Thơ Trần Yên Hòa 9

09/06/202015:14:00(Xem: 3616)


Ngó người

 

Ta chôn chân ở chốn này

Đã bao lâu những miệt mài đời ta

Nhìn lên mái tóc sương pha

Ngó mông lung cõi phù hoa rất gần


Buồn như mây buồn phân vân

Chôn chân giữa cõi hồng trần thế gian

Ơi ta lệ đẫm hai hàng

Lại dư nước mắt khóc tang thương và...


Khóc ta, những lúc này sao

Ngó thiên hạ vẫn xôn xao tiếng cười

Và ta cô quạnh giữa đời

Và ta ngóng cổ kêu hoài tiếc thương



Ta qua truông biết đoạn trường

Cơn vui lấp liếm nét buồn vô ngôn

Ôi vô ngôn với hữu ngôn

Làm sao sáng tỏ nguồn cơn em à


Em quay lưng với một ai

Ta quay lưng với những bài thơ đau

 

Thôi thì giọt rượu ngây ngây

Ta giong tay đón an bài riêng ta

Em ơi nước mắt chan hòa

Ta ơi, ơi những ngày xa đâu rồi.


Mù sương là tiếng cười vui

Mù sương ta giữa phố người vắng tanh.
 


***


Gởi một người đã xa


Em về chiều nay gió lộng
Một mình em trên bến sông
Ngày sinh nhật em trống vắng
Gió đưa em về mênh mông

Phải không ngày xưa em hả
Những năm những tháng trôi qua
Ngày này anh đều chúc tụng
Yêu em không hề phôi pha

Bỗng dưng em đi đâu mất
Ngày này một mình ên anh
Uống ly rượu cay tràn mắt
Đâu rồi em con chim xanh

Mười sáu năm trôi như mây
Trong trời xanh lồng lộng gió
Anh trở về ngang qua đây
Ngôi nhà em còn nơi đó

Anh muốn kêu một tiếng em
Đi qua đời anh thuở ấy
Bây giờ em có ấm êm?
Từ ngày qua cầu rút ván!

Ngày sinh nhật em anh nghĩ
Ngày này trong những năm xưa
Chúng ta thường ra quán nhớ
Ngồi kề kể chuyện...và mơ 



Anh nay không còn em nữa
Em trở về cõi mịt tăm
Anh vẫn trăm năm nghe ngóng
Cầu mong em mãi trăng rằm



***

Đi trên bờ hiên dĩ vãng


Bờ hiên dĩ vãng xanh rờn nhung nhớ mà đau như có gai đâm vào da thịt

một thời xưa ta ở nơi đâu

trong ngôi nhà ấu thơ có hàng chè tàu chiếc cổng xi măng con đường đất đá

trên bờ thành ấu thơ ta đã trèo lên ngồi vắt vẽo chân đánh đu hạnh phúc

 

Tuổi ấu thơ ta ở đó cuộn tròn một màu xanh ngắt

xanh màu xanh của hy vọng ngây thơ ngẫn ngơ nhìn cửa vào đời như một hoang tưởng

ta mang mang đi trong tiềm thức biệt mù không có em không có ai trên đồng cỏ non

 

Em còn xa vời trong dấu chim bay

 

Dĩ vãng đánh đu những ngày bình an những ngày học trò hoa bướm chắt chiu những giấc mơ không tới

như áo trắng quần xanh suốt đời mang áo mão chân đi hia bảy dặm bay lên

Em là nơi anh bay lên trong cuộc đời

em xanh ngắt em mù sương em vàng vọt

trong nỗi nhớ muôn trùng anh tụng ca loài hoa bất tử

ôi dĩ vãng mệt nhoài những ngày tháng em chưa đến vườn cỏ non anh còn mơn mởn nụ tầm xuân

 

Rồi anh bay lên vùng trời tương lai với hàng kẽm gai

hầm hố xiêu tán một đời trai

anh trở nên hạnh ngộ những phù ảo hoang đường

những vắng ngắt lạnh tanh tuổi ngọc

 

Ơi dĩ vãng ta chập chờn mây khói

bên hiên đời quạnh hiu

ta ngóng cổ trông em trở về

trông em trở về bên tường ấu thơ

 

Ngóng cổ ngóng cổ hoài mà đâu thấy chi mô 



***

Vườn sơ nguyên


Ta buông em như buông dao

Có còn chi mà níu giữ

Tiếng hát em vẫn ngọt ngào

Tọa thiền bên bờ lộng ngữ

 

Ta đến tàng kinh đọc sách

Trên không mây giăng đỉnh đầu

Gió ngất ngư lời hú gọi

Về đâu một cõi chân như

 

Vang trong ta lời kinh nguyện

Mùi hương tuệ giác ươm thiền

Ta là con sâu cái kiến

Phật ngàn tay nên rất thiêng

 

Kinh qua một mùa kinh điển

Trở về nơi chốn hư không

Vườn ai sum suê cây quả

Cúi đầu bên gối lệ nồng

 

Ta buông em như buông dao

May ra trở thành phật sống

May ra cho ta mơ mộng

Hết còn ngày tháng xanh xao

 

Buông dao ra là chấm hết

Một đời dao kiếm kề tay

Dĩ vãng mùa xưa cổ độ

Mình ta, ta biết ta hay



Trần Yên Hòa

(Anaheim, June 2020)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong vườn có những cây rất cũ | Tuổi cây qua mấy chục mùa Xuân | Trong vườn có một Ta chớm cũ | Tuổi Ta như lá xếp từng chồng
một xác thân | chứa bao khoảng trống | những khoảng trống | càng nặng kiếp người
Hít thở và cầu nguyện. Tự do, khỏi những ràng buộc của lo sợ, của phẫn nộ bất an, để được đi theo mênh mông/ biết bao nhiêu mùa xuân mây trắng,để được sống- một cách tối thiểu của bình yên- như mùa xuân mềm mại/ mọc lên từ cây cối,để được mơ còn có người rải tơ vàng trong nắng rơi, để cảm nhận Nắng cất giữ trong từng hạt mưa Xuân/ chút tình nồng. Có nỗi nhớ chẳng gọi được thành tên/ và hình như có tiếng gọi từ quê nhà trong bâng khuâng gió bấc… để hy vọng từ cánh cửa sổ mở tìm cơn gió/ là bản nhạc cũ bật lên… Những khúc ca không dứt, hân hoan và bất chợt… Điệu luân vũ đắm say về một thế giới viết ràn ra/ Rất chân thật và hiền lành. Cho chúng ta nài nhau sống hơn một ngày…để được yêu. Đến khi toả sáng/ Tôi yêu và tạ ơn trời. Một ngày mới bắt đầu. Người có thể đi xuyên qua không gian bằng tất cả những giác quan để thấy, để nghe, để ngửi, để nắm, thời gian huyền nhiệm đôi mươi, và Trong tim/ mở ra vô vàn nhịp đập thanh xuân…
Niềm vui trong mùa xuân theo truyền thống của dân tộc Việt là những thời khắc nghỉ ngơi sau các vụ mùa, hành hương các kiểng chùa, để rồi ngồi thư giãn với tách trà, nhìn ngắm hoa mai, cành đào... Và dĩ nhiên, còn nhiều niềm vui khác khi gió xuân thổi tới. Bên câu đối đỏ chúc cho năm mới an vui, cũng là những dòng thơ mang nhiều đạo vị, những dòng thơ khi đọc lên là thấy hỷ lạc, an bình. Như thế, tập thơ Một Đóa Trà My của nhà thơ Thiện Trí đã hiển lộ
mỗi ngày quên thêm vài chữ mở kinh học lại từng dòng trí nhớ làm như vô sự hơi đâu mà thuộc sắc không mỗi ngày lùi thêm vài tuổi thấy mình thơ dại hơn xưa tóc trắng còn bay mấy sợi nghe chim cổ tích ban trưa
Bây giờ mình ra đường sợ xanh máu mặt sơ teo bu di | Nội cái da vàng mũi tẹt chứng nghiệm di dân diện mục
Người đàn bà mở từng cánh tủ | những chiếc áo len rơi ra | lăn theo những dấu tay của người đàn ông | đã bỏ đi từ một mùa hè đỏ lửa (*)
trong ký ức dòng họ | nó trườn | nó rít | nó cắn | bò qua bao mùa loạn | mang lửa | mang hơi thở | tới tay bà nội
đọc đọc và đọc | đọc 3 lần (và hơn thế nữa) | tôi vẫn không hiểu tại sao một bài thơ bị bắn | đứa bé 6 tuổi chắc sẽ không hiểu tại sao mẹ bị bắn
bài thơ năm cùng tháng tận | gửi người bạn trẻ thanh tân | không còn xem smartphone ngước nhìn bầu trời mây xám
Tôi gọi viên đạn | bằng tên của chim | vì nó đến từ bầu trời | và mang theo một mùa gió khác.
Điều này anh chỉ viết, nhưng không nói rằng phải chi em là người máy để anh không phải nghe những câu hỏi về những chuyện muôn đời anh không hiểu
Đôi khi tôi làm xong vài câu thơ em đọc, ngần ngừ nhìn tôi tội nghiệp rồi nói rằng thơ anh hơi cải lương