng váng. Trong khuôn viên rộng rải, tôi đi giữa mấy chục ngàn người, tôi thấy rỏ mọi ngươi mọi giới mọi sắc tộc không cần phải chen lấn, khuôn mặt mổi người hiện rỏ sự thoải mái và niềm vui. Có người đi trong tay cầm bó hoa tươi, kẽ đứng nghiêm trang nhìn về Phật đài, có người ngồi chấp tay trong mọi tư thế, họ rất nghiêm chỉnh trong bầu không khí yên tịnh niệm Phật, môi trường thật thiêng liêng đáng kính phục.

Bài Thắp Đèn Cúng Phật là một slide show, trong bài ghi lại hình ảnh từ lúc xe chạy trên đường phố Yangon cho đến lúc đến chùa và Thắp Đèn Cúng Phật xong. Một số hình trong trang này cũng được đăng trên trang chùa Shwedagon

 
Đường Bình

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Lực Lượng Hải Quân Mỹ đang lặng lẽ thay đổi vị trí hoạt động, đúng vào thời điểm Iran, Nga và Trung Quốc đang thể hiện sự đoàn kết hải quân ngày càng tăng ở một số vùng biển căng thẳng và tranh chấp nhất trên thế giới. Theo các báo cáo khu vực, tàu sân bay USS Abraham Lincoln đã di chuyển về phía nam, định vị mình xa hơn bờ biển Iran so với trước đây.
Nếu chú ý, cú rơi tự do của tờ Washington Post gần như được báo trước từ giữa năm 2024, với nhiều tầng lý do. Thói quen độc giả thay đổi. Doanh thu quảng cáo in sụp đổ. Cạnh tranh khốc liệt từ mạng xã hội và trí khôn nhân tạo (AI). Bản thân The Post cũng chứng kiến lượng truy cập và thuê bao suy giảm, điều mà lãnh đạo viện dẫn để biện minh cho cắt giảm nhân sự. Nhưng, một nửa ổ bánh mì vẫn là bánh mì. Một nửa sự thật thì nó là dối trá.
Người ta hay ca ngợi tình yêu tuổi già như thể đó là đích đến viên mãn của mọi cuộc tình - hai người nắm tay nhau nhìn hoàng hôn, bình yên như trong tranh. Nhưng thực tế thì không phải cặp nào cũng may mắn như vậy. Có những cặp già đi cùng nhau không phải trong hạnh phúc mà trong đau khổ. Họ không chia tay vì già rồi, ly hôn tốn kém và xấu hổ. Họ không yêu nhau nhưng cũng không rời nhau. Họ sống chung một mái nhà như hai kẻ thù bị giam trong cùng một căn phòng, chờ xem ai chết trước để người còn lại được giải thoát. Đó là thứ bi kịch mà không ai muốn nhắc đến, nhưng nó tồn tại, âm thầm và đau đớn, trong biết bao gia đình.
Trong cái lạnh cắt da cắt thịt của cơn bão tuyết mùa Đông ở Minnesota, hai mạng người đã bị tước đoạt chóng vánh dưới tay các đặc vụ biên phòng (CBP) và Cảnh Sát Di Trú (ICE), những cơ quan thuộc Bộ Nội An (DHS.) Một lần nữa, chúng ta lại vật lộn với những câu hỏi cũ rích: Từ khi nào mà huy hiệu cảnh sát lại trở thành giấy phép để hành quyết và đồng thời là “kim bài miễn tử”?
Thảo Trường kể chuyện rất tỉnh. Ông không cần tố cáo, không cần gào thét. Chỉ tả: ban ngày, những đứa lớn chơi trò “cai tù” — đứa bắt, đứa bị bắt; quát tháo, tra hỏi, úp mặt vào tường. Tất cả đều học từ người lớn quanh mình. Những đứa còn nhỏ, chưa biết đi, ngồi nhìn. Có bà mẹ mang thai bị đánh đến sẩy thai, sinh con trong tù. Sinh xong, gửi con vào nhà trẻ để quay lại “lao động tốt”. Sáng, bọn nhỏ chạy theo cô giáo sang nhà trẻ để có ăn. Tối, chạy về khu B để kịp chỗ ngủ cạnh mẹ.
Thuế quan được áp dụng, rồi lại thu hồi; biện pháp quân sự được nêu ra như một chọn lựa, rồi bất chợt bị gạt sang một bên. Trong những tháng gần đây, kiểu hành vi thất thường, khó lường như vậy bỗng được nói tới nhiều trong các vòng bàn luận về đối ngoại, nhất là quanh Bạch Ốc, như thể đó là một thứ lợi khí chiến lược hơn là một nhược điểm của chính sách. Thật ra, chuyện ấy không mới. Những lời đe dọa ầm ỹ, những cú xoay trục bất ngờ trong chính sách, cùng lối phát biểu cố ý mập mờ từ lâu đã được dùng để làm đối phương mất thăng bằng, nhằm tìm thế thượng phong trên bàn cờ quốc tế. Trong ngôn ngữ quan hệ quốc tế, lối đó có tên hẳn hoi: “thuyết kẻ điên”.
Hôm qua, tại một tiệm làm tóc ở Chicago, một người đàn bà, còn mặc áo choàng giữa hai khách, dựng chiếc iPhone trước gương, quay một đoạn nói chuyện về ICE. Ba mươi giây. Đăng lên. Rồi nàng trở lại với công việc. Một giờ sau: không một người xem. Nàng xoá. Quay lại. Lần này dùng biểu tượng 🧊 thay cho chữ ICE, e rằng thuật toán để ý những từ “nhạy cảm”. Đăng lên. Đêm xuống, màn hình vẫn sáng trên tay. Vẫn là con số không. Sáng hôm sau, nàng quay ly cà phê latte. Đến trưa, đã ba nghìn lượt xem.
Sau 26 năm đàm phán, Liên minh châu Âu (EU) đã đạt được thỏa thuận ký kết Hiệp định Thương mại với khối MERCOSUR bao gồm Argentina, Brazil, Uruguay và Paraguay và sẽ hứa hẹn tạo ra những tác động sâu rộng về kinh tế, nông nghiệp, môi trường và địa chính trị cho cả hai bên...
Trong một đêm mùa Đông, an toàn trong căn phòng ấm, câu chuyện giữa những người sống đời di dân nhiều thập niên, dù cố gắng né tránh, rồi cũng trở về thực trạng nước Mỹ. Hành động của chính quyền liên bang buộc người Mỹ – đặc biệt là những ai đã từng nếm trải mùi vị của cuộc trốn chạy – phải tự hỏi mình: Chúng ta là ai khi bàn tay quyền lực siết chặt? Có phải chúng ta đang nhìn lịch sử độc tài tái diễn, trên một đất nước xa quê hương nửa vòng trái đất?
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.