Hôm nay,  

Những Kẻ Mộng Du

15/06/200800:00:00(Xem: 9759)

Những người lãnh đạo CSVN có biệt tài về việc đưa ra nhiều ý kiến khác người. Guồng máy tuyên truyền của nhà nước ca tụng họ là thiên tài xuất chúng. Bà con khắp nơi không quan tâm đến khía cạnh thiên tài hay thiên tai, mà nhìn vấn đề dưới suy nghĩ của những người bình thường, nên hay bị hoang mang về những điều phát biểu của họ. Vụ mới nhất làm bà con chú ý là lời tuyên bố của thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng trong phiên họp quốc hội cộng sản vào ngày 29-5 vừa qua liên quan đến việc mở rộng thành phố Hà Nội.

Hà Nội được đặt làm thủ đô của nước cộng sản Việt Nam từ ngày đầu của chế độ. Thành phố này có quá trình lịch sử và văn học lâu dài, nhưng xưa cũ đến gần 1 ngàn năm, địa thế chật chội không đáp ứng được sức phát triển về dân số cũng như nhiều nhu cầu khác của thiên niên kỷ mới. Vì thế nhà nước đã phải tìm cách mở rộng Hà Nội. Họ đặt tham vọng rất lớn, đưa ra mục tiêu mãi cho đến năm 2050 để chứng tỏ "viễn kiến" lâu dài của mình. Vào thời điểm đó, Hà Nội sẽ trở thành "một đô thị hiện đại trong khu vực Đông Nam Á và châu Á", bao gồm 7 tỉnh lân cận, có diện tích gấp 13 lần hiện nay (từ khoảng 1 ngàn cây số vuông lên đến hơn 13 ngàn cây số vuông). Dân số gia tăng từ hơn 3 triệu người hiện nay lên đến hơn 18 triệu người. Nói tóm tắt, đây là một mục tiêu "có tầm cỡ" của CSVN.

Đối với những kế hoạch to lớn như vậy, ở các quốc gia văn minh người ta phải thực hiện những cuộc nghiên cứu liên quan đến nhiều lãnh vực như địa dư, địa chất, thiên văn, môi sinh, kinh tế, quân sự, giao thông, du lịch, nhân văn... Những cuộc nghiên cứu này hoàn toàn dựa trên căn bản khoa học và không bị áp đặt bởi một xu hướng chính trị nào. Sau đó chính phủ hay quốc hội sẽ dựa trên những kết quả nghiên cứu đó để quyết định.

CSVN lại không làm như thế. Họ chỉ đưa ra những lời tuyên truyền rằng kết quả của việc quy hoạch này sẽ biến Hà Nội trở thành một đô thị hiện đại, văn minh, tiên tiến... và sau đó là những khẩu hiệu, hô hào, kêu gọi. Cách thức này làm người dân hoang mang và cán bộ thì hoảng sợ. Sự hoang mang của dân chúng rất hợp lý, như một người đã phát biểu: "việc quản lý quy hoạch một tuyến phố như Kim Liên - Ô Chợ Dừa thôi mà chúng ta còn không làm được thì làm sao có thể làm những việc lớn hơn". Còn cán bộ ở các tỉnh lân cận hoảng sợ cũng không phải vô căn cứ. Họ đang có đầy quyền hành to lớn, nhà cao, đất rộng... sau khi quy hoạch, tất cả sẽ thuộc về giàn lãnh đạo ở thủ đô, họ sẽ trắng tay!. Ngay cả cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt cũng phải phản đối: "Mở rộng đến đâu, mở rộng như thế nào, mở rộng để làm gì, rất cần được nghiên cứu với sự phối hợp của nhiều ngành, tham khảo và sử dụng một cách nghiêm túc những kết quả nghiên cứu lâu nay của các ngành khoa học khác, thì mới mong có được một dự báo đủ căn cứ, đáng tin cậy, có tầm nhìn lâu dài. Thế nhưng việc đó cho đến nay đã không được tiến hành đầy đủ". Phải công nhận những phê phán của ông rất hợp lý. Nó khác hơn những điều ông nói khi còn tại chức!.

Tuy nhiên, dù bị dư luận phản đối, nhà nước vẫn quyết tâm thực hiện. Ngày 29-5 vừa qua, chính phủ triệu tập quốc hội. Thủ tướng Dũng cổ võ cho kế hoạch của ông, bước đầu gia tăng diện tích Hà Nội lên gấp 3 hiện tại. Ông chấm dứt phần phát biểu với câu kết luận đầy "ấn tượng": "Tựa vào dãy núi Ba Vì và hướng ra dòng sông Hồng, Hà Nội sẽ luôn giữ được thế rồng cuộn hổ ngồi tiện hướng nhìn sông dựa núi".

Kết quả, có 93% "đại biểu" tán thành kế hoạch. Báo chí nhà nước hân hoan đăng tải tin thắng lợi!.

Việc ông Dũng dựa trên phong thủy để trình bầy kế hoạch mở rộng Hà Nội không phải là mới lạ. Trước đây, người xưa đã biết tìm long mạch để táng mồ mả cha ông cho con cháu sau này làm ăn phát đạt. Ngoài ra, việc dựa theo phong thủy để xây dựng kinh đô cũng từng được áp dụng. Câu chuyện được nhiều người biết là Cao Tổ Lưu Bang đi tìm kinh đô cho nhà Hán. Có 2 địa điểm được đề nghị. Một là Lạc Dương có thành quách, núi sông bao bọc chung quanh, địa thế hiểm trở. Thứ hai là Quan Trung có đất đai rộng lớn phì nhiêu tiện cho việc canh tác, đồng cỏ rộng lớn tiện cho việc chăn nuôi, sông ngòi chằng chịt tiện cho việc giao thông... về chính trị, kinh tế, quân sự đều thuận lợi. Hán Cao Tổ thuận theo ý kiến của Trương Lương, chọn Quan Trung để đóng đô. Câu chuyện nói trên cho thấy, việc định đô phải căn cứ trên những yếu tố thích hợp, chứ không chỉ dựa trên hình ảnh phong thủy vu vơ!. Nguyễn Tấn Dũng ra vẻ cũng có học thầy Tầu. Nhưng rất tiếc, học không tới nơi tới chốn.

Ngoài ra, hình ảnh Hà Nội mà Nguyễn Tấn Dũng đã vẽ lên bảo là giống như "rồng cuộn, hổ ngồi" cũng vô cùng lạc điệu. Rồng nếu không bay trên trời mà cuộn lại một đống thì chỉ là rồng giấy, để múa trong những dịp lễ Tết. Hổ nếu không vươn móng trong rừng, mà ngồi thừ lừ một chỗ thì chỉ là cọp trong sở thú, để biểu diễn trong gánh xiếc mà thôi. Không hiểu đó có phải là ám chỉ của Dũng hay không".

Tất nhiên, không phải chỉ riêng Nguyễn Tấn Dũng mới có những ý kiến khác người. Trước đây khi chủ tịch CSVN Nguyễn Minh Triết đến Mỹ chiêu dụ đầu tư, người ta cũng đã được thưởng thức tài nghệ đặc biệt của ông này. Trước cử tọa là thành phần doanh nhân Mỹ, Nguyễn Minh Triết đã hân hoan giới thiệu hình ảnh khêu gợi của phụ nữ Việt Nam, với thân hình mảnh mai trong tà áo dài hấp dẫn. Các doanh nhân thật sự bất ngờ. Trước đây họ chỉ quan tâm đến những lãnh vực luật pháp của Việt Nam, tay nghề và mức lương của công nhân, hay tình trạng hạ tầng cơ sở... Nay lần đầu tiên họ được giới thiệu phụ nữ. Có lẽ ông Triết học cách tiếp thị của các hãng du lịch Thái Lan.

Cách thức CSVN giải quyết tệ nạn tham nhũng cũng khác người không kém. Vụ PMU 18 nổ ra từ hai năm nay, qua việc tổng giám đốc Bùi Tiến Dũng bị phát giác lấy tiền viện trợ gần 2 triệu đô la Mỹ đi đánh cá túc cầu. Tin tức bị khui ra cho thấy cả một đường dây cán bộ lên đến cấp thứ trưởng, bộ trưởng đã móc ngoặc với nhau để ăn cắp tiền viện trợ hàng trăm triệu đô la từ nhiều năm nay. Dư luận khắp nơi xôn sao. Chính phủ Nhật cũng đòi Hà Nội phải tường trình sự việc. Để làm cho êm, cộng sản bắt giữ một vài con dê để tế thần.

Nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, thấy dư luận lắng dịu, nhà nước cho thả tay chân của mình ra. Thứ trưởng Nguyễn Việt Tiến đi thẳng từ nhà tù đến buổi lễ gắn huy chương và phục hồi chức vụ. Đại tá công an Cao Ngọc Oánh bị cáo buộc chạy án cho Bùi Tiến Dũng, nay được thăng lên cấp trung tướng. Đồng thời, viên tướng trưởng ban điều tra và 2 nhà báo từng tích cực phanh phui vụ tham nhũng này, bị tống vào trại giam. Đây là kiểu chống tham nhũng đặc biệt của cộng sản!.

Hiện nay người dân khắp nước đang lao đao vì đời sống khó khăn. Lạm phát trên 25%. Thị trường chứng khoán suy sụp. Vật giá leo thang từng ngày. Tiền lương xưa không đủ ăn cơm, nay chẳng đủ cho cháo. Các cuộc bãi công của công nhân đang gia tăng trên toàn quốc. Cuộc khủng hoảng đã trở nên trầm trọng đến nỗi các cơ quan tài chánh như Goldman Sachs, Morgan Stanley và Deutsche Bank phải lên tiếng báo động, kêu gọi Quỹ tiền tệ quốc tế cứu nguy. Trong tình hình như vậy mà nhà nước lại chú tâm vào việc mở rộng thành phố. Người hiểu chuyện nói rằng đất đai các quận ngoại thành béo bở quá, cần phải "quy hoạch" vào tay những ông lớn thì họ mới yên tâm nghĩ đến việc cứu dân.

Nghe chuyện trên, người ta nhớ đến một việc xẩy ra khi xưa. Nhân viên của các trạm thu phí trên đường Bắc Thăng Long - Nội Bài được lệnh phải khâu túi quần, túi áo của mình lại để diệt trừ tham nhũng!. Họ phải chờ nửa đêm vợ ngủ, lọ mọ tìm kim chỉ tự khâu lấy. Nhưng nửa chừng, cô vợ thức giấc, la ầm làng xóm tưởng chồng mình bị mộng du. Chị không biết rằng chồng của chị rất bình thường, chính những người lãnh đạo của anh ta mới mắc bệnh mộng du. Nhắm mắt đi ban đêm mà nói những chuyện của thiên niên kỷ sắp tới!.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong một đêm mùa Đông, an toàn trong căn phòng ấm, câu chuyện giữa những người sống đời di dân nhiều thập niên, dù cố gắng né tránh, rồi cũng trở về thực trạng nước Mỹ. Hành động của chính quyền liên bang buộc người Mỹ – đặc biệt là những ai đã từng nếm trải mùi vị của cuộc trốn chạy – phải tự hỏi mình: Chúng ta là ai khi bàn tay quyền lực siết chặt? Có phải chúng ta đang nhìn lịch sử độc tài tái diễn, trên một đất nước xa quê hương nửa vòng trái đất?
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
Trong nhiều năm qua, diện mạo chính trị Trung Hoa dần khép lại dưới chiếc bóng ngày càng đậm của Tập Cận Bình. Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” được mở rộng không ngừng, và đến năm 2025, cơ quan kiểm tra kỷ luật trung ương cho biết đã xử lý gần một triệu đảng viên, phản ánh một bộ máy thanh trừng vừa mang danh chống tham nhũng vừa củng cố uy quyền của người cầm đầu.
Trên đỉnh Davos năm nay, giữa tuyết trắng, cà phê nóng và những lời kêu gọi “đa phương, bền vững, trách nhiệm” - xuất hiện giữa quần hùng là một giọng nói “ngoại môn” chẳng xa lạ gì với chính trường: Donald Trump. Ông lên núi Thụy Sĩ không phải để trồng cây, bàn cứu khí hậu, hay nói chuyện hòa giải, mà để nói với thế giới một câu thẳng thừng: Greenland là “CỦA TÔI”. Bài diễn văn của tổng thống Hoa Kỳ mở đầu bằng một màn “điểm danh công trạng” đúng kiểu độc thoại: chỉ trong một năm trở lại Nhà Trắng, ông tuyên bố đã tạo nên “cuộc chuyển mình kinh tế nhanh và ngoạn mục nhất trong lịch sử nước Mỹ”, đánh bại lạm phát, bịt kín biên giới và chuẩn bị cho đà tăng trưởng “vượt mọi kỷ lục cũ” của nước Mỹ, hay “của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.
Kể từ năm 2019, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã nhiều lần công khai bày tỏ mong muốn giành quyền kiểm soát Greenland, biến hòn đảo giàu tài nguyên và có vị trí chiến lược này trở thành một phần lãnh thổ của Hoa Kỳ...
Khi một chính đảng tự nhận là “đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân” nhưng lại phải bảo vệ ngày đại hội của mình bằng khí tài trấn áp bạo loạn, đó là lúc chúng ta cần nhìn thẳng vào sự rạn nứt sâu sắc giữa đảng Cộng Sản và nhân dân. Sự an ninh nghiêm ngặt này không phản ánh sức mạnh, mà thực chất là một lời thú nhận gián tiếp về sự yếu thế trong tính chính danh của đảng.
Nhắc lại Birmingham hôm nay không phải để tạc lại một pho tượng thánh thiện. King tự xem mình là một nhà hoạt động, sẵn sàng chấp nhận hiểm nguy, và kêu gọi người khác làm điều tương tự. Ông hiểu điều gì khiến xã hội chuyển động. Có những lúc, phải phơi bày cái sai trái trong ánh sáng gắt gao nhất thì lương tri mới thức tỉnh. Ngay cả Tổng thống John F. Kennedy khi ấy, nhìn tấm ảnh trên mặt báo, cũng thừa nhận: có lẽ chỉ bằng cách này, sự việc mới đi đến hồi kết.
Giữa thủ đô Washington, D.C., nơi mỗi ngày, dòng sông Potomac lặng lẽ soi bóng những lý tưởng cao đẹp của nước Mỹ, Trung tâm Biểu diễn Nghệ thuật John F. Kennedy (Kennedy Center) sừng sững như một biểu tượng của sự hợp nhất văn hóa và tự do nghệ thuật. Thế nhưng, vào Tháng Mười Hai năm 2025, di sản ấy đã đột ngột bị bẻ lái. Hội đồng quản trị của Kennedy Center do Donald Trump bổ nhiệm đã bỏ phiếu đổi tên thành "Trung tâm Tưởng Niệm Nghệ Thuật Biểu Diễn Donald J. Trump và John F. Kennedy.”
Tôi nghe tin ấy vào buổi sáng. Tin chưa kịp thành chữ trong đầu thì cơ thể đã vội phản ứng: tay lạnh ngắt, chân bủn rủn, tim đập dồn dập, như thể một bóng ma ký ức chôn sâu trong cơ bắp chợt bật nắp hòm ngồi dậy. Tôi phải ngồi yên hít thở thật sâu. Không nghĩ, không phân tích, nhưng rồi nhận ra trong cơn choáng váng, một phản xạ ký ức quen thuộc, rất cũ, tưởng đã bỏ lại ở một kiếp khác, trồi lên.
Các cuộc biểu tình chống chế độ thần quyền tại Iran vẫn còn đang tiếp diễn. Điểm đáng chú ý trong làn sóng biểu tình lần này là việc nhiều người dân công khai kêu gọi Reza Pahlavi — con trai của Quốc vương Shah bị lật đổ năm 1979, hiện sống lưu vong tại Hoa Kỳ — trở về Iran để nắm giữ vai trò lãnh đạo. Reza Pahlavi bất ngờ trở thành một gương mặt nổi bật trên chính trường đầy biến động khi ông tự xác định mình là đại diện của phe đối lập Iran ở hải ngoại.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.