b-espace-in2
L'Espace inconnu -- Tranh Phan Nguyên.



HOÀNG XUÂN SƠN

 

 

L ' Espace inconnu (*)

 

Tiếng nước ròng tinh thể

Đêm xoa dịu bồn cầu

Chiếc cột người sống động

Từ từ. chẳng đi đâu

 

Bước ra ngoài vườn xanh

Hương dậy mùi ngai ngái

Chợt biên tái xây thành

Một hồn người quan ngại

 

Đắm đuối với đất trời

Trong từ ân túy lúy

Rồi nghe đầy xuống vơi

Cơn mê nào đột quỵ

 

Thì thôi mình cứ thở

Những giọt sống tinh tràn

Rất hồng và miên mọi

Bắn chậm vào không gian

 

31.3.24

 

(*) Phan Nguyên. Và tranh

 

*

 

HUỲNH LIỄU NGẠN

 

 

Thời quá vãng

 

mới đó mà buổi chiều

chỉ còn sót lại vài vết nắng ngoài thềm

nắng úa dần qua mái tranh mục rã

từng cọng xơ màu xám tro

tôi nhìn ra khoảng sân nhà vương vấn

những nỗi buồn hiu hắt

từ thuở cây bông giấy vừa chặt xuống

nên thường có những buổi chiều

tôi ra ngồi ngoài hiên

nhìn những đám cỏ dại len vào trong nhà

mẹ tôi thường nói

mai con có rảnh nhớ nhổ đi cho sạch nhà sạch cửa

tôi dạ dạ nhưng tai thì lắng nghe tiếng con chim cú

từ đồng sâu vọng vô trong làng 

mà cứ sợ mùa nước lụt cuốn trôi đi lúa mạ xanh non 

làm mất mùa thì khổ lắm

 

buổi chiều xuống chậm bên kia cồn cát 

căn nhà tranh vách đất mẹ cứ đợi ra giêng

mới sửa sang lại

nghe tàn phai từng bẹ cau khô rụng xuống hồi hôm

mà mình thì chỉ chực chờ ra đi

mộng mơ cũng chẳng còn gì

để tha thiết một sợi khói chiều

khi em ngồi đun bếp 

bóng dim ngoài chái cũng vừa sập xuống

khói ùn cay đôi mắt

khổ cực lại ùa về

nên mẹ cứ để mặc cho dòng đời trôi qua

chỉ còn em xanh xao tần tảo chợ sớm với chợ chiều

tôi chỉ là vết nắng héo vô thường qua thời bể dâu 

xin hiểu cho tôi

bởi con sông muôn đời vẫn trôi ra biển

trôi đi trôi đi 

trôi theo những ánh đèn chài trong đêm bên kia cửa Thuận

mà những chiếc thuyền câu khua dờn dợn mặt nước lặng thầm

 

và cũng đã hơn mười năm

căn nhà của mẹ cũng chẳng có ai

để sửa sang lại một lần

những đống mối lại ùn lên như những nấm mồ hoang

đã chôn vùi thời quá vãng

mà tôi

vẫn chỉ là

vết nắng héo vô thường qua thời bể dâu

nên đợi chờ nhiều khi cũng

loãng tan theo từng mảnh vụn chập chờn

loãng tan theo từng bóng đêm

đêm của những tiếng cú dằng dặc thâu canh 

nên đêm vẫn âm thầm theo con nước ròng trôi ra biển

 

và cũng đã hơn mười năm

cuộc đời vẫn thờ ơ như những buổi chiều

hôm nào đó ở quê nhà.

 

*

 

THY AN

 

 

Biển xanh mùa xuân

 

lời tự tình của biển và trời 

ân cần trên đại dương xanh 

thi nhân cảm xúc 
mùa xuân bao la

triết gia thốt lên câu la cà

và nắng ngủ trên sợi tóc lơ thơ trong gió 

 

hải âu lượn bóng núi 

con kiến đen bên chậu xương rồng

có tiếng ai thì thầm

nhân ảnh lung lay gợn sóng

trái tim lắng đọng

câu thơ hiền rụng xuống bên song

 

vòng tròn nhỏ vẽ lên tâm thức 

im lặng cùng biển xanh

tấm lòng cười với nắng 

xôn xao tiếng trẻ thơ 

vọng đọng rải đều trên cỏ

những mái đầu tóc bạc yêu đời

 

mùa xuân vỗ về mây nước 

êm đềm thật nhẹ trên đồi xanh

dục vọng hiền như gió 

trôi về đâu mấy cõi yên lành...

 

Paxos 04-2024

 

*

 

QUẢNG TÁNH TRẦN CẦM

 

 

tháng tư của má  

 

 

má têm miếng trầu

nói con ra ngoài coi họ dựng rạp

che nắng hay đám ma

 

tháng tư như số vô tỷ

không hẹn mà gặp

trên dòng chảy năm tháng vô tận

tô điểm màu rêu phong xuyên hai thế kỷ

bao lần đếm hy vọng ảo vọng tuyệt vọng vô vọng

giật mình bạc phếch mái đầu

 

đêm về tôi trôi không cảm giác

trong khoảng lặng mênh mang

nỗi lo âu giăng mắc mạng lưới

vồ vập nuốt chửng con mồi vô tình

rồi mọi thứ biến mất

không một vết tích từng hiện hữu

dường như ẩn nấp đâu đó

trong cái hồ lô chủ nghĩa huyễn hoặc

thật ảo không lường

 

và má vẫn ngồi yên trên bộ ngựa

ngó chăm chăm vạt nắng đổ lửa

như bao năm qua

như suốt phần đời héo khô còn lại. 

 

*

 

NGUYỄN HOÀN NGUYÊN

 

Tháng tư xưa

 

như đàn đổ rộn thanh âm
đổ xô chiều bủa
hôn trầm phủ cây
thiên tài
đứng giữa bóng mây
ôm đồi núi rợp
thú vây bốn bề
lùa gà lùa vịt
giữa quê
mộng miên trường
vẫn mân mê khối tình


đất còn trổ nụ
điêu linh
rừng còn thức giấc
làm thinh bốn mùa
con nai gãy gót
chào thua
ngã trên suối rộng
trời xưa úa vàng
em còn mong mỏi
thiều quang
thì xin hãy gọi
trời hoàng hôn sang
em còn thương tiếc
vô vàn
thì xin khóc trận
mưa ngàn với cây

 

 

Mưa ngược

 

thiên nga trắng
thiên nga đen
là mây
mang giọt nước
rền cơn mưa
bàn tay ngửa
hứng giọt thừa
tay úp
vỗ mảnh đời
vừa trầm không

trăm ngàn hạt ngọc
buông rong
tung tóe
tay buốt
phai hồng sắc hư
nhát gươm sắc lạnh
tháng tư
trái tim gội rửa
tàn dư hôm nào

mờ trời
ẩn dấu vì sao
vẫn nghe
hạt nước
thì thào đêm thâu
thấm xuống lòng đất
thật sâu
và kiên nhẫn đợi
nhiệm mầu cơ ngơi

một hôm
mưa ngược về trời
em cùng đất
lại trao lời
huyền ân

Tháng tư, 2024

*

 

TRẦN HOÀNG VY

 

 

Hai bài thơ của tháng 5

 

1. CẦM TAY THÁNG 5

Tiếng ve rớt xuống vườn khuya hư ảo

Dậy thơm hương ổi sẻ,

Con dế mèn

Thi hát cùng sương...

 

Chạm vào tháng 5 hạt mưa ướt mềm chiếc lá

Phong tỏa nụ hoa sen vào hạ

Mẹ sinh tôi,

Một ngày giữa tháng.

Lá số tử vi biêng biếc lá trong vườn!

 

Cầm tay tháng 5 bàn tay chỉ rối

Tháng 5 trái tim tôi bổi hổi

Dắt mùa thi thuở tuổi học trò

Mối tình đầu đem trao hoa phượng...

 

Những tháng 5 mưa chao nghiêng mặt ruộng

Tôi làm thơ ca tụng lúa trên đồng

Tháng 5 phiêu bạt, phiêu bồng

Cổng trường xưa khép. Em không quay về!

 

Tháng 5 bùa mê...

Tôi chạm tôi ngày về quê khóc

Hạt mưa, tiếng ve, kỷ niệm...

Và mùi hương ổi chín phía sau vườn....

 

 

2. THÁNG NĂM...

Tháng năm. Gom sách. Phố un khói

Ngày mới bùng lên nắng lửa vàng

Nước mắt viền mi. Cay khói trắng?

Từng trang vở cháy. Khóc từng trang!...

 

Tháng năm nhớ sách. Buồn như sách

Tư tưởng nào thua khói đốt... đồng

Socrates, Tagore, Kant, hay Max...

Thoáng bùng, phút chốc hóa hư không?

 

Tưởng đã ngàn năm gom chữ nghĩa

Bây giờ gom sách đốt mà chơi?

Đổi đời, âu cũng đời... vô sách

Tủ trống mà lòng trĩu trĩu rơi!

 

Đốt sách tháng năm. Đốt sạch trơn

Thi, thư, lễ, nghĩa... chẳng chi hơn

Tự do, độc lập cao xa quá...

“Triệu người vui, cũng triệu người buồn”

 

Tháng năm, mừng lễ “người lao động”

Ăn trắng mặc trơn phải... cải tà

Rửa sạch óc người qua lửa đỏ

Sách vở gì? Thời buổi can qua!

 

Tháng năm, tháng năm ngồi nhớ sách

Và nhớ từng trang vở học trò

Tháng năm đốt sách. Ta về ruộng

Bắt ốc, mò cua. Đói ngủ khò!

 

Tháng năm, đốt sách. Đi nương rẫy

Cắt cỏ tranh, chằm lá, lợp nhà

Cuốc đất trồng khoai. Khoai hóa... cỏ

Thư sinh ngồi khóc, cười ha ha?

 

Tháng năm. Tháng năm... học buôn lậu

Thuốc lá, thuốc Tây buộc ống quần

Sa-mit, Dexa... cùng bột ngọt

Vinh quang hề. Qua trạm nhân dân!

 

Chồng chất tháng năm. Chồng chất buồn

Hề ta quân tử lụy con buôn

“Sách vở ích gì?” thời buổi ấy

Thăm thẳm đêm về. Nước mắt tuôn!...

 

 

 

đừng để tôi quên tháng tư năm ấy | và những tháng tư nó kéo theo sau
sau cùng | trăng đâu có làm ai lóa mắt chỉ âm thầm mà sáng | làm người Mỹ gốc Việt | cũng vậy
Như trẻ con đêm hôm sợ ông ba bị | Tôi co ro nấp góc tối mình | Nhớ mẹ ngồi đầu giường vấn tóc đẹp | Khuôn mặt rạng ngời Quan Thế Âm
Có người là con của bà Mẹ | Có người là Mẹ của đứa con | Có người chồng hãy còn rất trẻ
Hàng loạt đạn pháo cuồng nộ đâm xuống biển, tung lên những cột nước cao, rồi vĩnh viễn mang thảm sầu, sợ hãi, hy vọng dìm sâu xuống lòng nước. Những ghe bầu vô phước trúng đạn tung tóe gỗ nát trộn thịt da, chấm dứt tháng ngày vất vả, tìm kẽ hở chui ra biển cả. Hồn oan triền miên theo ngọn sóng thét gào. Trên đỉnh núi biến động, đại pháo tấn công, biệt thự tướng Lân bốc khói. Biểu tượng hấp hối khủng hoảng người dân chạy loạn tìm về Vũng Tàu, bến tuy cạn mà sâu ngày di tản. Đám dân buôn bán trên bờ tán loạn, bầy còng tận sức trốn núp những bàn chân hốt hoảng, chẳng biết nơi nào tỵ nạn thoát thân.
Cứ gọi, mãi gọi… một nốt thời gian xưa sóng sánh… một nơi chốn quẫy lòng quá khứ. Gọi để nhớ. Gọi để nhắc. Gọi cho tỏ tường tên tuổi, cho trong chập chùng thức ngủ ấy còn một điều chưa quên. Gọi để thấy để nghe, để lóe lên một cái ngoảnh đầu lại. Và ở đây, những ngoảnh đầu, xâu kết nỗi niềm rơi thành chữ, giải oan: Thanh Tâm Tuyền, Tô Thùy Yên, Cao Đăng Khánh, Trần Mộng Tú, Lê Học Lãnh Vân, Lê An Thế, Âu Thị Phục An, Đặng Tiến (Thái Nguyên), Linh Phương, Nguyễn Thị Khánh Minh, Ocean Vương – Pháp Hoan
Mặt đất đầy lửa người đàn bà ngồi khóc | khuôn mặt bằng sáp ong |
Nghìn Năm Trước 50 Năm Tôi không muốn không thể không cách nào xa rời hạt bụi của vũ trụ rơi bên bờ biển xanh.
có lúc ngã | một thành phố đổi người đổi màu đổi chữ | đổi nhiều tầng | tôi vẫn sống Saigon | một Saigon khác
thành phố này nhiều nắng nhiều mưa | vỉa hè của mưa của nắng | tôi mượn tạm đi qua | ngược chiều thiên hạ | thành phố nhiều mặt lạ
Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi/ Trong nắng chiều sắp tối / Sao anh không về nhà? / Cha khóc con tàn hết mùa hoa / Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm / Nhà xưa em vẫn đợi / Đó không phải là nhà / Đó là cái còn lại / Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa / Bên kia cánh cửa: không ai chờ / Làng quê xa vời vợi: tiếng gà gáy sáng
Vài phách trôi trong một nhịp thở | Vài nhịp lạc trong một khúc ca | Vài hơi thoát ra từ một đời