Thơ: Ừ Thôi Về Thôi

09/05/200500:00:00(Xem: 7495)
Chạy tới chạy lui, chạy xin gõ cửa,
năn nỉ anh sứ, níu áo chị sứ,
cho tôi về với, tôi về tung hô,
tôi nói thiệt mà, cho về cho về,

ừ thôi tôi về, bạn bè đợi chờ
bao năm bao năm, giấy tờ khó thế,
tôi cũng Việt Kiều, tôi cũng thương nước,
ừ thôi về thôi, có thầy tôi mong,

có bạn tôi ngồi, có em tôi chờ,
có cháu tôi đợi, chờ đợi bao năm,
bao năm bao năm. Ừ thôi về thôi,
cho tôi về với, theo đúng chính sách,

tôi ôm tiền về, rải khắp quê nhà,
cho dân bớt đói, cho người bớt đau,
cho mưa bớt lạnh, cho lòng biết thương,
cho lời năn nỉ, dễ bớt đi mà,

dân khổ nhiều rồi, Việt Kiều hòa giải,
xin quan bớt tham, nói theo chính sách,
đổi mới đổi mới, tôi đổi mới thiệt,
năn nỉ xin về, tôi ôm tiền về,

tiền về tiền về. Ừ thôi về thôi,
tôi về giữa chợ, Bến Thành Bà Chiểu,
Đồng Xuân Thanh Trì, tôi ngồi giữa phố,
Tự Do Công Lý, Phố Cổ Hà Nội,

Phố Cổ Hội An, tôi ôm tiền về,
tôi về tôi thuê, phướng lọng đám cưới,
tôi trả tiền thuê, dàn kèn đám ma,
tôi làm đám rước, đi khắp cả nước,

mời gọi toàn dân, đổi mới đổi mới,
đổi mới thiệt mà, thuê khắp dân nghèo,
tiền tôi rải ra, giúp em đánh giày,
cứu em bán dâm, loa kèn kêu gọi,

từ bi từ bi, tôi rải hoa trời,
tặng khắp mười phương, trong tù ngoài ngục,
lòng từ vô lượng, vô lượng vô lượng.
Tôi mời đồng bào, cả nước ra ngồi,

giữa phố đầu phố, không cần tụng kinh,
không cần gõ mõ, không cần tung hô,
không cần kèn trống, không cần phướng lọng,
thôi ngồi xuống thôi, lắng nghe lắng nghe,

đừng nói đừng nói, này thân tôi ngồi,
này mắt tôi nhìn, này tai tôi nghe,
này lòng tôi mở, này là không thật,
này là biến hiện, này không thật tôi,

này không thật chị, này không thật em,
này là thân ngồi, nhưng không là tôi,
nhưng không của tôi. Tiền tôi ôm về,
tôi rải làm mưa, này tôi im lặng,

không nói một lời, tôi không dám phiền,
không dám làm phiền, này tôi áo rách,
này tôi dép sứt, này tôi ấp úng, n
ày tôi theo Phật, lặng lẽ lặng lẽ,

tới không ai biết, đi không ai hay,
học hạnh hải đảo, vào ngồi xưởng gốm,
xin trọ qua đêm, thuyết tới gần sáng,
xin đừng trổi nhạc, xin đừng tung hô,

để cùng lắng nghe, dòng đêm đang chảy,
dòng đời đang trôi, vô thường vô thường,
chỉ một dòng sông, không hề có tôi,
không có của tôi, tôi học lặng lẽ,

im vắng im vắng, chỉ có cái thấy,
chỉ có cái nghe, không có tôi thấy,
không có tôi nghe, chỉ có lắng nghe,
không có tôi nghe, chỉ có lắng nghe,

không có ai nghe… Không nói không tôi,
không tôi không nói, không tôi hề nói,
không nói tôi hề, tôi hề không nói,
không lời không lời, đất trời vắng lặng,

vắng lặng đất trời, tôi cùng đồng bào,
ngồi đứng ngổn ngang, giữa phố đầu phố,
không lọng đám cưới, không kèn đám ma,
mời gọi lắng nghe, cả nước ra phố,

ngồi nghe đứng nghe, nghe tim mẹ thở,
nghe vọng em khóc, nghe khổ cúm gà,
nghe cửa tù mở, nghe tóc trắng dậy,
nghe nước mắt lăn, nghe đất trời lặng,

niềm thương vô lượng, vô lượng vô lượng…

PHAN TẤN HẢI
02/23/2005
(http://thotanhinhthuc.com/ )

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hỏi tôi ngày ở Tam Quan Có ăn mè xửng em làm hay chưa"
Con cũng muốn về thăm lại má Thăm dòng sông Hậu nắng lưa thưa
Về đây con nước sông đầy Sóng xô mấy ngọn buồn lây mạn đò
Sau này anh đọc thơ tôi nên nhớ Có phải tôi viết đâu " Một nửạ
Ai có về ngang vùng Bốn xưa Xuống phà qúa bộ đến Cần Thơ
Tôi ngồi hít thở hơi ra hơi vô hơi dài hơi ngắn, xin cho đất trời
Mai đi qua núi mai xuôi biển Mai thắp sao trời mộng súng gươm
Tôi nhơ ùmùa xuân ấy Biển Hồ Khí trời tôi thở khí trời thơ
chuyện đời như giọt nước sông biển lại thành mây
Sáng nay về tới rừng Banhet Còn nhớ đồi cao dốc tử thần
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.