Xa Như Cổ Tích

18/09/202515:59:00(Xem: 1526)
ap2
Tranh Ann Phong

                                                                   

 

Bây giờ

mỗi sáng tôi vào Việt Báo

Đọc những câu chuyện về cuộc đời xa xưa của Đức Phật thay cho những Tin Tức Thời Sự về nước Mỹ

Trong những câu chuyện về Đức Phật

Tôi không nghe thấy tiếng súng

Tôi không nghe thấy hận thù

Tôi không nghe thấy bất công

Và không nghe thấy cả những điều ngu dốt kỳ thị.

 

Vì những điều ngu dốt kỳ thị trong những câu chuyện của Đức Phật, đều được hóa giải bằng trí tuệ và lòng bác ái.

 

Bây giờ

mỗi tối tôi vào giường

Tôi đọc Phúc Âm, tôi tìm sự an bình trong những lời Chúa dạy các Tông Đồ

 

“Nếu con lấy đấu nào mà đong cho tha nhân, thì Cha trên trời cũng đong đấu đó cho con”

Tôi nhớ đến cái “đấu đong gạo” rất xa xưa, Mẹ tôi hay đong gạo cho chị giúp việc, mỗi khi chị xin về quê thăm nhà. Cái đấu không to lắm nhưng đầy ắp tình người. Tình của người đầy đủ chia cho kẻ thiếu thốn.

 

Đến bao giờ chúng ta lại được sống trở lại trong một xã hội các đảng phái biết tôn trọng lẫn nhau vì sự tốt đẹp chung cho đất nước. Đến bao giờ những viên đạn được thu lại cất vào một chốn an toàn. Trẻ em và những người lương thiện không phải là những nạn nhân, chết oan ức của đố nghịch và kỳ thị chủng tộc, màu da, phân chia Đảng Phái  trong một đất nước có tên là: Hiệp Chủng Quốc.

 

Cái xã hội mà chúng ta được sống an toàn, tốt đẹp cách đây không lâu. Chỉ trên dưới 10 năm trước đây thôi, sao bỗng nhiên xa như cổ tích.

 

tmt-9/18/2025

 

đừng để tôi quên tháng tư năm ấy | và những tháng tư nó kéo theo sau
sau cùng | trăng đâu có làm ai lóa mắt chỉ âm thầm mà sáng | làm người Mỹ gốc Việt | cũng vậy
Như trẻ con đêm hôm sợ ông ba bị | Tôi co ro nấp góc tối mình | Nhớ mẹ ngồi đầu giường vấn tóc đẹp | Khuôn mặt rạng ngời Quan Thế Âm
Có người là con của bà Mẹ | Có người là Mẹ của đứa con | Có người chồng hãy còn rất trẻ
Hàng loạt đạn pháo cuồng nộ đâm xuống biển, tung lên những cột nước cao, rồi vĩnh viễn mang thảm sầu, sợ hãi, hy vọng dìm sâu xuống lòng nước. Những ghe bầu vô phước trúng đạn tung tóe gỗ nát trộn thịt da, chấm dứt tháng ngày vất vả, tìm kẽ hở chui ra biển cả. Hồn oan triền miên theo ngọn sóng thét gào. Trên đỉnh núi biến động, đại pháo tấn công, biệt thự tướng Lân bốc khói. Biểu tượng hấp hối khủng hoảng người dân chạy loạn tìm về Vũng Tàu, bến tuy cạn mà sâu ngày di tản. Đám dân buôn bán trên bờ tán loạn, bầy còng tận sức trốn núp những bàn chân hốt hoảng, chẳng biết nơi nào tỵ nạn thoát thân.
Cứ gọi, mãi gọi… một nốt thời gian xưa sóng sánh… một nơi chốn quẫy lòng quá khứ. Gọi để nhớ. Gọi để nhắc. Gọi cho tỏ tường tên tuổi, cho trong chập chùng thức ngủ ấy còn một điều chưa quên. Gọi để thấy để nghe, để lóe lên một cái ngoảnh đầu lại. Và ở đây, những ngoảnh đầu, xâu kết nỗi niềm rơi thành chữ, giải oan: Thanh Tâm Tuyền, Tô Thùy Yên, Cao Đăng Khánh, Trần Mộng Tú, Lê Học Lãnh Vân, Lê An Thế, Âu Thị Phục An, Đặng Tiến (Thái Nguyên), Linh Phương, Nguyễn Thị Khánh Minh, Ocean Vương – Pháp Hoan
Mặt đất đầy lửa người đàn bà ngồi khóc | khuôn mặt bằng sáp ong |
Nghìn Năm Trước 50 Năm Tôi không muốn không thể không cách nào xa rời hạt bụi của vũ trụ rơi bên bờ biển xanh.
có lúc ngã | một thành phố đổi người đổi màu đổi chữ | đổi nhiều tầng | tôi vẫn sống Saigon | một Saigon khác
thành phố này nhiều nắng nhiều mưa | vỉa hè của mưa của nắng | tôi mượn tạm đi qua | ngược chiều thiên hạ | thành phố nhiều mặt lạ
Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi/ Trong nắng chiều sắp tối / Sao anh không về nhà? / Cha khóc con tàn hết mùa hoa / Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm / Nhà xưa em vẫn đợi / Đó không phải là nhà / Đó là cái còn lại / Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa / Bên kia cánh cửa: không ai chờ / Làng quê xa vời vợi: tiếng gà gáy sáng
Vài phách trôi trong một nhịp thở | Vài nhịp lạc trong một khúc ca | Vài hơi thoát ra từ một đời