Trang Thơ Thứ Bẩy

09/12/202307:30:00(Xem: 2261)
Tássia Bianchini, From the ashes - 2014
Tranh Bianchini.



TRẦN HOÀNG VY

 

Tháng 12 thương nhớ

 

Khi tờ lịch báo hiệu tháng mười hai

Nỗi nhớ về theo cái lạnh

Treo cái thương trên đầu ngọn gió

Buồn khi sợi tóc chớm vai...

 

Tháng mười hai... dọn mình cuối năm,

Tháng mười hai bảnh bao đón năm mới

Khắc khoải với bao được, mất

Quá khứ rớt lại xa xăm!

 

Có khi tính lại cuộc đời

Có khi đếm cuộc tình chơi

Hai phép tính cộng, trừ... lận đận

Nẻo về hụt hơi?

 

Tháng mười hai chuông ngân

Chúa cứu thế sinh ra trong hang đá

Tháng mười hai ông già Noel

Gói niềm vui hối hả...

 

Tháng mười hai lạnh như... tay anh

Nhen đốm lửa trên đầu môi buốt giá

Mắt em xanh miền hạ

Tóc huyền nỗi nhớ mong manh!

 

Tháng mười hai... xa xăm gợi nhớ

Mẹ hai đầu quang gióng gánh mưa

Mưa phùn xứ Huế

Tan chợ về mấy nhịp cầu trưa?

 

Tháng mười hai đôi tà khép nép

Ủ nhịp tim hồng hai cánh tay ngoan

Còn bàn tay nào ta nắm?

Phố bây giờ người choàng eo thon?..

 

Tháng mười hai sương như khăn quàng cổ

Áo khoác chung chiêng hai đứa

Thừa mái tóc, gió bay

Hình như đà chớm bạc...

 

 

Nơi em giờ tuyết rơi


Từ xa hút nẻo đường quê.
Cánh bay em 
Một chốn về còn xa
Bây giờ,
Mùa tuyết… đơm hoa
Hồn ta ớn lạnh
Thềm nhà lập đông!

Nơi em tuyết lạnh
Buồn không?
Đêm rơi, rơi trắng 
Mênh mông
Và buồn!...

– Trần Hoàng Vy

 

 

HOÀNG XUÂN SƠN

 

Ba điều lành

 

[TỐT]

 

nghe chữ tốt lành tanh tách

người tốt

việc tốt

đường đi tốt

tiến lên tốt

cửa nhà xây dựng tốt

chỉ có cánh đồng hâm hấp

nóng

sốt

hoành tráng                             (ôi)

 

[MÁU]

 

máu máu

(a) máu

bây giờ làm cái gì cũng máu

ăn máu uống máu (xưa rồi máu)

trình diễn máu

thành tích máu

chỉ duy bộ xương

chào hàng cách trí

 

[CHẤT]

 

chất đống chất chồng

chất đốt

chất khí

chất ngất

bộn bề chất xám

,

cô em ỏn ẻn chào mời

chất thiệt

 

 

Giang hồ

 

Mãi đánh đàng xa sút tay nải
mà chân không chịu quay lại giùm
thôi chút hương hoa cũng là gió
thả miếng oan cừu vô vại chum

Hôm qua phải tội người vu vạ
lòng điềm nhiên như ngụm nước sông
lóng xuống tận đáy mầu oan khiếu
ta vốn phơ phất ngọn cỏ bồng


Lăn đi lăn chơi lăn rất vui
ừ thì người điếc cũng người đui
lách phải không được thì luồn trái
đụng cái hồ lô thiệt ngậm ngùi


Ruột tượng không một xu dính túi
tình mãi phong lưu với bến bờ
ở phía tinh văn vẫn còn bạn
cọ quẹt vui vầy một túm thơ


Ra thế. hồ đồ ai mà chẳng
rót bậy một miếng vô điệp trùng
rồi hát vang rân đời quá đẹp
ừ nhỉ, giang hồ tại sao không

 

 

Quyển không

 

Lằn roi
sáng hóa
mênh mông
kìa
trong chớp bật quán thông
tinh đời
ngồi lặng thinh với
không lời
không không không
cả không người
không
ta
chữ o tròn dấu
luyến ca
ô kìa thanh nhạc. sương
và khúc nôi
ru xanh tùng thiện núi đồi
cầm dương lên vút cuộc chơi phù trầm

 

-- hoàng xuân sơn

 

*

 

SAN PHI

 

Đôi dòng gửi anh

 

Em như sương đọng lại

Anh như là áng mây

Ngẩng đầu lên sẽ thấy

Mà sao với được đây

 

Anh bầu trời rực rỡ

Em như là cánh hoa

Bầu trời cao và xa

Sao hiểu lòng hoa nhỏ

 

Anh như là con gió

Bay đến rồi bay đi

Làm sao anh thấu được

Mang mang khối tình si

 

Trăn trở nghe tiếng gió

Hát lên trời bơ vơ

Anh ơi, anh có biết

Em xé nát hồn thơ

 

Đêm em không thấy nắng

Ngày anh không thấy sao

Nếu anh không vội vã

Ta có kịp gặp nhau?

 

San Phi

đừng để tôi quên tháng tư năm ấy | và những tháng tư nó kéo theo sau
sau cùng | trăng đâu có làm ai lóa mắt chỉ âm thầm mà sáng | làm người Mỹ gốc Việt | cũng vậy
Như trẻ con đêm hôm sợ ông ba bị | Tôi co ro nấp góc tối mình | Nhớ mẹ ngồi đầu giường vấn tóc đẹp | Khuôn mặt rạng ngời Quan Thế Âm
Có người là con của bà Mẹ | Có người là Mẹ của đứa con | Có người chồng hãy còn rất trẻ
Hàng loạt đạn pháo cuồng nộ đâm xuống biển, tung lên những cột nước cao, rồi vĩnh viễn mang thảm sầu, sợ hãi, hy vọng dìm sâu xuống lòng nước. Những ghe bầu vô phước trúng đạn tung tóe gỗ nát trộn thịt da, chấm dứt tháng ngày vất vả, tìm kẽ hở chui ra biển cả. Hồn oan triền miên theo ngọn sóng thét gào. Trên đỉnh núi biến động, đại pháo tấn công, biệt thự tướng Lân bốc khói. Biểu tượng hấp hối khủng hoảng người dân chạy loạn tìm về Vũng Tàu, bến tuy cạn mà sâu ngày di tản. Đám dân buôn bán trên bờ tán loạn, bầy còng tận sức trốn núp những bàn chân hốt hoảng, chẳng biết nơi nào tỵ nạn thoát thân.
Cứ gọi, mãi gọi… một nốt thời gian xưa sóng sánh… một nơi chốn quẫy lòng quá khứ. Gọi để nhớ. Gọi để nhắc. Gọi cho tỏ tường tên tuổi, cho trong chập chùng thức ngủ ấy còn một điều chưa quên. Gọi để thấy để nghe, để lóe lên một cái ngoảnh đầu lại. Và ở đây, những ngoảnh đầu, xâu kết nỗi niềm rơi thành chữ, giải oan: Thanh Tâm Tuyền, Tô Thùy Yên, Cao Đăng Khánh, Trần Mộng Tú, Lê Học Lãnh Vân, Lê An Thế, Âu Thị Phục An, Đặng Tiến (Thái Nguyên), Linh Phương, Nguyễn Thị Khánh Minh, Ocean Vương – Pháp Hoan
Mặt đất đầy lửa người đàn bà ngồi khóc | khuôn mặt bằng sáp ong |
Nghìn Năm Trước 50 Năm Tôi không muốn không thể không cách nào xa rời hạt bụi của vũ trụ rơi bên bờ biển xanh.
có lúc ngã | một thành phố đổi người đổi màu đổi chữ | đổi nhiều tầng | tôi vẫn sống Saigon | một Saigon khác
thành phố này nhiều nắng nhiều mưa | vỉa hè của mưa của nắng | tôi mượn tạm đi qua | ngược chiều thiên hạ | thành phố nhiều mặt lạ
Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi/ Trong nắng chiều sắp tối / Sao anh không về nhà? / Cha khóc con tàn hết mùa hoa / Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm / Nhà xưa em vẫn đợi / Đó không phải là nhà / Đó là cái còn lại / Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa / Bên kia cánh cửa: không ai chờ / Làng quê xa vời vợi: tiếng gà gáy sáng
Vài phách trôi trong một nhịp thở | Vài nhịp lạc trong một khúc ca | Vài hơi thoát ra từ một đời
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.