Hôm nay,  

Chuông Công Phu Sớm

07/12/200600:00:00(Xem: 3817)

Chuông Công Phu Sớm

Tiếng chuông đó ngân trong không gian còn đẫm sương mai, nhưng sao ấm áp quá! Phải chăng sương sớm, gió sớm của tiết trời tháng mười hai cũng chiêu cảm giòng âm thanh đại từ của đại hồng chung mà xua tan lạnh lẽo.

Đó là tiếng chuông công phu sớm của Thượng Tọa Thích Nguyên Siêu, trụ trì chùa Phật Đà, thành phố San Diego, miền Nam California.

Do cơ duyên, cùng các Phật tử ở xa, về chùa Phật Đà dự Pháp Hội Địa Tạng và khóa tu niệm Phật, chúng tôi được Thượng Tọa trụ trì phát túi ngủ, cho phép nghỉ tại chùa để yên tâm dự trọn vẹn khóa tu. Do cơ duyên này mà tạo bao thuận duyên khác. Ai nói “Phước bất trùng lai, họa vô đơn chí"” Không đâu, duyên của người con Phật, khi đã hội được thì “Phước trùng trùng lai, họa, duyên phước đoạn” phước nối tiếp phước; còn họa, nếu có tới cũng duyên theo phước mà đoạn diệt.

Đó là khi người con Phật quyết tâm từng bước, quán chiếu tu tập, tự lượng căn cơ, chọn cho mình một hướng đi, trong tám mươi bốn ngàn hướng Đức Thế Tôn chỉ dạy. Từ đó, nung nấu thân, tâm, ý trong Nhất-Hạnh-Tam-Muội, chỉ nương theo một hạnh đã chọn mà đi đến Giác Ngộ. Tới được đó rồi, ngại chi thiên-môn-Tam-Muội không mở ra cho những người con Phật kiên trì dũng mãnh được nếm trọn vẹn vị giải thoát"

Lần đi từng bước đầu chập chững, tập điều động ngũ uẩn. Nhãn quan nhìn núi chỉ là núi, nhìn sông chỉ là sông, như thị, như thế mà thôi; rồi nhĩ quan, nghe tiếng chim hót, biết là tiếng chim hót, nghe giòng suối chảy, biết là tiếng suối chảy; rồi tỷ quan, thiệt quan, thân quan, hãy chỉ ghi nhận tự thân của thế giới Tánh Cảnh khách quan bên ngoài để được tâm an, ý lạc, không bị vướng quẩn quanh vào lưới xấu, đẹp, khen chê…

Nhưng tiếng chuông công phu sớm từ đại hồng chung chùa Phật Đà sáng nay đã không “chỉ là tiếng chuông”. Tiếng chuông không chỉ ở trong thế giới Tánh Cảnh. Tiếng chuông nương tâm người thỉnh chuông, đã chậm rãi, nhẹ nhàng vượt không gian hạn hẹp, vượt thời gian cô đọng, ngân tới đâu, không ai hay; chỉ biết, tiếng chuông công phu sớm đó, dường như ướp đẫm Vi-Diệu-Pháp vô hình tướng, thành âm thanh Vô-Diệu-Âm để chứng thực sự nhiệm mầu của tột cùng Bát Nhã “Sắc tức thị không. Không tức thị sắc. Thọ, tưởng, hành thức. Diệc phục như thị”.

Nên, tiếng chuông công phu sớm đó đã không chỉ là tiếng chuông.

Đó là âm thanh Pháp Hoa từ Linh Thứu.

Đó là âm thanh Duy Ma Pháp Hội từ Yêm-La

Đó là âm thanh Pháp-Bảo-Đàn

Đó là âm thanh Kim Cang

Đó là âm thanh Viên Giác

Đó, là vì tâm người thỉnh chuông đang hướng về Chư Phật mười phương nên “Tụng kinh giả, minh Phật chi lý

Niệm Phật giả, minh Phật chi cảnh”

Người tụng kinh, rồi sẽ hiểu lời Phật. Người niệm Phật, rồi sẽ thấy cảnh giới Phật.

Ân đức thay, người thỉnh chuông đã không giữ “minh Phật chi lý, minh Phật chi cảnh” cho riêng mình. Tấm lòng từ bi của người thỉnh chuông đã quyện vào tiếng chuông khiến những ai có duyên nghe  được, cũng đồng hưởng “lời Phật, cảnh Phật” vi diệu như thế.

Kính thưa Thượng Tọa viện chủ chùa Phật Đà.

Chúng con, những Phật tử từ nơi xa về dự Pháp Hội Địa Tạng, được Thượng Tọa từ bi cho lưu lại chùa trong ba ngày hội nên mới có cơ duyên được hưởng tiếng chuông công phu sớm, để bất ngờ nhận thức phần nào lời nói hàm ý thâm sâu của vị thiền sư năm xưa “Thấy núi là núi, sông là sông. Rồi thấy núi không chỉ là núi, sông không chỉ là sông. Cuối cùng, trở về an trú trong chánh niệm mới lại thấy rằng, núi kia đích thực là núi, sông kia đích thực là sông”. Cái thấy trước và cái thấy sau, tưởng ba, nhưng đích thực là một. Đức Phật thuyết Tam Thừa để trở về Nhất Thừa. 

Quả thật, mỗi hiện tượng, dù thầm lặng, vi tế đến đâu, cũng đều có cơ duyên hướng đến chân trời Chân Như mầu nhiệm. Chiêu cảm được hay không là do tâm người khi đối diện hiện tượng. Tâm bình thì giọt sương đọng trên ngọn lá, là giọt sương. Tâm động thì giọt sương ấy là giọt nước mắt. Tâm an tĩnh như nhiên, thì giọt sương đó là hạt kim cương trong vắt.

Xin tri ân Thượng Tọa đã ban cho chúng con thời pháp nhiệm mầu bằng âm thanh vi diệu.

(Như-Thị-Am, 02 tháng mười hai, 2006)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngoài trời gió nhè nhẹ thổi, những chiếc lá mùa thu đang lãng đãng rơi rơi. Cái lành lạnh của gió heo may bên ngoài như đang hòa nhịp thở với những điệu nhạc “tiền chiến” mà tôi đang thưởng thức trong phòng đọc sách, một căn phòng đầy ấm cúng thương yêu...
Vào tháng Năm vừa qua, một người đàn ông Ấn Độ đã thiệt mạng khi cố gắng chụp ảnh “tự sướng” bên cạnh một con gấu bị thương. Đây là cái chết thứ ba liên quan đến việc chụp ảnh tự sướng ở Ấn Độ kể từ tháng 12 năm ngoái. Trong hai tai nạn khác, những con voi đã đạp chết hai người trong lúc họ đang cố gắng tự chụp với chúng trong hai lần “tự sướng” riêng biệt. Vào tháng 7 năm nay, Gavin Zimmerman, một người Mỹ du lịch đến Úc, 19 tuổi, đã mất mạng vì rơi xuống vực khi anh đang tự chụp ảnh tự trên một vách đá ở New South Wales.
Chữ có hình có dạng, nhưng ý nghĩa bên trong chữ như chất lỏng. Sáng tác không chỉ đặt chữ xuống trang giấy, lên màn ảnh, trong tâm tình và ý thức nghệ thuật, mà quan trọng hơn, là làm rách chữ để chất lỏng chảy ra, thấm sâu vào giấy, vào điện tử, bốc hương lên tác giả và truyền thơm cho độc giả.Ca từ có thể không chứa chất lỏng đặc sệt như chữ trong thi ca, hoặc đậm đen trong ngôn từ triết học, nhưng chất lỏng trong ca từ rất đặc thù: có thể hát, mỹ vị hóa tứ nhạc, đồng cảm với giai điệu, và có khả năng đặc biệt nhất: đi thẳng vào lòng người. Sự phức tạp này là trở ngại lớn nhất đối với người viết ca khúc, vì nói đến ca khúc là nói đến ca từ. Một bản nhạc không thể hay, không thể đạt được giá trị, nếu có ca từ dở.
Mới đây, ở Việt Nam, mẫu giày Biti’s Hunter bloomin’ central tạo nên nhiều dư luận xoay quanh việc sử dụng vải thổ cẩm của người Chăm. Sau khi được nhiều cá nhân và tổ chức góp ý, Biti’s đã có lời xin lỗi tới công chúng và điều chỉnh nội dung truyền thông cho sản phẩm (1). Cũng gần đây, hai người mẫu Việt Nam xuất hiện trên hình ảnh với màu da nâu đậm và bị một số người đặt câu hỏi không biết có phải là “chiếm dụng văn hóa” của người Da Đen hay không (2). Từ ngữ “chiếm dụng văn hoá” hay “chiếm đoạt văn hóa” được dùng để dịch từ tiếng Anh “cultural appropriation” có vẻ đang được dùng càng ngày càng nhiều trên báo chí tại Việt Nam, và đối với tác giả bài này, đây là một điểm gây ngạc nhiên.
Trong suốt gần 4000 năm lịch sử của nước ta, bên cạnh ngày lễ Tết Nguyên Đán còn có ngày lễ hội Trung Thu dành cho các trẻ em. Lễ hội Trung Thu được cử hành hằng năm vào ngày rằm tháng Tám âm lịch. Vào ngày này, trẻ em thường nhận được quà tặng từ cha mẹ, ông bà để cử hành lễ hội Trung Thu. Phần nhiều quà tặng các em thích nhất là những lồng đèn có hình ngôi sao, cá chép, con gà trống, con thiên nga, con bướm... hay lớn hơn có hình con rồng dài, cái đầu con lân...
“Mảnh Da Vàng viết ra rồi đốt bỏ, viết đi viết lại không biết bao nhiêu lần. Viết lén lút trong trại giam Sông Măng sát biên giới Miên. Viết trong nỗi kinh hoàng ở trại tập trung Hóc Môn. Viết sau cơn sốt cuồng điên trên đồi gió hú trại tập trung Long Giao. Viết nắn nót trên những trang giấy rẻ tiền trong căn nhà tranh vách đất vùng kinh tế mới. Viết trên giường bệnh viện Bình Dương tồi tàn. Viết trong nỗi cô đơn ròng rã dưới ngọn đèn dầu le lói nơi miền quê nghèo...” (MDV, tr. 9)...
Chuyện tình Huyền Trân Công Chúa đã được nhắc tới nhiều trong dân gian Việt Nam, dưới nhiều góc độ khác nhau. Người thì ca ngợi Công Chúa đã thay mặt triều đình nhà Trần, thực hiện công tác chính trị, ngoại giao, tạo hoà bình giữa hai nước, đã thường xuyên tranh chấp lâu đời với nhau...
Vào khoảng 2 tuần lễ trước đây, ngày 30-08 dương lịch, nhằm 14 hay 15 âm lịch; ngày Vu Lan tháng 7 ta, ngày báo ân phụ mẫu, cũng là mùa xá tội vong nhân, đồng thời mùa an cư cát hạ vừa hoàn mãn, chúng tôi được đọc bài chúc thư khánh tuế của hoà thượng Thích Tuệ Sỹ đăng trên Việt Báo...
Dân ca nước ta, trong đó có môn hát chèo, được coi là rất hay và thâm thúy lắm. Để hiểu biết và thưởng thức được những nghệ thuật trình diễn và các làn điệu dân ca, chúng ta cũng phải mất nhiều công sức để tìm tòi, học hỏi...
– Nếu biển rộng như thế nào thì nỗi khổ của con người bao la như thế. – Nếu lá trên rừng nhiều như thế nào thì nỗi lo, nỗi sầu, nỗi buồn của con người nhiều như thế. – Nếu vũ trụ vô biên như thế nào thì lòng tham của con người vô bờ bến như thế...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.