Trang Thơ Thứ Bảy

15/03/202518:04:00(Xem: 2320)
if-not-not-(1975-76)_RB-Kitaj-(1932-2007)

Hình minh họa: If not, not (1975-76),
họa sĩ R. B. Kitaj (1932-2007), nguồn: wikiart.org    

https://www.wikiart.org/en/r-b-kitaj/if-not-not 



Quảng Tánh Trần Cầm


bài thơ chưa đề #1       

 

 

1. 

cười khúc kha khúc khích

bài ca sống động của con chim rô-ti

dang rộng đôi cánh

giương cao ngọn cờ

ngạo nghễ

một hai ba chúng ta cùng hát

oai hùng như xưởng đẻ

nơi sự sống bắt đầu

và chao đảo trong hỗn loạn

thất lạc trong thành phố

đổi tên

khởi đầu khúc hát

 

2. 

nhập vai

nhập hồn

nhập viện

hát như nói

nói như hát

như một ngày luẩn quẩn tìm kiếm

nhà đèn chợ quán

nhà thương chợ quán

nhà thờ chợ quán

chạy bộ ngược dòng ký ức

hụt hơi

hụt hẫng

hụt 

 

3. 

phở không hồi

phở có hồi

phở không mì chính

phở có mì chính

đời không bột ngọt

đời có bột ngọt

sau cơn phấn khích

tượng đài ngẫu hứng ngã quỵ

tắt thở

tắt đèn

thôi ta vể  

 

Quảng Tánh Trần Cầm

bài thơ chưa đề #2        

 

 

vuột mất  ̶ ̶ ̶  đôi cánh thời gian

tôi cố hết sức rượt theo

 

trên đồi gió bất ngờ ngập tràn

nghe hơi thở ujjayi miên man  

 

như tiếng sóng xô đẩy bên bờ xa

chập chồng không không có có

 

khẩn thiết lời kêu gọi vô thanh

bóng thời gian vút qua  ̶ ̶ ̶  khẩn thiết

 

và chập chờn trên khung bố thâu đêm

hừng đông rực rỡ như buổi sáng đầu tiên. 

Quảng Tánh Trần Cầm

 

*

Nguyễn Hàn Chung
 

 

Cạn dòng nước mắt

 

Nhân đọc: Cửu Long Cạn Dòng, Biển Đông Dậy Sóng” và “Mekong – Dòng Sông Nghẽn Mạch” của Ngô Thế Vinh

 

 

Nước mắt nào cho Cửu Long Giang

Sao Chín Rồng bỏ Cửa Tiền Cửa Hậu...

Sao Chín Rồng  bỏ Trà Vinh, Sóc Trăng...

 

Người không về vì chúng triệt long

đem phù sa lên nuôi miền bắc tái

anh em chó má cái gì đâu

hàng xóm bạn bè mà như thú dữ

 

Người nông dân còm cõi khóc than

oán trời cao oan nghiệt

trời đâu có bỏ dân Nam

chỉ vì bọn xâm loàn tích nước hồ Tam Hiệp Lan Thương

 

Chúng giết nhơn gian vì trò mèo Vũ Hán

Hoàng Hạc Lâu đau xót nhìn thứ dân tử biệt sinh ly

Mộng Trung Hoa bằng máu và nước mắt dân manh lệ

Sĩ phu nước Việt trợn mắt căm gan rách khóe phía biên thùy

                     Nam kỳ lục tỉnh phì nhiêu đâu còn nữa

đồng khô nẻ trắng sông

kênh rạch buồn đau như ngày mất nước

hờn căm này biết mấy mênh mông

 

Nước mắt nào cho mẹ Cửu Long

cá tôm cũng biết lộn cứt búng về phương Bắc

trước khi chết khô cùng với bạn tình sông

Nguyễn Hàn Chung

*

Trần Yên Hòa 


Nhớ-khói-đốt-đồng


Anh đưa em đi trong chiều nắng nhạt

Màu nắng vàng thương nhớ đến nao nao

Ơi-cái-thuở-hẹn-hò-như-bỡn-cợt

Trái tim tơ, rung nhẹ, phím, tuôn trào

 

Con đường dài, chạy xe, sao ngắn thế

Em ngồi sau ôm eo ếch quanh (chàng)

Đường thuở đó, chưa là đường tráng nhựa

Nên xe rùng, từng chặp, lộn tim gan

 

Đường về nhà em, từ-bến-xe-chợ-lớn

Thẳng miền tây, chạy tít tắp qua cầu

Những-đoạn-tân-an-long-an-bến-lức

Xe miệt mài đi trong nắng hoàng hôn

 

Em ôm phía sau làm anh ngạt thở

Vòng tay như bạch tuột siết vòng

Tim thảng thốt, hồn chập chùng, lỡ ngỡ

May, nụ cười em, thiệt quá bao dung

 

Xe đến trung-lương, giáp ranh thị xã

Trời hoàng hôn mù trắng phía trời xa

Không-phải-mây-mà-khói-đốt-đồng, em há?

Anh cùng em nhìn khói, đến, sa đà


*

Những-khói-đốt-đồng, ngày xưa, tít tắp

Đường về quê em, đẹp thật không ngờ

Dĩ vãng lặng chìm vào vùng xa lắc

Giờ em xa rồi, anh cũng lơ ngơ

 

Cũng mười lăm năm, chia mình đôi ngã

Lại thấy đất trời dâu biển mênh mông

Nhớ-khói-đốt-đồng-mỗi-lần-qua-đó

Em còn không, thiếu phụ có chờ mong?

 

Thôi thì thôi cũng một thời như thể

Anh trở thành người lang bạt, lìa quê

Còn em, bao tháng ngày dâu bể

Hát ngao câu, rau đắng mọc sau hè

 


Với những cây cầu


xe qua cầu sông cạn

dòng nước khô thuở nào

một mình anh đứng ngó

trời, mây, nước, nôn nao

 

xe qua cầu cỏ may

em xa rời mấy thuở

ngày đó em má hồng

bây giờ như vạn cổ

 

xe qua cầu bà dụ

nắng in màu thủy tinh

những mảnh đời đen trắng

vẽ lên bao chuyện tình

 

tuổi thơ qua như gió

bóng mây mưa trên trời

những cuộc tình lở dở

những cuộc tình phôi pha

 

em còn ngồi hong tóc

dưới chân cầu hôm xưa

anh một mình trách móc

cuộc đời nhiều hư hao

 

trở về cầu mạch nha

đã đi qua một dạo

nhìn dòng kinh nước đen

thấy mình như mắc cạn

 

những cây cầu thân quen

những giòng sông tiếp nối

dòng suối xưa khô cằn

nên tình ta trôi nổi

 

kêu hoài câu hoài niệm

biết đâu là bến bờ

và đâu là ngã rẽ

dòng nước bỗng bơ vơ

 

quảy gánh tiêu điều

quảy gánh tiêu điều trên vai

qua con suối nọ trần ai một thời

 

một mình ru đêm dài hơi

tiếng ru nhẹ lắng xuống đời quên đi

 

xa như tiếng gọi xuân thì

bờ vai xưa cũng xầm xì gọi tên

 

người ơi mưa rớt ướt mèm

anh nâng vạt áo đưa lên ngắm trời

 

mùa xuân mù khuất xa rồi

ta so đo bật nụ cười tráo trơ

 

thì ra gánh nặng sông hồ

tương lai khuất nẽo hững hờ sao em

 

ta quảy gánh suốt mọi miền

lòng như đá tảng bên triền núi non

 

trở về vai mỏi tay không

đêm ân ái tựa thiên đường rất xưa.

 

Trần Yên Hòa


Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hít thở và cầu nguyện. Tự do, khỏi những ràng buộc của lo sợ, của phẫn nộ bất an, để được đi theo mênh mông/ biết bao nhiêu mùa xuân mây trắng,để được sống- một cách tối thiểu của bình yên- như mùa xuân mềm mại/ mọc lên từ cây cối,để được mơ còn có người rải tơ vàng trong nắng rơi, để cảm nhận Nắng cất giữ trong từng hạt mưa Xuân/ chút tình nồng. Có nỗi nhớ chẳng gọi được thành tên/ và hình như có tiếng gọi từ quê nhà trong bâng khuâng gió bấc… để hy vọng từ cánh cửa sổ mở tìm cơn gió/ là bản nhạc cũ bật lên… Những khúc ca không dứt, hân hoan và bất chợt… Điệu luân vũ đắm say về một thế giới viết ràn ra/ Rất chân thật và hiền lành. Cho chúng ta nài nhau sống hơn một ngày…để được yêu. Đến khi toả sáng/ Tôi yêu và tạ ơn trời. Một ngày mới bắt đầu. Người có thể đi xuyên qua không gian bằng tất cả những giác quan để thấy, để nghe, để ngửi, để nắm, thời gian huyền nhiệm đôi mươi, và Trong tim/ mở ra vô vàn nhịp đập thanh xuân…
Niềm vui trong mùa xuân theo truyền thống của dân tộc Việt là những thời khắc nghỉ ngơi sau các vụ mùa, hành hương các kiểng chùa, để rồi ngồi thư giãn với tách trà, nhìn ngắm hoa mai, cành đào... Và dĩ nhiên, còn nhiều niềm vui khác khi gió xuân thổi tới. Bên câu đối đỏ chúc cho năm mới an vui, cũng là những dòng thơ mang nhiều đạo vị, những dòng thơ khi đọc lên là thấy hỷ lạc, an bình. Như thế, tập thơ Một Đóa Trà My của nhà thơ Thiện Trí đã hiển lộ
mỗi ngày quên thêm vài chữ mở kinh học lại từng dòng trí nhớ làm như vô sự hơi đâu mà thuộc sắc không mỗi ngày lùi thêm vài tuổi thấy mình thơ dại hơn xưa tóc trắng còn bay mấy sợi nghe chim cổ tích ban trưa
Bây giờ mình ra đường sợ xanh máu mặt sơ teo bu di | Nội cái da vàng mũi tẹt chứng nghiệm di dân diện mục
Người đàn bà mở từng cánh tủ | những chiếc áo len rơi ra | lăn theo những dấu tay của người đàn ông | đã bỏ đi từ một mùa hè đỏ lửa (*)
trong ký ức dòng họ | nó trườn | nó rít | nó cắn | bò qua bao mùa loạn | mang lửa | mang hơi thở | tới tay bà nội
đọc đọc và đọc | đọc 3 lần (và hơn thế nữa) | tôi vẫn không hiểu tại sao một bài thơ bị bắn | đứa bé 6 tuổi chắc sẽ không hiểu tại sao mẹ bị bắn
bài thơ năm cùng tháng tận | gửi người bạn trẻ thanh tân | không còn xem smartphone ngước nhìn bầu trời mây xám
Tôi gọi viên đạn | bằng tên của chim | vì nó đến từ bầu trời | và mang theo một mùa gió khác.
Điều này anh chỉ viết, nhưng không nói rằng phải chi em là người máy để anh không phải nghe những câu hỏi về những chuyện muôn đời anh không hiểu
Đôi khi tôi làm xong vài câu thơ em đọc, ngần ngừ nhìn tôi tội nghiệp rồi nói rằng thơ anh hơi cải lương
Họ vừa bắn chết một thi sĩ Họ vừa bắn chết một bà mẹ 3 con Họ vừa bắn chết một phụ nữ 37 tuổi
Ta hát lời xưa thuần mộc | Miên hoa vẫn ngủ bên trời