Xa Như Cổ Tích

18/09/202515:59:00(Xem: 1226)
ap2
Tranh Ann Phong

                                                                   

 

Bây giờ

mỗi sáng tôi vào Việt Báo

Đọc những câu chuyện về cuộc đời xa xưa của Đức Phật thay cho những Tin Tức Thời Sự về nước Mỹ

Trong những câu chuyện về Đức Phật

Tôi không nghe thấy tiếng súng

Tôi không nghe thấy hận thù

Tôi không nghe thấy bất công

Và không nghe thấy cả những điều ngu dốt kỳ thị.

 

Vì những điều ngu dốt kỳ thị trong những câu chuyện của Đức Phật, đều được hóa giải bằng trí tuệ và lòng bác ái.

 

Bây giờ

mỗi tối tôi vào giường

Tôi đọc Phúc Âm, tôi tìm sự an bình trong những lời Chúa dạy các Tông Đồ

 

“Nếu con lấy đấu nào mà đong cho tha nhân, thì Cha trên trời cũng đong đấu đó cho con”

Tôi nhớ đến cái “đấu đong gạo” rất xa xưa, Mẹ tôi hay đong gạo cho chị giúp việc, mỗi khi chị xin về quê thăm nhà. Cái đấu không to lắm nhưng đầy ắp tình người. Tình của người đầy đủ chia cho kẻ thiếu thốn.

 

Đến bao giờ chúng ta lại được sống trở lại trong một xã hội các đảng phái biết tôn trọng lẫn nhau vì sự tốt đẹp chung cho đất nước. Đến bao giờ những viên đạn được thu lại cất vào một chốn an toàn. Trẻ em và những người lương thiện không phải là những nạn nhân, chết oan ức của đố nghịch và kỳ thị chủng tộc, màu da, phân chia Đảng Phái  trong một đất nước có tên là: Hiệp Chủng Quốc.

 

Cái xã hội mà chúng ta được sống an toàn, tốt đẹp cách đây không lâu. Chỉ trên dưới 10 năm trước đây thôi, sao bỗng nhiên xa như cổ tích.

 

tmt-9/18/2025

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đôi khi tôi làm xong vài câu thơ em đọc, ngần ngừ nhìn tôi tội nghiệp rồi nói rằng thơ anh hơi cải lương
Họ vừa bắn chết một thi sĩ Họ vừa bắn chết một bà mẹ 3 con Họ vừa bắn chết một phụ nữ 37 tuổi
Ta hát lời xưa thuần mộc | Miên hoa vẫn ngủ bên trời
anh ơi, em không tin anh ác, không tin đâu
Tôi bên này, tháng hai trời nắng dịu | mà lại nghe lá run rẩy trong mưa | mà lại cảm cái rùng mình cổ thụ | của bên kia, của cơn bão lạc mùa
Mùa Đông đang tới ở Bắc Mỹ, tuyết rơi, tuyết rơi! Lạnh và đẹp, làm người ta liên tưởng tới những vùng Green Land, nơi gần như tuyết giá quanh năm, nơi có những con người sống với giá lạnh và nơi có những nguồn khoáng sản trù phú mà những cường quốc trên thế giới lúc nào cũng manh tâm chiếm đoạt. Hãy thưởng thức một bài hát của bà mẹ Inut, một bài ru con rất đơn sơ và cảm động, cảm động như khi ta hát bài hát ru con của những bà mẹ Việt Nam: Cái ngủ mày ngủ cho lâu/Mẹ mày đi cấy ruông sâu chưa về. Nếu cường quốc đến chiếm những vùng đất đai này, họ có tước cả những bài hát này không? Bà mẹ Inut có còn được ôm con trước hiên nhà ru con bằng những bài hát tràn ngập tình tự quê hương của mình?
Hãy khoan nói đúng sai | cho đến khi ta đứng ngoài kia, | giữa tuyết rơi và ánh đèn xanh đỏ, | chỉ có một cái mền mỏng | và cả đời bị kéo đi | khỏi ngưỡng cửa quen thuộc.
Việt Báo dịch và đăng lại bài thơ của Renee Nicole Good, nạn nhân 37 tuổi bị bắn chết hôm thứ Tư, 7 tháng 1, 2026, không chỉ để tưởng niệm, mà để dán lại đây một văn bản vẫn còn đang sống. Đó là tiếng nói từng đi những bước dò dẫm giữa khoa học và đức tin, giữa hiểu biết và phép lạ — một tiếng nói bị dập tắt giữa mùa xuân thì bởi sự vô nghĩa của bạo lực. Bài thơ ở lại, không trả lời thay ai, chỉ để giữ nguyên một khoảng trống — nơi người đọc sẽ phải tự hỏi mình còn tin vào điều gì, và còn để dành chỗ cho điều gì.
Họ bảo rằng cô không còn nữa, | Máu tung toé như đóa hồng. | Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng. |
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi