Hôm nay,  

Đầu Nguồn Thác Dội

25/11/200700:00:00(Xem: 8353)

Thác Vernal, Yosemite. (ảnh của Lm. Trần Cao Tường)
1 NHỊP VŨ SÔNG NGỌC

Dòng đời nhiều khi chỉ thấy như một dòng thác loạn, với những nhịp xung đột, làm thâm gan, tím mật, mờ mắt, nát óc, điên đầu, bạc tóc... và chảy thành những vết nhăn theo dòng lệ muộn phiền.

Tự nhiên cái bị xô xe gẫy chân. Tự nhiên cái bị mất việc do chèn cựa hất cẳng. Tự nhiên cái được tin bị bệnh đến hồi nguy kịch. Tự nhiên con cái sinh tật bất thường làm mất ăn mất ngủ. Tự nhiên cái bị ném vào cuộc chiến phi lý, tan cửa nát nhà, bỏ chạy lang thang ăn nhờ ở bám như những kẻ vô loài trên mặt đất. Tự nhiên cái bị ăn đòn, do vòng hệ lụy nghiệt ngã "cũng vì tan tác nên nhăng nhố", do phản ứng gỡ gạc chôm chỉa tí danh hão cho bớt tủi, chộp giật chút phù du bù trừ những thiếu hụt mất mát một cách tội nghiệp trước khi lăn ra giẫy chết. Nhiều chuyện trời ơi đất hỡi tương tự như vậy xẩy ra, vượt qua hết mọi tính toán, làm sao tìm được nhịp vũ an nhiên"

DÒNG AN GIANG TUNG TĂNG MÚA HÁT

Ấy vậy mà vẫn có những dòng sông êm đềm thanh lặng, phong lưu thanh thản, thành nhịp vũ Sông An, Sông Thanh, Sông Ngọc. Có thể là một dòng sông trong tâm tưởng, dòng sông trong tiềm thức Việt tộc từ khi hiện hữu. Có thể là dòng sông tuổi nhỏ, dòng sông chuyển chất sống nguyên sơ từ Nguồn Miên Viễn, nối lại cuống nhau đã một lần bị đứt, khi tìm về "tắm mát ngọn Sông Đào", trong những phút giây bồi hồi thấy mình hụt hẫng, như điệu Tống Biệt Hành của Thâm Tâm:

Đưa người ta không đưa qua sông

Sao có tiếng sóng ở trong lòng.

Trong mắt mình, hình ảnh một dòng sông tuổi nhỏ đang hiện lên. Đó là dòng An Giang hồi còn thi tiểu học ở trường Thoại Ngọc Hầu miệt Long Xuyên. Từ công viên Nguyễn Du phố hiền, mình ngồi nhìn xuống dòng Sông An mà ngâm nga một bài hát quen thuộc:

Dòng An Giang sông xanh  nước biếc,

Dòng An Giang tung tăng múa hát,

Lả lướt về qua Thất Sơn,

Châu Đốc dòng sông uốn quanh,

Đã mấy mùa xuân thái an.

 NGHE ĐẦU NGUỒN THÁC DỘI

Nhưng rồi dòng đời vẫn tiếp tục chảy đi muôn nẻo, trườn qua không gian, xuyên thủng thời gian. Từ Sông Dương Tử cái nôi Việt tộc, xuống Sông Hồng, vượt Sông Hương, về Sông Chín Con Rồng, qua bắc Mỹ Thuận, Vàm Cống, vào kênh G "ăn cá nướng trui ngày mưa". Bây giờ thì dòng sông Việt đã vượt mũi Cà Mau chảy đi khắp thế giới. Có thể là dòng Mississippi uốn lượn vòng quanh thành phố "Vành Trăng Khuyết" (Crescent City) New Orleans. Có thể là dòng suối Adobe chảy róc rách dưới chân Đồi Cao Los Altos vùng vịnh San Francisco, hay dòng sông Từ Tâm (Merced River) rì rào rủ đi từ Mariposa theo đường 140 lên vùng núi rừng Yosemite với ngọn Nửa Vòm (Half Dome) đẹp sửng sốt ở Bắc Cali, để "nghe nặng từ tâm lượng đất trời."

Vẫn chỉ là một dòng sông thôi, qua nhiều nhịp múa. Sông sâu vốn là tổ của Rồng, nét văn hóa biểu tượng nội lực tiềm ẩn, tuôn chảy từ nguồn sinh lực đất trời. Cũng như núi là tổ của chim Tiên, biểu tượng của siêu thoát tinh thần. Hình ảnh chim trong "Vũ Khúc Thăng Ca" cần nhập thế với rồng theo "Nhịp Múa Sông Thanh" phát sinh lực tình, như truyện thiêng gốc rễ của Việt tộc qua lời Lạc Long Quân: 

"Ta đem năm mươi con về Thủy phủ phân trị các xứ, năm mươi con theo mẹ ở trên đất, chia nước mà cai trị, dù lên núi xuống nước nhưng có việc thì cùng nghe, không được bỏ nhau."

Có khi là nhịp êm ả của bài ca dao vùng quê mẹ ướp đượm tình yêu gừng cay muối mặn xin đừng bỏ nhau. Có khi là điệu giật giật Rock N' Roll thời mới làm lỏng mạch máu, bong thần kinh, sập mái ấm. Có thể là điệu lên mặt của ông vua điện toán Bill Gates toan tính độc quyền mở "Cửa Sổ" (Windows) vào thế giới. Có thể là điệu Michael Jordan đi giầy Nike nhún nhảy tung banh vào rổ, để khiêu khích lũ trẻ thêm thèm khát ham hố thành mồi ngon cho đám lái buôn. 

Vậy mà nhà thơ Du Tử Lê vẫn nghe ra được "Âm Thanh của Thinh Lặng" (The Sound of Silence) kiểu Paul Simon, qua lời tình thỏ thẻ của dòng Sông Ngọc diễn thành điệu vũ:

 cúi xuống một dòng sông

nghe bước đời êm ả

lắng xuống một mùa đông

lá người bay lả tả...

 *

cúi xuống một dòng sông

nghe chiều vàng khép cửa

ghế đợi, hồn bao dung

vỗ yên đời lang bạt.

 *

cúi xuống một dòng sông

thì thào dòng tóc gọi

giữ lấy những đời mưa

cho mát đời khô, ải.

 *

cúi xuống một dòng sông

nghe đầu nguồn thác dội

giữ lấy một vầng trăng

dành tặng chàng: sắp tối.

Forrest Gump trong một phim thành công vượt bậc, đã luôn tin lời mẹ, nhìn dòng đời với đủ nhịp màu sắc kết thành cầu vồng: "Chết cũng là một phần của đời sống." Họa sĩ Vincent van Gogh trong những lúc quằn quại tăm tối nhất bỗng dưng thấy được dòng sinh lực vẫn đang múa nhảy uốn lượn chảy tới, và ghi lại thành bức tranh Đêm Sao (Starry Night) nổi tiếng, trị giá cả mấy chục triệu Mỹ kim. Giữa bầu trời đen thăm thẳm kia, một dòng ánh sáng đang cựa mình tuôn chảy, không gì có thể cản trở được nữa.

 Một hôm đang đi giúp người tỵ nạn với quá nhiều khổ đau đến chán chường vô vọng như kiệt sức, Karanzakis bỗng thấy phía trước tàu một con cá heo phóng mình thật cao lên khỏi mặt nước, nhẹ nhàng, uyển chuyển như một điệu vũ. Con mắt của Karanzakis chợt bừng mở: sinh lực đất trời đây rồi, những gì nhỏ hẹp kiệt quệ hốt nhiên được mở tung ra, không còn gì có thể ghì lại được nữa.

THỜI ĐIỂM GIỮ ĐỜI CHO NHAU

 Những đợt sóng nhấp nhô lên xuống, xô tới đẩy lui, những bèo bọt cuộc sống cứ nối tiếp nổi trôi, nhưng dòng Sông Tình vẫn chảy. Đó là dòng Thần Lực từ Cội Nguồn Miên Viễn.

Thi sĩ Du Tử Lê đã từng tâm sự: "Càng ngày, tôi càng thấy rõ, mỗi chúng ta, hiện diện trên mặt đất này, để hoàn tất một công việc nào đó, mà Thượng Đế đã chọn sẵn cho từng cá nhân... Ngợi ca tình yêu, qua chiếc cầu văn học nghệ thuật, với tôi, là công việc của văn nghệ sĩ. Cá nhân nhỏ mọn của tôi, là giúp cho những người đọc tôi, qua thi ca, cảm nhận ra rằng khởi tự tình yêu mang tính cá nhân, gia đình, người ta sẽ có tình yêu tổ quốc, và rộng hơn nữa, tình nhân loại. Khi bước tới tình nhân loại, là bước gần tới ánh sáng của Thiên Chúa, của Thượng Đế vì, nhân loại, dù màu da, khu vực địa lý nào, cũng đều là con cái của Chúa cả. Tôi cảm nghiệm được điều đó khi đọc "Vũ Khúc Thăng Ca" của Lm. Trần Cao Tường: một người sẽ không yêu Chúa, nếu không biết yêu cha mẹ, dòng tộc của mình."

 Đúng thế. Mọi đường hướng triết lý, văn hóa, văn học, nghệ thuật, mang tính đích thực, đều nhằm thăng hoa con người sống cho đúng cỡ người, biết hướng về Chân, Thiện, Mỹ. Đạo Chúa cũng có nét giống như các tôn giáo, là những "ngón tay chỉ mặt trăng" hay những "cái bè chở qua sông", đi về Cõi Một, tìm lại Chân Ngã, Bến Đậu Vĩnh Hằng, Cội Nguồn Chân, Thiện, Mỹ. Nhưng cái khác biệt căn bản của Đạo Chúa là cảm nhận Quê Hương Hằng Thể không như một khối lực vô vi tẻ lạnh đến rợn người, mà là một Ngôi Vị Thượng Đế Tình Yêu có sức làm ấm áp cõi lòng và rung động con tim. Như Thánh Kinh đã loan báo: Thiên Chúa là Tình Yêu.

Người nghệ sĩ đã từng "giảng Phúc Âm buồn", do chứng nghiệm "hoa nào tin quả đắng đến không ngờ", qua những nhịp tình hụt hẫng, thì cũng chính là lúc biết "giảng Kinh Tình Yêu", nếm được vị ngọt của chất Đạo. Điểm gặp gỡ đây rồi: Có nhiều nhịp tình, nhưng chỉ có một Dòng Tình, do một Nguồn Yêu. Chân, Thiện, Mỹ, là tâm hướng của con người, nhưng Tình Yêu là tất cả.

"Giữ Đời Cho Nhau" là bài thơ tuyệt vời ngợi ca tình yêu của Du Tử Lê, đã được hai nhạc sĩ tên tuổi là Phạm Duy và Từ Công Phụng phổ nhạc, và đã được xuất bản trong tập "k. khúc của lê", gồm gần 60 bài hát với 34 nhạc sĩ chắp thêm đôi cánh cho thơ Du Tử Lê "bay bổng được vào thế giới âm thanh", mà cảm ơn Thượng Đế là Người Tình, vẫn luôn khấp khởi đi xuống cuộc đời, diễn một vũ khúc qua mọi nẻo mọi nhịp trầm bổng, xuống lũng lên đồi, để biến tất cả thành Nhịp Vũ Sông Ngọc, Sông An, Sông Thanh.

 Vậy xin được đổi một lời thành chữ ai trong bài thơ "Giữ Đời Cho Nhau" để mà ngợi ca Người Tình Muôn Thuở trào tuôn chất Đạo nhiệm mầu:

Ơn ai thơ dại từ trời

Theo ta xuống biển vớt đời ta trôi.

Ơn ai dáng mỏng mưa vời

Theo ta lên núi về đồi yêu thương. 

Chẳng lạ gì mà Thánh Kinh trong Khúc Hát Dâng Tình đã từng rung lên lời yêu đương với con mắt thấy được dòng lực tình là chính Thiên Chúa mãnh liệt vô cùng, có sức vượt qua tất cả, biến đổi tất cả.

Người yêu tôi trông kìa đang tới

Người vượt đèo, lội suối, băng ngàn.

 (Diệu Ca 2:8)

 TIN VUI KHAI MỞ DÒNG SÔNG LỰC TÌNH

 Trong đạo Chúa có một công án rất nghịch thường, nhưng cứ quan chiêm sẽ đạt giác ngộ: đó là Thập Giá. Chúa Giêsu là Đấng đến để giải thoát nhân loại, thì lại bị đóng đinh xử tử. Vậy thì còn cứu ai được"! Thật là mâu thuẫn. Kinh Thánh ghi lại rõ: 

Nhiều người đứng gần đó mà quan sát. Riêng các vị thủ lãnh thì cười nhạo mà nói: "Hắn đã cứu kẻ khác, cứ để hắn tự cứu lấy mình, nếu quả hắn là Đức Kitô của Thiên Chúa, vị được chọn." Cả binh lính cũng chế diễu Người. Chúng tiến lại gần mà dâng rượu chua cho Người mà nói: "Nếu ông là vua Do Thái, hãy tự cứu lấy ông." Phía trên đầu Người có một tấm bảng đề rằng:

"Đây là Vua dân Do Thái."

Một tên trong số phạm nhân bị treo trên thập giá cũng nhục mạ Người rằng: "Ông là Đức Kitô hả! Hãy cứu lấy thân ông và bọn chúng tôi". (Luca 23:35-39)

Chúa Giêsu xem ra là người thua cuộc, mất tất cả, bị lột trần tất cả: uy quyền, thể diện, thành công, và ngay cả mạng sống. Nhưng trên đầu Ngài vẫn có bảng đề rõ: Đây là Vua dân Do Thái. Tưởng rằng để chế nhạo, nhưng lại hóa ra là để tôn vinh. Vì Ngài đang trở thành một nhân loại mới: vua tình yêu vui chết cho nhau, từ nay không còn gì có thể chế ngự nổi nữa. Thập giá khai mở Dòng Lực Tình, như trầu cau trong nét văn hóa Việt chỉ khi bị nghiền nát mới trở thành màu đỏ thắm là màu tình sắt son.

 PHÚT BẮT LẠI NHỊP

 Mình cứ tưởng để sống hạnh phúc thì phải thành công, vơ được nhiều tiền, nắm thêm nhiều quyền thế, đạt nhiều uy tín. Nghĩa là phải có nhiều điều kiện, nhiều tiêu chuẩn, nhiều chữ Nếu áp đặt, xỏ mũi sai khiến. Mất tất cả, chết là cùng, mà vẫn sống, vẫn còn tất cả, vì còn tình yêu, từ nguồn Vua của Tình Yêu. Từ nay không còn phải làm nô lệ cho bất cứ ai và bất cứ gì. Mình làm chủ và làm vua được đời sống rồi, khi nếm và hòa nhập được vào Dòng Lực Tình, thì dù có "lên voi" hay "xuống chó", mình vẫn an nhiên thanh thản hòa theo Nhịp Vũ Sông Tình.

 Bước theo đạo sống vuông tròn

Mang gươm thập giá khơi dòng tình yêu

Con đường nghiền nát trầu cau

Nên màu đỏ thắm nên màu sắt son.

(từ tác phẩm Nhịp Múa Sông Thanh, Thời Điểm xuất bản - Mời thăm www.dunglac.netvà hệ thống mới www.dunglac.orgMạng Lưới Dũng Lạc, góp tư liệu xây nhà Văn Hóa & Niềm Tin.)

Ngày 28 tháng 2 năm 2026, Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump tuyên bố mục tiêu của Washington là chấm dứt chế độ thần quyền tại Iran và buộc Lực lượng Vệ binh Cách mạng (Islamic Revolutionary Guard Corps, IRGC) đầu hàng; nếu không, Hoa Kỳ sẽ sử dụng vũ lực, đồng thời chấm dứt mọi nỗ lực đàm phán liên quan đến chương trình hạt nhân của Tehran.
Có lẽ không bao giờ Melania Trump, người từng là Melanija Knavs, rồi Melania Knauss, trước khi trở thành Đệ Nhất Phu Nhân Melania Trump, tưởng tượng được là sẽ có ngày đó. Ngày bà điều hợp một hội nghị thượng đỉnh giáo dục toàn cầu, và nói về… giáo dục. Vì sao thì, chẳng cần phải nói rõ. Có những chuyện khi người ta đã muốn che giấu, thì nếu có đưa ra bằng chứng, họ cũng có trăm ngàn cách phản biện. Huống chi, đó là Melania Trump. Nhưng có một điều, không nói không được. Nghĩ là nói giùm bà đệ nhất phu nhân, cũng được. Hay trừu tượng hơn, nói giùm nhân loại vậy. Đó là, bà đã mạnh dạn, dũng cảm, đứng trước toàn thế giới, và nói về…Plato.
Giữa một thế giới đã quá quen với những lời ngụy biện, câu nói của Đức Giáo hoàng Leo XIV trong Thánh lễ Chúa Nhật Lễ Lá tại Quảng trường Thánh Phêrô vang lên như một sự thật không thể né tránh: “Chúa Giêsu là Vua Hòa Bình, không ai có thể nhân danh Ngài để biện minh cho chiến tranh.” Đó không chỉ là một câu trong bài giảng lễ. Đó là tiếng nói của lương tri, cất lên đúng lúc chiến tranh lan rộng, khi thế giới bị kéo vào những xung đột dữ dội, ngôn ngữ quyền lực trở nên thô bạo, và nhân tính bị thử thách đến tận cùng.
Từ thương trường bước vào chính trường, Donald Trump mang theo cùng một thứ nhãn hiệu: tên ông. Trong thời làm ăn, đó là thương hiệu. Nó in lên cao ốc, chai rượu, thịt bít-tết. Đó là lối tiếp thị của một nhà buôn, ồn ào nhưng vẫn còn nằm trong khuôn khổ tư doanh. Nhưng khi người mang thương hiệu ấy đã thành nguyên thủ quốc gia, câu chuyện đổi tính chất. Nó không còn là quảng cáo nữa. Nó là dấu hiệu về quyền lực và về cách người cầm quyền nhìn quốc gia. Trong nhiệm kỳ thứ hai, tên Trump không chỉ là chữ trên tài sản riêng. Nó bước vào cơ quan công quyền: tòa nhà liên bang mang tên ông, băng-rôn treo mặt ông, chương trình của chính phủ in chữ ký ông, phi trường đổi sang tên ông. Tên một người đang dần đi vào các biểu tượng của quốc gia. Đó là điều mà một nền cộng hòa phải cảnh giác.
Ngày 15 tháng 3 vừa qua, có một sự trùng hợp mà giới quan sát viên quốc tế ít chú ý. Đó là bầu cử quốc hội diễn ra cùng một lúc tại 2 quốc gia cộng sản. Đó là Việt Nam và Triều Tiên. Kết quả hoàn toàn tương đồng và không ngoài dự đoán là đảng CSVN chiếm được 482/500 ghế ( tức 96,47%),Ứng viên độc lập: 18 ghế, Tỷ lệ cử tri đi bầu: 99,7% . Đảng Lao Động Triều Tiên chiếm được 99,93% cử tri bỏ phiếu ủng hộ ứng viên do Đảng Lao Động và các tổ chức liên minh đề cử. Đảng chiếm toàn bộ 687/687 ghế và Tỷ lệ cử tri đi bầu là 99,99%. TT Putin của LB Nga đã chính thức gửi điện mừng tới Kim Jong Un sau bầu cử Triều Tiên, không biết Putin có chúc mừng TBT Tô Lâm hay chưa? Cũng không có thông tin chính thức rằng TBT Tô Lâm của đảng CSVN và TBT Kim Jung Un của đảng Lao Động Triều Tiên, đã có chúc mừng nhau về 2 cuộc chiến thắng “vang dội và vẻ vang” của 2 đảng CS anh em này hay chưa?
Hàng loạt kênh truyền thông và các hãng thông tấn đưa lên đầu trang báo cú ngã ngựa giữa dòng của Bộ Trưởng Tư Pháp Pam Bondi. Đối với một chính quyền, sa thải người đứng đầu Bộ Tư Pháp (DOJ) đương nhiệm là quyết định không nhỏ. Những lý do để các lãnh đạo quốc gia phải thay nội các thường là khi người đó phạm trọng tội không thể dung thứ, qua đời, hoặc chính họ từ nhiệm.
Người Mỹ đang cảm nhận một điều quan trọng: những giới hạn từng giữ quyền lực trong khuôn khổ dân chủ đang bị chọc thủng. Cuộc xuống đường lần này, vì thế, không đơn thuần là phản ứng chính trị, mà là phản xạ tự vệ của một số đông dân chúng nhìn thấy trật tự hiến định bắt đầu bị xê dịch.
Đã từ lâu, những gì Donald Trump nói, làm, hoặc tung ra trên Truth Social Media, đã không còn là một tuyên bố mang tính chuẩn mực cao nhất của quốc gia. Nó cũng không còn bao hàm những quyết định quan trọng mà người dân mong chờ sẽ mang đến một xã hội tốt đẹp hơn, an toàn hơn. Không phải những cận thần chung quanh Trump không nhận ra điều đó. Rõ nhất là “Thằng Ất” và “Thằng Giáp” – hai kẻ đã từng đưa ra lời chỉ trích mạnh mẽ thời chưa bước vào cửa quan. “Thằng Ất” JD Vance hồi năm 2016 đã nhắn tin cho một người bạn học cũ, gọi Trump là "Hitler của nước Mỹ.” Trong một bài viết đăng trên tờ The Atlantic vào năm 2016, Vance mô tả Trump như một thứ "’heroin’ văn hóa.”
Trong kho tàng ngụ ngôn Aesop có hai câu chuyện. Một chuyện kể về cậu bé chăn cừu thích lấy nỗi sợ của cả làng ra làm trò đùa. Cậu nhiều lần hét to “Sói! Sói!” để lừa người lớn chạy hộc tốc lên đồi, rồi bỏ về, bực bội vì bị lừa. Đến một ngày nọ, sói thật xuất hiện, cậu kêu cứu đến khản cổ mà không còn ai buồn chạy lên đồi cứu giúp, khiến đàn cừu của cậu bị sói vồ sạch. Chuyện thứ hai kể về một con sói thật kiên nhẫn. Ngày này qua ngày khác, nó lảng vảng đến gần đàn cừu. Lúc đầu, người chăn cừu cảnh giác, luôn tay xua đuổi nó. Nhưng sói chỉ đứng xa, trông hiền hòa, không vồ con nào. Lâu dần, chàng chăn cừu quen thuộc với sự hiện diện của Sói, cho đến khi bóng dáng con vật trở nên một phần của phong cảnh xung quanh đàn cừu. Tới một hôm bận việc, anh cả tin đến mức gửi luôn đàn cừu cho sói “trông hộ”. Tối về, chuồng chỉ còn vài con sót lại.
Hoa Kỳ đã bước sang tuần thứ ba của chiến tranh Iran. Mười ba binh sĩ Mỹ đã tử trận. Hàng ngàn thường dân Iran, bao gồm cả trẻ em, đã bỏ mạng. Các cuộc không kích liên tục diễn ra trên bầu trời Trung Đông, bất kể đó là trường học hay bệnh viện.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.