Kết Thúc Và Khởi Đầu

14/10/202415:00:00(Xem: 1560)
Collected Poems
Bìa tập thơ Map (Collected and Last Poems)
của Wislawa Szymborska

Sau mỗi cuộc chiến
phải có người dọn dẹp,
đặt mọi thứ vào trật tự,
nó không tự diễn ra.

Có người phải đẩy
gạch nát xuống lề đường
để dọn chỗ
cho những chiếc xe chở đầy xác chết.

Có người phải lội
qua bùn đất tro tàn,
những lò xo đi văng,
những mảnh thủy tinh
và những mảnh giẻ đẫm máu.

Có người phải kéo
những cây cột chống tường,
người khác tra kính cửa sổ
và lắp cửa lên bản lề.

Chuyện này không ăn ảnh
và phải mất nhiều năm.
Mọi ống kính đã đi
đến một cuộc chiến khác.

Những cây cầu cần bắc,
và những nhà ga mới.
Những tay áo tả tơi
vì tất bật xắn lên.

Có người, tay cầm chổi,
vẫn nhớ chuyện đã qua.
Có người, đầu chưa bị rựt đứt,
gật gật lắng nghe.
Nhưng gần đó
bắt đầu chộn rộn lên những kẻ
cần một chút thuyết phục.

Có người thỉnh thoảng
vẫn đào lên từ dưới bụi cây
một lý sự rỉ sét
và bỏ vào đống rác cháy.

Những người biết
rốt cuộc nó là làm sao
phải nhường chỗ
cho những kẻ biết ít
hoặc ít hơn ít,
gần như chẳng biết gì.

Trên thảm cỏ đã phủ
lên nguyên nhân kết quả
có kẻ phải nằm,
một cọng rơm trong miệng,
và ngắm mây qua.

Wisława Szymborska (1993); Nguyễn Huy Hoàng dịch
theo bản tiếng Anh của Joseph Brodsky, người mà bài thơ này đề tặng.

***
Nguồn: https://hoanghannom.com/2021/07/02/koniec-i-poczatek/?fbclid=IwY2xjawF6dtJleHRuA2FlbQIxMQABHfwT001DzUNoDe4nxY68FiDS32nC8FGub4lWX0YuR-FctVq7rIs8ATDjbw_aem_aZBRHAQ7cfXH_ktmzeTVYw

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hít thở và cầu nguyện. Tự do, khỏi những ràng buộc của lo sợ, của phẫn nộ bất an, để được đi theo mênh mông/ biết bao nhiêu mùa xuân mây trắng,để được sống- một cách tối thiểu của bình yên- như mùa xuân mềm mại/ mọc lên từ cây cối,để được mơ còn có người rải tơ vàng trong nắng rơi, để cảm nhận Nắng cất giữ trong từng hạt mưa Xuân/ chút tình nồng. Có nỗi nhớ chẳng gọi được thành tên/ và hình như có tiếng gọi từ quê nhà trong bâng khuâng gió bấc… để hy vọng từ cánh cửa sổ mở tìm cơn gió/ là bản nhạc cũ bật lên… Những khúc ca không dứt, hân hoan và bất chợt… Điệu luân vũ đắm say về một thế giới viết ràn ra/ Rất chân thật và hiền lành. Cho chúng ta nài nhau sống hơn một ngày…để được yêu. Đến khi toả sáng/ Tôi yêu và tạ ơn trời. Một ngày mới bắt đầu. Người có thể đi xuyên qua không gian bằng tất cả những giác quan để thấy, để nghe, để ngửi, để nắm, thời gian huyền nhiệm đôi mươi, và Trong tim/ mở ra vô vàn nhịp đập thanh xuân…
Niềm vui trong mùa xuân theo truyền thống của dân tộc Việt là những thời khắc nghỉ ngơi sau các vụ mùa, hành hương các kiểng chùa, để rồi ngồi thư giãn với tách trà, nhìn ngắm hoa mai, cành đào... Và dĩ nhiên, còn nhiều niềm vui khác khi gió xuân thổi tới. Bên câu đối đỏ chúc cho năm mới an vui, cũng là những dòng thơ mang nhiều đạo vị, những dòng thơ khi đọc lên là thấy hỷ lạc, an bình. Như thế, tập thơ Một Đóa Trà My của nhà thơ Thiện Trí đã hiển lộ
mỗi ngày quên thêm vài chữ mở kinh học lại từng dòng trí nhớ làm như vô sự hơi đâu mà thuộc sắc không mỗi ngày lùi thêm vài tuổi thấy mình thơ dại hơn xưa tóc trắng còn bay mấy sợi nghe chim cổ tích ban trưa
Bây giờ mình ra đường sợ xanh máu mặt sơ teo bu di | Nội cái da vàng mũi tẹt chứng nghiệm di dân diện mục
Người đàn bà mở từng cánh tủ | những chiếc áo len rơi ra | lăn theo những dấu tay của người đàn ông | đã bỏ đi từ một mùa hè đỏ lửa (*)
trong ký ức dòng họ | nó trườn | nó rít | nó cắn | bò qua bao mùa loạn | mang lửa | mang hơi thở | tới tay bà nội
đọc đọc và đọc | đọc 3 lần (và hơn thế nữa) | tôi vẫn không hiểu tại sao một bài thơ bị bắn | đứa bé 6 tuổi chắc sẽ không hiểu tại sao mẹ bị bắn
bài thơ năm cùng tháng tận | gửi người bạn trẻ thanh tân | không còn xem smartphone ngước nhìn bầu trời mây xám
Tôi gọi viên đạn | bằng tên của chim | vì nó đến từ bầu trời | và mang theo một mùa gió khác.
Điều này anh chỉ viết, nhưng không nói rằng phải chi em là người máy để anh không phải nghe những câu hỏi về những chuyện muôn đời anh không hiểu
Đôi khi tôi làm xong vài câu thơ em đọc, ngần ngừ nhìn tôi tội nghiệp rồi nói rằng thơ anh hơi cải lương
Họ vừa bắn chết một thi sĩ Họ vừa bắn chết một bà mẹ 3 con Họ vừa bắn chết một phụ nữ 37 tuổi
Ta hát lời xưa thuần mộc | Miên hoa vẫn ngủ bên trời