Thơ Lê An Thế

12/04/202521:04:00(Xem: 2480)
Felice Capriani - Broken Violin
Tranh Felice Capriani.

NGOẠI CẢM THI

 

Nhỏ nước mắt vào thơ

tôi đã tìm ra, đúng

mộ mình.

 

LÚC ẤY

 

Tôi biết ngay

cái chết mới là điều có thực.

 

TÊN KHÔNG THỂ ĐÚNG

 

Sự thực không phải là tôi

những cái tên không phải là tôi

tôi là thế

Thế

        không phải

là tôi.

 

Những giấc mơ không là tôi

tỉnh

càng không thực

một cái tên

không ai gọi đúng.

 

Sáng sáng trưa trưa chiều chiều tối tối

tôi bất ngờ

già nhanh

như ánh sáng.

 

Tôi chui vào kinh Phật

Phật bỏ lên chùa

tôi loay hoay ngoài cửa

tôn giáo quê hương tình yêu thân phận

tất tần tật

vẫn ngoài lề.

 

Gặp thơ

tôi muốn biến

gặp em

tôi càng khó trụ.

 

Một tình yêu một cái tên một chỗ trú một tâm hồn

tôi lơ lửng

giữa tỉnh giữa say

cứ giữa và

tôi trèo tường

tạm trọ

giữa chỗ trống của thơ.

 

EM GỌI TÊN

 

Thế

tôi nghe ra

hạnh phúc là điều tôi đang đánh mất.

 

CHỌN

 

Có thể sự cô độc đã chọn tôi, chữ

chọn tôi, không cách thoát, tôi

chọn thơ

tự cứu mình.

 

Có đêm khi say khi tỉnh,

không thể chọn

lại cuộc đời, tôi càng trơ trọi

trong thơ.

 

 

ĐỂ THOÁT

          -- gởi Lê Sông Văn

 

Để thoát những phiền muộn của một ngày

say

để thoát những thứ còn lại

ngủ.

 

Để thoát

tôi muốn hỏi mẹ

sao tôi phải khóc lúc chào đời

tôi muốn hỏi cha

có phải “tôi sống tức tôi đau khổ”?

 

Để thoát

tôi giận mình

sao bây giờ vẫn khóc?

ngay cả lúc làm thơ.

 

 CẦU THANG LÊN MỘT BỨC TRANH

 

Như những vết than chì

để lại trong một bức tranh

và chiếc cầu thang của em dựng lên một thế giới khác

 

chiếc cầu thang biết nghe giọng hát khàn khàn của Mariana Faithfull

nơi em bỏ trốn mặt đất

chiếc cầu thang đứng thẳng

em vẽ thêm 2 cái cánh

chiếc cầu thang giữa trời

có thể dấu những cái bánh

     những bài thơ

           những bức tranh trên nóc nhà của thành phố này

chiếc cầu thang dành cho những người từ chối những mặt phẳng

em cứ chui qua những bức tường

chiếc cầu thang như một tháp gãy

(rất trơ trọi ở Houston)

giữa nửa đêm và chiếc điện thoại là một khoảng trống

giữa chiếc điện thoại và lòng bàn tay là một khoảng trống khác

giữa lòng bàn tay và em là một khoảng trống khác nữa

những khoảng trống lập thể

nơi tôi có thể đụng hàng mùi cà phê buổi sáng

nơi tôi có thể đụng hàng màu rượu hồng buổi tối

nơi tôi bỏ trốn thế giới bên trong

nơi em mở cửa đón những người bạn

         những quyển sách

         những chai rượu

         những món ăn

         những mẩu vụn

         những màu da những ngôn ngữ

trước một thế giới ngày càng không thể đoán trước

tôi giữ lại một khoảng trống nhỏ của căn nhà lập thể này

để nghe

một trái tim đập khẽ

khi chân em đang bước xuống.

 

-- Lê An Thế
(Fountain Valley, California, 3-2025)

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Niềm vui trong mùa xuân theo truyền thống của dân tộc Việt là những thời khắc nghỉ ngơi sau các vụ mùa, hành hương các kiểng chùa, để rồi ngồi thư giãn với tách trà, nhìn ngắm hoa mai, cành đào... Và dĩ nhiên, còn nhiều niềm vui khác khi gió xuân thổi tới. Bên câu đối đỏ chúc cho năm mới an vui, cũng là những dòng thơ mang nhiều đạo vị, những dòng thơ khi đọc lên là thấy hỷ lạc, an bình. Như thế, tập thơ Một Đóa Trà My của nhà thơ Thiện Trí đã hiển lộ
mỗi ngày quên thêm vài chữ mở kinh học lại từng dòng trí nhớ làm như vô sự hơi đâu mà thuộc sắc không mỗi ngày lùi thêm vài tuổi thấy mình thơ dại hơn xưa tóc trắng còn bay mấy sợi nghe chim cổ tích ban trưa
Bây giờ mình ra đường sợ xanh máu mặt sơ teo bu di | Nội cái da vàng mũi tẹt chứng nghiệm di dân diện mục
Người đàn bà mở từng cánh tủ | những chiếc áo len rơi ra | lăn theo những dấu tay của người đàn ông | đã bỏ đi từ một mùa hè đỏ lửa (*)
trong ký ức dòng họ | nó trườn | nó rít | nó cắn | bò qua bao mùa loạn | mang lửa | mang hơi thở | tới tay bà nội
đọc đọc và đọc | đọc 3 lần (và hơn thế nữa) | tôi vẫn không hiểu tại sao một bài thơ bị bắn | đứa bé 6 tuổi chắc sẽ không hiểu tại sao mẹ bị bắn
bài thơ năm cùng tháng tận | gửi người bạn trẻ thanh tân | không còn xem smartphone ngước nhìn bầu trời mây xám
Tôi gọi viên đạn | bằng tên của chim | vì nó đến từ bầu trời | và mang theo một mùa gió khác.
Điều này anh chỉ viết, nhưng không nói rằng phải chi em là người máy để anh không phải nghe những câu hỏi về những chuyện muôn đời anh không hiểu
Đôi khi tôi làm xong vài câu thơ em đọc, ngần ngừ nhìn tôi tội nghiệp rồi nói rằng thơ anh hơi cải lương
Họ vừa bắn chết một thi sĩ Họ vừa bắn chết một bà mẹ 3 con Họ vừa bắn chết một phụ nữ 37 tuổi
Ta hát lời xưa thuần mộc | Miên hoa vẫn ngủ bên trời
anh ơi, em không tin anh ác, không tin đâu