Mùa hè của sự thực

31/08/202212:15:10(Xem: 2282)
2-7
Tranh Đinh Cường - Graphic Hùng Lê



Mùa hè của sự thực

 

riêng

xua đi bao nhiêu lần

mùa hè này, sự thật rồi cuối cùng vẫn đến

tựa đầu trên vai anh, mùi after shave theo gió đi gần hết

chỉ còn một chút trong dấu tay

 

chung

cuối cùng đã đến

mùa hè của sự thật. và trái ngược

dòng sông già chết khô khi dưới mưa lũ những con đường chết ngộp

lỗi lầm hoá thạch mà hoài nghi và biện bạch vẫn còn

những chữ viết trên tường ta đã cố tình  quên

giữa mùi khét của bình minh mọc lên ngàn con mắt

 

con đường

em biết

ngã rẽ chờ trước mặt

nhưng đã đủ muộn phiền, thực tại của chúng ta

làm sao có thể bước đi

khi tiếng sột soạt của lụa tơ cũng đủ gây thương tích

làm sao dang tay ôm mất mát

dưới danh nghĩa của ngày mai từ khước hôm nay

 

bullet train

anh cười

nụ cười buồn đôi khi chẳng liên quan gì tới điều ta đang bàn bạc

nụ cười vung vãi sự thật

những người ngồi yên chuyện trò trong chiếc tàu cao tốc

đôi khi quên mình đang bay hơn ba trăm cây số một giờ

 

kc Nguyễn

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Niềm vui trong mùa xuân theo truyền thống của dân tộc Việt là những thời khắc nghỉ ngơi sau các vụ mùa, hành hương các kiểng chùa, để rồi ngồi thư giãn với tách trà, nhìn ngắm hoa mai, cành đào... Và dĩ nhiên, còn nhiều niềm vui khác khi gió xuân thổi tới. Bên câu đối đỏ chúc cho năm mới an vui, cũng là những dòng thơ mang nhiều đạo vị, những dòng thơ khi đọc lên là thấy hỷ lạc, an bình. Như thế, tập thơ Một Đóa Trà My của nhà thơ Thiện Trí đã hiển lộ
mỗi ngày quên thêm vài chữ mở kinh học lại từng dòng trí nhớ làm như vô sự hơi đâu mà thuộc sắc không mỗi ngày lùi thêm vài tuổi thấy mình thơ dại hơn xưa tóc trắng còn bay mấy sợi nghe chim cổ tích ban trưa
Bây giờ mình ra đường sợ xanh máu mặt sơ teo bu di | Nội cái da vàng mũi tẹt chứng nghiệm di dân diện mục
Người đàn bà mở từng cánh tủ | những chiếc áo len rơi ra | lăn theo những dấu tay của người đàn ông | đã bỏ đi từ một mùa hè đỏ lửa (*)
trong ký ức dòng họ | nó trườn | nó rít | nó cắn | bò qua bao mùa loạn | mang lửa | mang hơi thở | tới tay bà nội
đọc đọc và đọc | đọc 3 lần (và hơn thế nữa) | tôi vẫn không hiểu tại sao một bài thơ bị bắn | đứa bé 6 tuổi chắc sẽ không hiểu tại sao mẹ bị bắn
bài thơ năm cùng tháng tận | gửi người bạn trẻ thanh tân | không còn xem smartphone ngước nhìn bầu trời mây xám
Tôi gọi viên đạn | bằng tên của chim | vì nó đến từ bầu trời | và mang theo một mùa gió khác.
Điều này anh chỉ viết, nhưng không nói rằng phải chi em là người máy để anh không phải nghe những câu hỏi về những chuyện muôn đời anh không hiểu
Đôi khi tôi làm xong vài câu thơ em đọc, ngần ngừ nhìn tôi tội nghiệp rồi nói rằng thơ anh hơi cải lương
Họ vừa bắn chết một thi sĩ Họ vừa bắn chết một bà mẹ 3 con Họ vừa bắn chết một phụ nữ 37 tuổi
Ta hát lời xưa thuần mộc | Miên hoa vẫn ngủ bên trời
anh ơi, em không tin anh ác, không tin đâu