Oa Trữ | Buồn Buồn

28/12/202517:26:00(Xem: 949)
Dinh Truong Chinh
Tranh Đinh Trường Chinh 1984

OA TRỮ
[ tứ ngôn, lọ là ]

Tôi ho như buồm
Căng gió ra khơi
Vụng đầm lầy lụa
Hiến thân cuộc đời

Không ai dẫn dắt
Trong buổi yên hà
Tuyến đường của lệ
Cọc nhọn hàng ba

Cửa tứ đã mở
Cuộc rong chơi nào
Lá thuốc đắng nghét
Đậm vào sinh lao

Bài thơ tự do
Hít thở tự do
Chiều co ro đứng
Giữa một tam tòa

Mắt mù đóm lửa
Phế mù không gian
Thượng tầng khói sóng
Cơn điên tập tàng

h o à n g x u â n s ơ n
hai mươi bảy tháng mười hai. 2025

 

***

 

BUỒN BUỒN 

Bữa nay hát thánh ca buồn
Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Thanh nhạc còn biết la cà
Con người tục lụy nghe ra cũng buồn *
Những ơ hờ những vai sương
Những chân nhang ốm con đường không đi
Buồn ơi buồn hỡi tự vì**
Nốt đựng trầm lắng tu mi lạc loài
Xưa xanh cổ điển gọi mời
Lòng nhau một chút chơi vơi buồn buồn

h o à n g x u â n s ơ n
@22decembre.hxs
*tcs
**văn phụng

 

trống đánh trống đánh trống đánh | thùng thùng thùng thùng thùng thùng | cái rỗng khoét trời một lỗ | địa đàng này em cứ thung dung
dâu bể trôi qua như quyển sách | trang giấy vàng - ký ức ngủ quên
những con chim nhàn nhã | bên tán cây rễ xoắn gầy gò | nơi tôn nghiêm mùa thu | tiếng ai cười như chuông đổ
Một bút tâm chưa vững bền | Khí trời lỏng quẹt nước rên ngoài bìa | Rừng bỏ đi lúc canh khuya | Ngột ngạt phủ sóng lời thơ cuộn chìm
Em bắt đầu ghen với những khoảng trống của tôi | Khoảng trống tôi không hề hiện diện | Ngay cả một bệt màu để quên cũng đã được thu dọn | Chỉ còn tiếng sực tắt của những thanh trường canh | Báo động ngày sắp cạn nước.
từ tế bào da linh thể hóa khói tan vào hư không | cuồng chạy theo hổn hển nắm bắt | mở bàn tay trôi ra bóng ta khật khùng ngả ngớn
Chim một đôi | Lẻ một bạn | Trăng một chiếc | Niệm mình trăng
Tôi ở đây xa dăm ngàn cây số | Trái tim tôi trôi mãi chẳng tới bờ
Một khuôn mặt lành | Sao đời dị dạng | Đêm tha khúc quành | Vào ngày hạn hán
ánh lửa bếp lò bà ngoại đốt | tiếng chim ban sáng hót trong hồn | ba ngàn cánh cửa vào thế giới | giấc mơ mọc cánh chọc trời
tôi từng cô độc nhưng hiếm khi cô đơn | tôi đã thỏa mãn cơn khát của mình | ở cái giếng của chính tôi | và rượu đó thật ngon, | là thứ ngon nhất mà tôi từng uống