Hôm nay,  

Phước Điền Y

20/12/200500:00:00(Xem: 8047)
-Thời Đức Phật còn tại thế, quốc vương xứ Magadha là vua Bimbisara được Thế Tôn xem như người bạn thân thiết vì nhà vua rất mộ đạo, thường tìm đến vấn kế, làm sao giữ được đất nước thanh bình, dân cư ấm no, an lạc. Thấm nhuần đạo Giác ngộ, vua đem lòng Từ Bi thương dân như hoàng tộc, mùa đông mở kho phát áo, mùa hạn phát lúa ngô, nhà nhà đều sống trong thuận hòa, hạnh phúc. Vua Bimbisara cũng có với mệnh phụ Ambapali một người con trai thông minh đĩnh ngộ. Đó là thái tử Jivaka. Vì chứng kiến nhiều người bị khổ đau về bệnh tật nên thái tử theo học ngành thuốc, mong khi thành tài sẽ cứu giúp người bệnh khổ.

Một đôi lần, khi Đức Phật thuyết pháp những vùng lân cận, thái tử lại được theo mẹ tới đảnh lễ Đức thế Tôn. Chỉ ngay lần đầu được diện kiến Đức Phật, thái tử Jivaka đã hoàn toàn bị nhiếp phục bởi oai nghi tế hạnh trên từng bước đi thong dong, dáng ngồi an lạc, lời nói nhu hòa chan chứa từ bi, trí tuệ. Thái tử tự nhủ lòng, sau khi trở thành y-sỹ sẽ xin quy y, theo bước chân tăng đoàn mà chăm sóc sức khỏe cho hàng môn đồ tứ chúng ngày càng đông đảo.

Một mùa đông khi Đức Phật giảng pháp trên núi Linh Thứu, thái tử nhận thấy ai cũng co ro run rẩy vì không đủ áo ấm. Tình trạng này rất dễ mắc bệnh cảm hàn và sưng phổi. Thái tử Jivaka bèn về cổ động bạn bè vốn là các công tử giòng giõi quý tộc giầu sang, hãy phát tâm tặng thêm y áo cho tăng đoàn được đủ ấm khi tiết trời lạnh giá.

Việc chính thức cúng dường y áo cho các tu sỹ bắt đầu từ đó, thay vì trước kia đại chúng chỉ thuần cúng dường thực phẩm.

Một lần, Đức Phật cùng Đại Đức Ananda đứng trên đồi cao nhìn xuống những thửa ruộng phía dưới. Đức Phật bảo:

- Này Ananda, hãy nhìn xem, những thửa ruộng đầy lúa chín vàng san sát bên nhau mới đẹp làm sao! Đất ruộng đó hẳn phải là đất mầu phì nhiêu và hạt mầm gieo xuống cũng phải là hạt tốt mới đem lại kết quả đẹp đẽ kia. Này Ananda, thầy có nghĩ rằng y của tăng đoàn nếu may theo mẫu đất ruộng này, khi khoác y lên sẽ là lời nhắc nhở người xuất gia giữ thân tâm thanh tịnh như đất mầu, tinh tấn tu học như gieo hạt tốt, tất, sẽ gặt hái thành quả như đồng lúa chín vàng kia"

Đại Đức Ananda chắp tay thưa:

- Thế Tôn dạy chí phải. Con xin thỉnh ý Thế Tôn, họp các huynh đệ rồi truyền xuống đại chúng để từ nay ai phát tâm cúng dường y áo cho các tỳ-kheo thì hãy may theo mẫu như những thửa ruộng liền nhau. Bạch Thế Tôn, chiếc y đẹp đẽ mang ý nghĩa thâm sâu này có thể được gọi là ....

Đại Đức ngập ngừng chờ đợi thì Đức Phật mỉm cười, nhẹ nhàng tiếp lời:

- Sanghati may theo mô hình các thửa ruộng có thể gọi là phước-điền-y, để không chỉ nhắc nhở ý nghĩa trên hình thức mà còn phải luôn tâm nguyện tạo phước duyên cho người.

Chiếc phước-điền-y đơn sơ khởi từ gần 2600 năm trước, với thời gian có lẽ cũng thay đổi phần nào cho phù hợp với môi trường sinh hoạt từng thời đại nhưng những nét chính vẫn giữ nguyên, nhất là ý nghĩa ẩn dụ sau tấm y mà Đức Thế Tôn đã chỉ dạy thì không gì chối bỏ được. Vị tu sỹ chân chính đã khoác phước- điền-y trên thân là đã tròn đạo hạnh, chỉ một tâm nguyện theo bước Cha Lành. Để có thể dũng mãnh tiến bước, người cha đã trao cho các con những chiếc chìa khóa vàng, giúp các con tạo được và giữ được năng lực. Một trong những chìa khóa đó là Bát Chánh Đạo, tám món quà đẹp đẽ. Đức Phật dạy:

- Phải trực diện khổ đau mới có thể dứt trừ được khổ đau để tiến tới giải thoát. Muốn tạo cho mình năng lực để trực diện khổ đau phải nghiêm túc tri hành Bát Chánh Đao. Đó là: nhận thức chân chính, tư duy chân chính, ngôn ngữ chân chính, hành động chân chính, sinh kế chân chính, chuyên cần chân chính, niệm lực chân chính và định lực chân chính.

Hàng Phật tử tuân lời Phật dạy mong cầu giải thoát cũng đã là những người đáng kính mến, huống chi những vị cắt ái ly gia, quyết tự độ rồi độ tha, không phải chỉ mong đạt quả vị Thanh Văn, Duyên Giác mà còn phát Đại Nguyện, hành Bồ Tát Hạnh, xả thân phụng sự chúng sinh, hộ trì đạo pháp, luôn nói lời chân thật dù sinh mạng nguy nan.

Thuở xưa, Tôn-giả Shantiveda (Tịch Thiên), tác giả bộ đại luận Bodhicaryavatara (Bồ Tát Hạnh) đã viết:

Tôi đâu cần nói gì thêm"

Người ấu trĩ làm việc lợi cho mình

Phật làm việc có ích cho người khác

Hãy nhìn vào sự khác biệt đó

Nếu tôi không đổi hạnh phúc của tôi

Lấy sự đau khổ của người khác

Tôi sẽ không đạt tới quả vị Phật

Và ngay trong cõi ta-bà, tôi sẽ không vui

Cội rễ của mọi khổ đau trên thế giới

Nằm trong các ý nghĩ về “Tôi”

Nguồn gốc tất cả các hạnh phúc

Là ý nghĩ hướng về “Người” (*)

Dù ở bất cứ chân trời nào, người đã chọn Bồ-Tát-Đạo chỉ có một con đường mà thôi. Đã khoác phước-điền-y trên thân bằng tâm nguyện chân thật, vị ấy sẽ không bao giờ thối chuyển dù trước sức mạnh nào.

Buổi sáng ngày 19 tháng 11 năm 2005, khi Hòa Thượng Thích Quảng Độ, Viện Trưởng Viện Hóa Đạo, GHPGVNTN bước xuống thang gác Thanh Minh Thiền Viện để đi lo Phật sự, làm chủ lễ giỗ Tổ Nguyên Thiều, thì bị khoảng 50 nam nữ công an thành phố, tuân hành lệnh nhà nước Cộng Sản Việt Nam, ngăn chặn không cho đi với lý do mơ hồ:

- Hôm nay HT phải lên quận làm việc chứ không được đi đâu khác!

Đại lão Hòa Thượng đã nhỏ nhẹ mà nói rằng:

- Hôm nay là ngày giỗ Tổ Nguyên Thiều tại chùa Giác Hoa, chúng tôi phải lo việc tôn giáo, tín ngưỡng trước. Việc lên quận xin để hôm sau.

Lời ôn hòa đó được đáp lại bằng cuộc giằng co, xô đẩy thô bạo; và trước sự chứng kiến sửng sốt của rất đông dân chúng hai bên đường, phước-điền-y đắp trên thân lão Hòa Thượng đã bị đám nam nữ công an xé rách toạc !!!!!!

Cộng Sản Việt Nam đã từng đem cha mẹ, thầy cô ra đấu tố đến chết (Trường Chinh đấu tố cha để làm gương!!!)

Cộng Sản Việt Nam đã từng dâng đất, dâng biển cho quan thầy Trung Cộng.

Cộng Sản Việt Nam đã tàn phá nhà thờ, đình chùa, lăng miếu, giam cầm, bức tử những tu sỹ - bất kể tôn giáo nào - dám đi ngược lại đường lối Đảng.

Nay, ngang nhiên xé rách chiếc y tượng trưng đạo pháp trên thân một trưởng tử Như-Lai, liệu CSVN đã đủ lộ rõ bản chất “tam vô”: vô gia đình, vô Tổ Quốc, vô Tôn giáo hay chưa"

Diệu Trân

(Mùa pháp nạn 2005)

(*)Ý thơ: Tôn giả Tịch Thiên -- Việt dịch: Chân Huyền

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày 28 tháng 4 năm nay vừa tròn 80 năm kể từ khi nhà độc tài Ý Benito Mussolini bị xử tử tại một ngôi làng ở Ý vào cuối Thế Chiến II năm 1945. Chỉ một ngày sau đó, thi thể của ông ta bị bêu rếu và lăng nhục công khai ở Milan. Dưới bóng tội ác ghê rợn của Adolf Hitler, khi nhắc đến chủ nghĩa phát xít, nhiều người thường nghĩ ngay đến những ký ức về Đức Quốc xã. Thế nhưng, cần nhớ rằng Benito Mussolini mới chính là kẻ mở đường. Biệt danh Il Duce (xin tạm dịch là Lãnh tụ) của Mussolini chính là nguồn cảm hứng cho Hitler.
Các cuộc thăm dò cho thấy mức độ ủng hộ Trump của cử tri đang ở mức thấp kỷ lục đối với một nhà lãnh đạo sau ba tháng đầu của nhiệm kỳ. Đa số phản đối chính sách thuế quan và cắt giảm lực lượng nhân sự liên bang của ông.
Hành động công kích đầy bất ngờ của Tổng thống Trump nhắm vào nền giáo dục đại học đã vô tình đánh thức tinh thần phản kháng của Harvard cùng hơn 100 trường đại học trên khắp 40 tiểu bang. Sự kiện này cũng để lại một bài học đáng suy ngẫm: nhượng bộ và đầu hàng trước những áp lực ngang ngược, vô lý không phải là cách tồn tại bền vững cho bất kỳ tổ chức nào. Sự việc khởi đầu với lá thư ngày 11 tháng 4 từ chính quyền Trump, trong đó đưa ra hàng loạt yêu cầu đối với Đại học Harvard. Ngay lập tức trường Harvard từ chối, vậy là chính phủ thẳng tay đóng băng khoản ngân sách tài trợ trị giá 2.3 tỷ MK. Ngoài ra, Trump còn dọa tước bỏ quy chế miễn thuế của trường. Hành động này bị nhiều người xem là sự lạm quyền nhằm chi phối một cơ sở giáo dục tư thục, và đã vô tình khơi dậy làn sóng ủng hộ quyền tự chủ của các đại học trên khắp Hoa Kỳ.
"Tự do tư tưởng và tìm kiếm sự thật, cùng với sự cam kết lâu đời của chính phủ trong việc tôn trọng và bảo vệ quyền này, đã giúp các trường đại học đóng góp một cách thiết yếu cho xã hội tự do và cuộc sống lành mạnh, thịnh vượng hơn cho mọi người ở khắp các mọi nơi. Tất cả chúng ta đều có chung lợi ích trong việc bảo vệ sự tự do đó. Như lệ thường, chúng ta tiến bước lúc này với niềm tin rằng việc theo đuổi chân lý can đảm và không bị ràng buộc sẽ giải phóng nhân loại, và với niềm tin vào lời cam kết bền bỉ mà các trường cao đẳng và đại học của Hoa Kỳ đã gìn giữ cho quốc gia và thế giới của chúng ta."
Phải làm gì với một Tổng thống Hoa Kỳ không tôn trọng luật pháp của chính quốc gia mình? Vấn đề này nổi lên sau vụ việc chính quyền Trump phớt lờ phán quyết của tòa án liên bang, vẫn để các chuyến bay trục xuất người Venezuela khởi hành đến El Salvador dù tòa đã ra lệnh đình chỉ toàn bộ các chuyến bay đó. Hành động này cho thấy sự thách thức công khai đối với quyền lực tư pháp, và phản ánh sự thiếu hiểu biết (hoặc cố tình phớt lờ) nguyên tắc tam quyền phân lập, vốn là nền tảng của thể chế Hoa Kỳ. Theo Hiến pháp, một tổng thống không có quyền bác bỏ hay phớt lờ phán quyết của tòa án.
Lệnh hành pháp khi được công bố luôn tạo nhiều dư luận trái chiều. Lệnh càng ảnh hưởng nhiều người thì tranh cãi càng kéo dài. Gần đây trong một buổi họp mặt, một người bạn của tôi thốt tiếng than: “Chẳng hiểu thành viên Quốc hội Mỹ của cả hai đảng bây giờ làm gì mà cứ im lìm để tổng thống muốn ra lệnh gì thì ra”. Người khác thắc mắc, nếu tổng thống dùng lệnh hành pháp để đưa ra những quyết định không đúng luật, hay trái với hiến pháp, thì cơ quan nào sẽ có trách nhiệm can thiệp? Bài viết này không phân tích một lệnh hành pháp cụ thể nào, mà chỉ nhằm giải thích cách vận hành của Executive Order, quy trình thách thức nếu cần, cũng như những giới hạn của một mệnh lệnh do tổng thống ban hành.
Medicaid đang trở thành một trong những mục tiêu đầu tiên của chính quyền Trump trong chiến dịch cắt giảm ngân sách liên bang. Là chương trình bảo hiểm y tế do liên bang và tiểu bang phối hợp thực hiện, Medicaid cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe cho hơn 72 triệu người dân Hoa Kỳ, bao gồm những người có thu nhập thấp, trẻ em và người tàn tật. Ngoài ra, Medicaid cũng góp phần hỗ trợ chi phí chăm sóc lâu dài cho người cao niên.
Gần đây, nhiều hình ảnh và video lan truyền trên mạng xã hội đã khiến dư luận quốc tế kinh hoàng: hàng loạt sà lan quân sự khổng lồ của TQ – loại phương tiện chuyên dụng cho các chiến dịch đổ bộ từ đất liền ra biển – lần đầu tiên lộ diện. Ngay sau đó, vào ngày 1 tháng 4 năm 2025, Bắc Kinh tiến hành cuộc tập trận quân sự kéo dài hai ngày ở eo biển Đài Loan. Điều này càng làm dấy lên lo ngại: Liệu TQ có đang chuẩn bị một cuộc xâm lược kiểu D-Day vào Đài Loan?
Khi nhìn lại nửa thế kỷ Phật giáo Việt Nam hiện diện trên miền đất hứa, Hoa Kỳ, ta thấy con đường chánh niệm tỉnh thức không khởi nguồn từ một dự tính định sẵn, mà từ sự kết tinh của hoàn cảnh, của tâm nguyện và của những bước chân tìm về cõi an trú giữa bao biến động. Bởi nó như một dòng suối len lỏi qua những biến động của thời cuộc, chảy về một phương trời xa lạ, rồi hòa vào biển lớn. Từ những hạt giống gieo xuống trong lặng lẽ, rồi một ngày trổ hoa giữa lòng những đô thị phương Tây, nơi mà có lúc tưởng chừng như chỉ dành cho lý trí và khoa học, cho tốc độ và tiêu thụ, cho những bộ óc không còn kiên nhẫn với những điều mơ hồ. Nhưng rồi, giữa cái đa đoan của thế giới ấy, những lời dạy về chánh niệm, về thở và cười, về sự trở về với chính mình đã nảy mầm và lan rộng như một cơn mưa đầu hạ, làm dịu đi những khô cằn của tâm hồn.
Kể từ ngày biến cố lịch sử 30/4/75, 50 năm trôi qua, đã có không biết bao nhiêu sách vở nói về cái ngày bi thương đó của dân tộc Việt Nam, nhưng có lẽ không gì trung thực và sống động cho bằng chính những bản tường trình trên báo chí vào đúng thời điểm đó từ những phóng viên chiến trường tận mắt chứng kiến thảm cảnh chưa từng có bao giờ của hàng trăm ngàn người, dân cũng như quân, liều mình xông vào cõi chết để tìm cái sống. Năm 2025, đánh dấu 50 năm biến động lịch sử đó, Việt Báo hân hạnh được đăng tải loạt bài viết của ký giả Đinh Từ Thức ghi lại chi tiết từng ngày, đôi khi từng giờ, những điều xảy ra trong mấy tuần lễ trước và sau ngày 30/4/75 để chúng ta có cơ hội cùng sống lại những giờ khắc bi thảm và kinh hoàng ấy đã xảy ra như thế nào.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.