TRANG THƠ THỨ BẨY

30/09/202308:27:00(Xem: 1865)

brian-blanchflower
 

HOÀNG XUÂN SƠN

 

âm vực

 

lao xao một
               ù ù hai
thanh bổng rồi nghe bên tai
tiếng trầm
tôi hát vào thủy triều âm
và nghe ngọn nước thất cầm ban sơ
sóng vỗ tôi vào
tận
bờ
rồi như tuyệt tự con thơ
buổi chào
rà soát lại từ âm hao
từng chân khuyết thực
hớt
nhào
thinh không
tôi-ca-vang-một-cánh-đồng
thu lại nhỏ rí
cọng lông
thiệt buồn
hát tôi theo trời mưa tuôn
luồn kim se chỉ tấn tuồng tinh khôi
ai huýt sáo
nhọn
trên đồi
khíu tôi âm vực
khúc ngồi tự thân

(20/8/2023)

 

*

 

TRẦN YÊN HÒA

 

Tự tình cùng đất nước

 

Những tháng ngày tôi còn nhỏ xíu

Ôm tập vở nhàu theo bạn bè đến lớp

Nước mắt chảy quanh sợ sệt đủ điều

Đất nước quanh tôi là cô giáo nhỏ

Dạy tôi i tờ và đọc ca dao

 

Buổi sáng có loài chim nào hót quá hay

Chim chìa vôi hay chim chào mào

Rót vào lòng tôi nỗi nhớ

Rót vào lòng tôi niềm thương yêu

Và niềm dịu ngọt

 

Tôi đi dạo ven vùng quê thơ ấu

Tuổi thơ như cánh diều no gió

Ngất ngưởng trong một trời chiêm bao

Những tên gọi như Gò Chùa, Gò Ông Đốc

Những dòng suối mát lạnh trưa hè

Suối Sầu Đế, suối Đập Lạnh

Ngọt ngào trong trái tim tôi.

 

Ơi vùng quê thơ ấu của tôi

Một dãy trời xanh ngắt

Có loài bướm nhởn nhơ trong khu vườn trí tưởng

Có loài chim hút mật

Cất tiếng kêu yêu thương

Rủ tôi về vùng trời hồng

Đó là đất nước, phải không?

 

Những tháng ngày tôi lớn lên

Đọc được dăm câu truyện Kiều

Tôi mê Nguyễn Du quá đỗi

Và thương Thúy Vân

Và yêu Thúy Kiều

Sao cuộc đời Kiều mưa gió quá!

 

Tôi yêu thích Chinh Phụ Ngâm

Người vợ chờ chồng đi chiến đấu

Với một lòng thủy chung

như bài hát

“Chinh chiến miền xa, con ơi

Cha con chinh chiến miền xa”

Tôi nghe mà rưng rưng nước mắt

 

Tôi yêu cô Loan trong Đoạn Tuyệt

Tôi yêu cô Mai trong Nửa Chừng Xuân

Tôi yêu cô Nhung trong Lạnh Lùng

Những nhân vật của những nhà văn

Nhóm Tự Lực Văn Đoàn bất tử

Một Nhất Linh trong tâm tưởng tôi nở rộ

Những đoá hoa hồng thắm

 

Tôi lớn lên với tình yêu của Mẹ

Tình yêu của Em

Những ngày đầu tiên rộn rã

Đâu đâu cũng nghe tiếng chim ca

Đâu đâu cũng là mật ngọt

(những mật đắng sau này

Em làm sao thấu được)

 

Tình em đã cho tôi

Là trái tim vội vã

Là nỗi nhớ thương một tà áo lụa

Một mái tóc dài đen mượt

Nhánh mũi dọc dừa của em

Làm tôi chết đi nửa đời nửa đoạn

Tôi hạnh phúc để mà yêu em

Dù em hành hạ tôi tận lực

Dù em đốt cháy tôi thành tro than

Tôi vẫn một mực yêu em

Vì tôi kiếm tìm em suốt thời thơ ấu

Vì Em cùng nghĩa với Mẹ

Cùng nghĩa với Quê Hương, Đất Nước

 

Có phải thế không?

Hở em yêu thương một đời

 

Rồi những cánh chim cũng sẽ dừng bay

Sẽ đậu trên bến bờ thương nhớ

Tôi nghe dưới mạch đất ngầm cũng cựa quậy

Những làn sóng tin yêu

 

Đàn chim đậu trên tầng cao của mây trời

Cũng vọng về đất nước

Sẽ hát bài ca về cổ tích

Có Mẹ Âu Cơ

Có Mẹ Châu Long

Ngàn đời dang tay vẫy gọi

Hãy về cùng non nước

 

Phải về chứ

Về để được đi trên cầu Long Biên

Được đi trên cầu Trường Tiền

Được vào lăng tẩm

Ta sẽ vịn vào văn bia tiến sĩ

Thấm mồ hôi tài hoa của tiền nhân

Sẽ vịn vào từng nấm mộ của bạn bè

Và ngợi ca tiếc thương

Những anh hùng vô danh đã chết

 

Phải về chứ

Phải không em

Vì đó là Đất Nước

 

Đất của ta

Và Nước của ta

Không bao giờ mất được.

 

*

 

THY AN

 

Nhớ một nốt nhạc

 

một nốt nhạc rụng xuống vô thường

như giọt mưa trên biển xanh

long lanh ngàn ý thơ

truyện Kiều lặng lẽ trên kệ

bìa long, giấy rách

trang sách mở ra dòng tám trăm chín mươi

‘sống nhờ đất khách, thác chôn quê người’

dâng trào cảm xúc

Nguyễn Du hiện ra mỉm cười

trái tim bao la ôm cả vùng trời

nhạc và thơ quyện vào nhau

vinh danh một đời thi bá

và hậu thế có kẻ ôm đàn hát ca

 

một nốt nhạc rơi theo sương gió

đường dài thăm thẳm thuở trời đất nổi cơn gió bụi

Chinh Phụ Ngâm

một khúc đoạn trường

thương người ở lại chờ trông

nhạc buồn buồn khóc kẻ ra đi

tiếng đàn người nhạc sĩ

rơi vào muôn trùng cô quạnh

 

nốt nhạc cuối cùng bay theo tình người

đất trời dang tay rộng mở

một cõi sơn hà vắng lạnh

gửi về đây quê hương, thân phận, tình yêu

trọn vẹn trong tiếng nhạc

trăm ngàn thao thức buổi chiều

bay lên cao mây xanh

 

(Nhớ ngày mất QV Thiện, 13-09-2019, tặng chị Thanh Vân)

 

đừng để tôi quên tháng tư năm ấy | và những tháng tư nó kéo theo sau
sau cùng | trăng đâu có làm ai lóa mắt chỉ âm thầm mà sáng | làm người Mỹ gốc Việt | cũng vậy
Như trẻ con đêm hôm sợ ông ba bị | Tôi co ro nấp góc tối mình | Nhớ mẹ ngồi đầu giường vấn tóc đẹp | Khuôn mặt rạng ngời Quan Thế Âm
Có người là con của bà Mẹ | Có người là Mẹ của đứa con | Có người chồng hãy còn rất trẻ
Hàng loạt đạn pháo cuồng nộ đâm xuống biển, tung lên những cột nước cao, rồi vĩnh viễn mang thảm sầu, sợ hãi, hy vọng dìm sâu xuống lòng nước. Những ghe bầu vô phước trúng đạn tung tóe gỗ nát trộn thịt da, chấm dứt tháng ngày vất vả, tìm kẽ hở chui ra biển cả. Hồn oan triền miên theo ngọn sóng thét gào. Trên đỉnh núi biến động, đại pháo tấn công, biệt thự tướng Lân bốc khói. Biểu tượng hấp hối khủng hoảng người dân chạy loạn tìm về Vũng Tàu, bến tuy cạn mà sâu ngày di tản. Đám dân buôn bán trên bờ tán loạn, bầy còng tận sức trốn núp những bàn chân hốt hoảng, chẳng biết nơi nào tỵ nạn thoát thân.
Cứ gọi, mãi gọi… một nốt thời gian xưa sóng sánh… một nơi chốn quẫy lòng quá khứ. Gọi để nhớ. Gọi để nhắc. Gọi cho tỏ tường tên tuổi, cho trong chập chùng thức ngủ ấy còn một điều chưa quên. Gọi để thấy để nghe, để lóe lên một cái ngoảnh đầu lại. Và ở đây, những ngoảnh đầu, xâu kết nỗi niềm rơi thành chữ, giải oan: Thanh Tâm Tuyền, Tô Thùy Yên, Cao Đăng Khánh, Trần Mộng Tú, Lê Học Lãnh Vân, Lê An Thế, Âu Thị Phục An, Đặng Tiến (Thái Nguyên), Linh Phương, Nguyễn Thị Khánh Minh, Ocean Vương – Pháp Hoan
Mặt đất đầy lửa người đàn bà ngồi khóc | khuôn mặt bằng sáp ong |
Nghìn Năm Trước 50 Năm Tôi không muốn không thể không cách nào xa rời hạt bụi của vũ trụ rơi bên bờ biển xanh.
có lúc ngã | một thành phố đổi người đổi màu đổi chữ | đổi nhiều tầng | tôi vẫn sống Saigon | một Saigon khác
thành phố này nhiều nắng nhiều mưa | vỉa hè của mưa của nắng | tôi mượn tạm đi qua | ngược chiều thiên hạ | thành phố nhiều mặt lạ
Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi/ Trong nắng chiều sắp tối / Sao anh không về nhà? / Cha khóc con tàn hết mùa hoa / Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm / Nhà xưa em vẫn đợi / Đó không phải là nhà / Đó là cái còn lại / Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa / Bên kia cánh cửa: không ai chờ / Làng quê xa vời vợi: tiếng gà gáy sáng
Vài phách trôi trong một nhịp thở | Vài nhịp lạc trong một khúc ca | Vài hơi thoát ra từ một đời