Phơi lá ngoài sân

28/11/202413:30:00(Xem: 2563)
1- Ann Phong, fighting for depression, acrylic, 8x8, 2019
Tranh Ann Phong.


có những chiều về bên kia dòng sông
nhìn đám rong rêu trôi theo mùa nước lớn
ai đi bên đường
để mùa xuân dọn lá đơm hoa
để mùa xuân vịn cánh tay em
nở hoài xôn xao đôi mắt
cho mẹ trải thêm màu xanh vào bóng tối
cành mai trên đường đan từng nhánh trơ gầy
quê hương rơi chầm chậm xuống nẻo đời không gió
em bơi về có ai đợi không

vài lần qua nhà thấy mẹ phơi lá ngoài sân
thấy em nhìn lên cây bông giấy
cũng buồn
thời gian như bóng mát không thổi được giấc mơ
ngoài hàng rào dâm bụt
mẹ khóc một lần anh đi
để rồi mưa bay hoài mái tóc
ngày thơ ngây
ai nhìn đường xa mà nhớ
mà thương mẹ ngồi bên bếp lửa
đợi chiều ba mươi mưa phùn rơi lác đác
tết rồi con ơi
tấm áo vá sờn vai của ngày đông lạnh
lật ngược bàn tay mặt cắt không ra hơi

ai thở tiếp đời cho mẹ
cho căn nhà gió lùa bốn phía
con vẫn chưa về
để mẹ chống liếp phên che
nhìn ngọn khói lam chiều
bếp rạ ngoài sân
nấu bát canh rau đồng
húp trong giá buốt lòng người
lớn lên bỏ chút muối vào sông
bỏ mồ hôi nước mắt ruộng đồng hai vụ thu đông
hái nhánh hoa vông
ngoài vườn hà lên mắt
hà lên phận người thiếu áo hụt cơm

anh lo buổi sớm buổi chiều
nắng mưa lội suối băng rừng
mong cuộc đời đừng đeo nặng vào lưng
anh lo em xanh da khét tóc
từ đầu hôm đến sáng
ngồi bắt vì sao dừng lại
làm ánh đèn đêm 
để che mãi vầng trăng da khô
cho mẹ khỏi lạc vòng tay ngoài hướng khác
giữa ngã trưa đứng bóng
mẹ vẫn nhìn
nhưng không thấy màu nắng trôi
ngoài rèm thưa gió mát

mẹ hơ tay cho con trôi qua chút phận lỡ đường
con hỏi thăm nhà xiêu mái dột
có tiếng chuột rúc trong két xó gầm giường
à ơi con đi đã mấy mùa đông
mà không thấy mẹ ra sông ngóng chờ
biết làm sao giữa đồng không mông quạnh
hương mùa thả mây xám trời giông
gió tháng giêng mẹ bồng con ra đồng lượm lúa
bát cơm chiều không đủ trám bên hông
à ơi mẹ ru con ngủ
năm canh chầy thức suốt năm canh
mẹ mua xương trắng hầm canh
con về nhé mẹ để dành cho con
ăn xong con bỏ mẹ đi
đến khi tóc rụng đường đi con về

những dấu chân còn sót lại trong ký ức
trong vườn khuya hẻm tối
mưa phùn bay lất phất
để đến giờ mẹ thức
anh còn ngủ gục
tiếng gà tục tác lượm ăn
anh cầm chổi ngóng về mồ mả cha ông
cố tìm xem hạt thóc có nẩy mầm
bên kẹt cửa
hay đàn kiến cũng tha đi
dự trữ thêm mùa đông dài lạnh lẽo
mộng ước đã vùi chôn
dưới đáy sâu lặng ngập
ai tát nước bên đồng
cho bầy cá không về hò hẹn
theo nhịp đời vận số xui hên

nữa chừng mai kia
lỡ có dịp đáp đền
thì xin cho anh tái lập lại khu vườn
đã bỏ hoang
từ ngày mẹ già
không còn phơi lá ngoài sân
để em về gánh nước
tưới mát hư vô đời người
cho mẹ vui cho em cười
cho trời xanh mây trắng hát ca.

(5.10.2020 - 22.11.2024)
-- Huỳnh Liễu Ngạn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
đêm cuối năm, không trăng | chúng tôi quen nhìn lên. không lưu ý dấu chân để lại | những ngã rẽ | những đường vòng
Tết âm lịch thường rơi vào giữa mùa Đông của vùng đất tôi đang sống. Lạnh thế nào thì lạnh Tết vẫn phải về, hoa trong lòng vẫn nở dù nở trong nỗi bâng khuâng.
Trong vườn có những cây rất cũ | Tuổi cây qua mấy chục mùa Xuân | Trong vườn có một Ta chớm cũ | Tuổi Ta như lá xếp từng chồng
một xác thân | chứa bao khoảng trống | những khoảng trống | càng nặng kiếp người
Hít thở và cầu nguyện. Tự do, khỏi những ràng buộc của lo sợ, của phẫn nộ bất an, để được đi theo mênh mông/ biết bao nhiêu mùa xuân mây trắng,để được sống- một cách tối thiểu của bình yên- như mùa xuân mềm mại/ mọc lên từ cây cối,để được mơ còn có người rải tơ vàng trong nắng rơi, để cảm nhận Nắng cất giữ trong từng hạt mưa Xuân/ chút tình nồng. Có nỗi nhớ chẳng gọi được thành tên/ và hình như có tiếng gọi từ quê nhà trong bâng khuâng gió bấc… để hy vọng từ cánh cửa sổ mở tìm cơn gió/ là bản nhạc cũ bật lên… Những khúc ca không dứt, hân hoan và bất chợt… Điệu luân vũ đắm say về một thế giới viết ràn ra/ Rất chân thật và hiền lành. Cho chúng ta nài nhau sống hơn một ngày…để được yêu. Đến khi toả sáng/ Tôi yêu và tạ ơn trời. Một ngày mới bắt đầu. Người có thể đi xuyên qua không gian bằng tất cả những giác quan để thấy, để nghe, để ngửi, để nắm, thời gian huyền nhiệm đôi mươi, và Trong tim/ mở ra vô vàn nhịp đập thanh xuân…
Niềm vui trong mùa xuân theo truyền thống của dân tộc Việt là những thời khắc nghỉ ngơi sau các vụ mùa, hành hương các kiểng chùa, để rồi ngồi thư giãn với tách trà, nhìn ngắm hoa mai, cành đào... Và dĩ nhiên, còn nhiều niềm vui khác khi gió xuân thổi tới. Bên câu đối đỏ chúc cho năm mới an vui, cũng là những dòng thơ mang nhiều đạo vị, những dòng thơ khi đọc lên là thấy hỷ lạc, an bình. Như thế, tập thơ Một Đóa Trà My của nhà thơ Thiện Trí đã hiển lộ
mỗi ngày quên thêm vài chữ mở kinh học lại từng dòng trí nhớ làm như vô sự hơi đâu mà thuộc sắc không mỗi ngày lùi thêm vài tuổi thấy mình thơ dại hơn xưa tóc trắng còn bay mấy sợi nghe chim cổ tích ban trưa
Bây giờ mình ra đường sợ xanh máu mặt sơ teo bu di | Nội cái da vàng mũi tẹt chứng nghiệm di dân diện mục
Người đàn bà mở từng cánh tủ | những chiếc áo len rơi ra | lăn theo những dấu tay của người đàn ông | đã bỏ đi từ một mùa hè đỏ lửa (*)
trong ký ức dòng họ | nó trườn | nó rít | nó cắn | bò qua bao mùa loạn | mang lửa | mang hơi thở | tới tay bà nội
đọc đọc và đọc | đọc 3 lần (và hơn thế nữa) | tôi vẫn không hiểu tại sao một bài thơ bị bắn | đứa bé 6 tuổi chắc sẽ không hiểu tại sao mẹ bị bắn
bài thơ năm cùng tháng tận | gửi người bạn trẻ thanh tân | không còn xem smartphone ngước nhìn bầu trời mây xám