Hôm nay,  

Đốt Sách Chôn Nho

03/04/202512:14:00(Xem: 7862)
GettyImages-2206105445
WASHINGTON, DC - NGÀY 20 THÁNG 3: Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump ký một sắc lệnh hành pháp nhằm thu hẹp quy mô tiến tới việc giải thể Bộ Giáo Dục cùng với các em học sinh ký vào phiên bản của riêng mình, trong một buổi lễ tại Phòng phía Đông của Nhà Trắng vào ngày 20 tháng 3 năm 2025 tại Washington, DC. Sắc lệnh này hướng dẫn Bộ trưởng Giáo dục Linda McMahon, cựu giám đốc Cơ quan Quản lý Doanh nghiệp Nhỏ và là đồng sáng lập của World Wrestling Entertainment, thu hẹp bộ phận trị giá 100 tỷ đô la này (không thể giải thể nếu không có sự chấp thuận của Quốc hội.) (Ảnh của Chip Somodevilla/Getty Images)

Lịch sử là sự lập lại, nhìn ngược về thời gian:

Sau khi Tần Thủy Hoàng thống nhất Trung Quốc vào năm 211 (trước Công Nguyên) Ông đã nghe lời vị Tể Tướng Lý Tư đốt tất cả các ghi chép của Sử Gia không thuộc nước Tần, kể cả Kinh Thi. Bất cứ ai thảo luận về Kinh Thi và Kinh Thư sẽ bị xử tử. Trong Sử Ký của Tư Mã Thiên, vụ đốt sách chôn Nho được gọi là “Phần thư khanh nho”, bao gồm việc đốt sách và chôn sống hơn 460 học giả. (1)

Năm 1958, Mao Trạch Đông đã liên hệ bản thân ông với Tần Thuỷ Hoàng.

Khi ông ta chôn sống 460 học giả ông nói trong một bài phát biểu với các đồng chí của mình:

“Các bạn (những nhà trí thức) căm ghét chúng tôi, coi chúng tôi là những Tần Thuỷ Hoàng. Các bạn nhầm rồi. Chúng tôi thậm chí còn vượt Tần Thuỷ Hoàng một trăm lần”.(2)

 

Năm 1975 khi CS miền Bắc, chiếm Việt Nam Cộng Hòa, phong trào đốt sách cũng xảy ra ngay tại miền Nam, Việt Nam. Hàng trăm cuốn sách được người Cộng Hòa mang đi giấu hay mang ra nước ngoài và hàng ngàn cuốn sách bị đốt thành tro bởi những người mù chữ và vô văn hóa.

Chúng ta không lấy gì làm ngạc nhiên lắm, vì CS miền Bắc hoàn toàn chịu ảnh hưởng của Cộng Sản Trung Hoa (và phần đông họ không được biết gì về sách vở dưới chủ nghĩa Cộng Sản.)

 

Điều làm cả thế giới ngạc nhiên là: Năm 2025 ở một quốc gia văn minh giầu có nhất nhì thế giới là Hiệp Chủng Quốc, có một vị Tổng Thống dám ký sắc lệnh Đóng cửa Bộ Quốc Gia Giáo Dục và còn ấu trĩ một cánh man rợ là mang trẻ em Mẫu Giáo vào tận Tòa Bạch Ốc, phát cho mỗi em một văn bản giả để các em chứng kiến và đồng ký với mình trên những văn bản ấy. Tổng Thống dạy trẻ em làm việc dối trá rồi phát huy hình ảnh đó lên mạng là một điều kinh hoàng không ai nghĩ ra.

 

Hình ảnh ông Tổng Thống to lớn ngồi vào chiếc bàn nhỏ xíu sau lưng là những đứa bé ở tuổi Mẫu Giáo (lên 6 lên 7) cũng mỗi em một chiếc bàn nhỏ, trước mặt có 1 tờ giấy cho các em ký tên mình vào. Khi Tổng Thống hô to “Ký” là các em cùng viết tên mình xuống và khi Tổng Thống hô: “Đóng cửa Bộ Giáo Dục” là các em hô “Yes” sau đó là cùng nhau giơ tấm bảng lên cùng lúc với Tổng Thống.

 

Đóng cửa Bộ Quốc Gia Giáo Dục và cho trẻ em tham dự vào việc làm đó, ảnh hưởng trầm trọng không hơn cả “Đốt Sách chôn Nho” thời Tần Thủy Hoàng và là một hành vi “man rợ”.

 

Các em bé quá! Được vào dinh Tổng Thống, được ngồi sau lưng Tổng Thống, được viết tên mình trên một tờ giấy trắng, khi Tổng Thống hô:”giơ lên” là đồng loạt giơ lên, nào biết gì. Giống như những trò chơi trong lớp học, chỉ cần tuân theo lời thầy giáo. Mấy chục năm sau khi đã trưởng thành, các em sẽ bị ảnh hưởng gì khi nhìn lại mình đã có một thời can dự vào một việc làm hoen ố nền giáo dục này. Các em đã cùng Tổng Thống đóng cửa Bộ Giáo Dục. Ở tuổi 18, 20 hay lớn hơn nữa, đã có sự nghiệp gia đình vợ con, các em có còn nhớ mình đã cùng tham dự vào việc đóng cửa Bộ Giáo Dục với một vị lãnh đạo bất bình thường, một người với cái tâm bất an và cái tham vọng “Bá chủ hoàn vũ”. Các em có nhớ: khi các em ở tuổi tâm hồn như tờ giấy trắng, bị một kẻ quyền lực, bất bình thường làm một việc “ Xúi trẻ ăn phân gà”-Những phụ huynh của các em liệu có hối hận sau này về việc mang con mình ra làm hậu thuẫn cho nhà lãnh đạo tâm thần này?

 

Tổng Thống có làm điều gì, đúng hay sai nên chịu trách nhiệm một mình. Đừng đầu độc những tâm hồn trong trắng, ngây thơ của trẻ nhỏ. Cha mẹ của các em, đừng vì tư lợi mà mang con đi làm một việc chúng chưa ý thức được. Mươi, mười năm sau, khi đứa trẻ đã trưởng thành,chúng nhìn lại những hình ảnh này, liệu bao nhiêu đứa trẻ lên 5, lên 7 thời đó, chúng sẽ phản ứng thế nào. Liệu chúng có trách oán cha mẹ không?

 

Những người dân Mỹ có nhìn thấy, đây là: là hành động “vô giáo dục” cho “Bộ Giáo Dục” của một ông vua không có căn bản đạo đức!

 

Trần Mộng Tú

Tháng 4 -1st 2025

 

*1 và 2: Wikipedia

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nếu chú ý, cú rơi tự do của tờ Washington Post gần như được báo trước từ giữa năm 2024, với nhiều tầng lý do. Thói quen độc giả thay đổi. Doanh thu quảng cáo in sụp đổ. Cạnh tranh khốc liệt từ mạng xã hội và trí khôn nhân tạo (AI). Bản thân The Post cũng chứng kiến lượng truy cập và thuê bao suy giảm, điều mà lãnh đạo viện dẫn để biện minh cho cắt giảm nhân sự. Nhưng, một nửa ổ bánh mì vẫn là bánh mì. Một nửa sự thật thì nó là dối trá.
Người ta hay ca ngợi tình yêu tuổi già như thể đó là đích đến viên mãn của mọi cuộc tình - hai người nắm tay nhau nhìn hoàng hôn, bình yên như trong tranh. Nhưng thực tế thì không phải cặp nào cũng may mắn như vậy. Có những cặp già đi cùng nhau không phải trong hạnh phúc mà trong đau khổ. Họ không chia tay vì già rồi, ly hôn tốn kém và xấu hổ. Họ không yêu nhau nhưng cũng không rời nhau. Họ sống chung một mái nhà như hai kẻ thù bị giam trong cùng một căn phòng, chờ xem ai chết trước để người còn lại được giải thoát. Đó là thứ bi kịch mà không ai muốn nhắc đến, nhưng nó tồn tại, âm thầm và đau đớn, trong biết bao gia đình.
Trong cái lạnh cắt da cắt thịt của cơn bão tuyết mùa Đông ở Minnesota, hai mạng người đã bị tước đoạt chóng vánh dưới tay các đặc vụ biên phòng (CBP) và Cảnh Sát Di Trú (ICE), những cơ quan thuộc Bộ Nội An (DHS.) Một lần nữa, chúng ta lại vật lộn với những câu hỏi cũ rích: Từ khi nào mà huy hiệu cảnh sát lại trở thành giấy phép để hành quyết và đồng thời là “kim bài miễn tử”?
Thảo Trường kể chuyện rất tỉnh. Ông không cần tố cáo, không cần gào thét. Chỉ tả: ban ngày, những đứa lớn chơi trò “cai tù” — đứa bắt, đứa bị bắt; quát tháo, tra hỏi, úp mặt vào tường. Tất cả đều học từ người lớn quanh mình. Những đứa còn nhỏ, chưa biết đi, ngồi nhìn. Có bà mẹ mang thai bị đánh đến sẩy thai, sinh con trong tù. Sinh xong, gửi con vào nhà trẻ để quay lại “lao động tốt”. Sáng, bọn nhỏ chạy theo cô giáo sang nhà trẻ để có ăn. Tối, chạy về khu B để kịp chỗ ngủ cạnh mẹ.
Thuế quan được áp dụng, rồi lại thu hồi; biện pháp quân sự được nêu ra như một chọn lựa, rồi bất chợt bị gạt sang một bên. Trong những tháng gần đây, kiểu hành vi thất thường, khó lường như vậy bỗng được nói tới nhiều trong các vòng bàn luận về đối ngoại, nhất là quanh Bạch Ốc, như thể đó là một thứ lợi khí chiến lược hơn là một nhược điểm của chính sách. Thật ra, chuyện ấy không mới. Những lời đe dọa ầm ỹ, những cú xoay trục bất ngờ trong chính sách, cùng lối phát biểu cố ý mập mờ từ lâu đã được dùng để làm đối phương mất thăng bằng, nhằm tìm thế thượng phong trên bàn cờ quốc tế. Trong ngôn ngữ quan hệ quốc tế, lối đó có tên hẳn hoi: “thuyết kẻ điên”.
Hôm qua, tại một tiệm làm tóc ở Chicago, một người đàn bà, còn mặc áo choàng giữa hai khách, dựng chiếc iPhone trước gương, quay một đoạn nói chuyện về ICE. Ba mươi giây. Đăng lên. Rồi nàng trở lại với công việc. Một giờ sau: không một người xem. Nàng xoá. Quay lại. Lần này dùng biểu tượng 🧊 thay cho chữ ICE, e rằng thuật toán để ý những từ “nhạy cảm”. Đăng lên. Đêm xuống, màn hình vẫn sáng trên tay. Vẫn là con số không. Sáng hôm sau, nàng quay ly cà phê latte. Đến trưa, đã ba nghìn lượt xem.
Sau 26 năm đàm phán, Liên minh châu Âu (EU) đã đạt được thỏa thuận ký kết Hiệp định Thương mại với khối MERCOSUR bao gồm Argentina, Brazil, Uruguay và Paraguay và sẽ hứa hẹn tạo ra những tác động sâu rộng về kinh tế, nông nghiệp, môi trường và địa chính trị cho cả hai bên...
Trong một đêm mùa Đông, an toàn trong căn phòng ấm, câu chuyện giữa những người sống đời di dân nhiều thập niên, dù cố gắng né tránh, rồi cũng trở về thực trạng nước Mỹ. Hành động của chính quyền liên bang buộc người Mỹ – đặc biệt là những ai đã từng nếm trải mùi vị của cuộc trốn chạy – phải tự hỏi mình: Chúng ta là ai khi bàn tay quyền lực siết chặt? Có phải chúng ta đang nhìn lịch sử độc tài tái diễn, trên một đất nước xa quê hương nửa vòng trái đất?
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
Trong nhiều năm qua, diện mạo chính trị Trung Hoa dần khép lại dưới chiếc bóng ngày càng đậm của Tập Cận Bình. Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” được mở rộng không ngừng, và đến năm 2025, cơ quan kiểm tra kỷ luật trung ương cho biết đã xử lý gần một triệu đảng viên, phản ánh một bộ máy thanh trừng vừa mang danh chống tham nhũng vừa củng cố uy quyền của người cầm đầu.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.