Hôm nay,  

Chuyện Cơm Có Thịt, Cơm Có Dòi

22/11/201200:00:00(Xem: 19992)
Do một bức thư thỉnh nguyện gởi lên bộ trưởng Bộ Xã Hội của “nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam” để xin cứu xét đơn cho mau được thành lập một quỹ cứu trợ gọi là “Cơm Có Thịt”, với sự tham gia đóng góp của người Việt ở bốn phương, mà người ta mới biết hiện nay tại quê nhà bữa cơm của trẻ em tại trường học ở những vùng xa thành phố chỉ là cơm chan với canh rau nhợt nhạt, không có chút cá thịt gì cả.

Theo nội dung của thư thỉnh nguyện này thì đơn đã được nộp đúng thủ tục nhưng đã hơn năm tháng rồi mà vẫn chưa được cứu xét vì lý do “cấp trên quá bận nhiều công tác”. Trước tình trạng này, người ta cảm thấy khó hiểu vì đây là một nước tự xưng là xã hội chủ nghĩa nhưng việc chăm sóc dinh dưỡng cho trẻ em lại không được chú trọng từ căn bản, dầu rằng nhà nước vẫn thường công bố trên sách báo những thành tích vẽ vang về phương diện này.

Nhưng người ta cũng nhận thấy, qua báo chí và truyền hình, một hình ảnh thật trái ngược là các vị lãnh đạo nhà nước như thủ tướng, phó thủ tướng, bộ trưởng…, thì bên cạnh việc chưng diện bảnh bao đúng điệu, mặt mủi lúc nào cũng hồng hào mập béo, chứng tỏ có được một sự dinh dưởng quá đầy đủ. Các bà thì lại còn thường ngày phấn son loè loẹt, phưng phức thơm ngát mùi nước hoa, chứng tỏ một sự tiêu xài xa xỉ trong lúc người dân đang cùng cực..

Một mặt khác, tin tức trong nước cũng còn cho biết là bửa cơm của công nhân ở các công xưởng, dù là có vốn đầu tư ngoại quốc đi nữa, vẫn thường có dòi trong các món ăn. Lý do chắc chắn là do sử dụng nguyên liệu, nhất là thịt cá, đã quá hư thối. Nghe nói, trước đây, bửa cơm của công nhăn các nhà máy cũng vì quá đạm bạc, thiếu cá thịt, nên bị công nhân phản đối đòi cải thiện.

Cũng trước đây không lâu, trong những chương trình truyền hình xrm được ở nước ngoài, người ta được nhìn thấy hình ảnh đời sống ăn ờ hằng ngày vô cùng cơ cực của công nhân các nhà máy ở các khu công nghệ bên cạnh thủ đô Hà Nội. Chổ ở thì vô cùng chật chội và tồi tệ, ăn uống thì vô cùng đạm bạc. Người ta cũng nhìn được cảnh trẻ em phải bươi rác để kiếm thức ăn ở một làng miền nam Việt Nam.

Ngày nay thì bửa cơm công nhân đã được cải thiện với thêm cá thịt. Nhưng là cải thiện với nguyên liệu thịt cá hư thối cho nên có dòi trong các món ăn. Dĩ nhiên công đoàn, cơ quan chính thức để điều khiển các tập thể công nhân, phải biét những chuyện tồi tệ này nhưng chắc là vì có chỉ thị từ cấp trên nên phải cho ém nhẹm những chuyện này vì cần lấy lòng các chủ đầu tư.

Chính vì vậy mà người ta nhận thấy, cùng với gà lậu, hàng tấn tấn thịt và mỡ hư thối được nhập vào Việt Nam, phần lớn là từ Trung Quốc. Chắc chắn là những nguyên liệu hư thối này đã và sẽ được sử dụng để làm những món ăn cho người dân nghèo khó trong nước, đặc biệt là cho công nhân trong các nhà máy trên toàn quốc, mà các món ăn được thấy có dòi như vậy.

Trước hai tình trạng trên, một bên là cơm không có cá thịt cho trẻ em ở trường học, một bên là cơm có dòi cho công nhân, đều là biểu tượng của xã hội Việt Nam hiện nay. Người ta còn nhớ, vào sau năm 1975, những khẩu hiệu của nhà nước đề cao rằng trong vòng 5-10 năm nữa, mọi người dân trong nước sẽ có đời sống sung sướng, no ấm vời đầy đủ với cơm cá thịt, bơ sữa…

Nay đã sau gần 40 năm rồi mà người ta thấy chỉ có thành phần lãnh đạo của đảng là được như vậy mà thôi. Còn người dân bình thường thì có phần cơ cực hơn trước đó nhiều. Không hiểu những lãnh đạo của đảng Cộng Sản Việt Nam hiện nay có nhớ đến những khẩu hiệu mà họ đề cao trước đó hay không và có nhận biết được sự mâu thuẩn đang diễn ra trước mắt hay không. Hay đó chỉ là chiêu bài để phĩnh gạt người dân.


Hiện nay, để có được sự đầu tư của nước ngoài, nhà nước Việt nam đang dùng yếu tố “lao động rẽ” như căn bản để quyến rũ các doanh nghiệp sản xuất nước ngoài đầu tư vào để giới lao động có công ăn việc làm và nhà nước cộng sản mới đứng vững. Do đó, ngoài việc “cướp đất để làm nhà máy” và “bóc lột sức lao động”, nói theo thành ngữ của chế độ cộng sản, bửa cơm công nhân có dòi là hậu quả tất nhiên của sự triệt để khai thác yếu tố “lao động rẽ” của công nhân Việt Nam hiện nay.

Trước vấn đề này, nhóm lãnh đạo của đảng Cộng Sản Việt Nam sẽ viện cớ là người dân cần phải hy sinh trong giai đoạn này vì nhà nước cần phải huy động các nguồn tài nguyên, kể cả đất đai và đồng tiền, để triễn khai những dự án phát triễn cho đất nước.

Nhưng qua những hậu quả tệ hại vô cùng khủng khiếp như muôn nghìn tỷ đồng đã bị hoang phì một cách vô tư phi lý vì có sự bảo kê thúc đẩy cho việc làm ăn bê bối và tham nhũng ở các tập đoàn kinh tề như Vinashin, Vinalines…, các doanh nghiệp nhà nước, các ngân hàng lớn.

Vì vậy, viễn ảnh của một đời sống sung túc cho người dân trở nên thật quá xa vời, nếu không muốn nói là vô vọng trong vì hoàn cảnh nợ nần mà đất nước và con cháu của moi người dân phải gánh trả đang chồng chất cao ngất như hiện nay.

Gần đây nữa, việc xây dựng đập Sông Tranh 2 ở Quảng Nam cũng cho them một hậu quả như vậy nữa. Do việc “thông đồng ăn chia” với nhau mà việc khảo xét cơ bản, thiết kế cũng như thi công cho cả đến việc nghiệm thu đánh giá công trình với vốn đầu tư trên năm nghín tỷ đồng đều đã được thực hiện một cách không kỹ càng chính chắn, nếu không muốn nói là vô cùng cẩu thả.

Hậu quả tất nhiên là công trình đã không những làm phung phí trên năm nghìn tỷ đồng từ tiền của người dân một cách vô ích mà còn đang có thể làm nguy hại đến gần 40.000 sinh mạng người dân đang sinh sống ở hạ lưu trong trường hợp đập này bị vỡ ra.

Tuy nhiên, dù có những sự việc bê bối tày trời xãy ra rành rành trước mắt như vậy, nhưng người ta vẫn thấy “đương sự chính của vấn đề”, đúng ra là phải nhận chịu trách nhiệm mà từ chức, thì lại vẫn thấy nhỡn nhơ bình thản vì không bị một chế tài gì cả.

Cùng lắm thì ra trước cái quốc hội của đảng nói mấy lời xin lỗi là quốc hội phải chấp thuận cho “huề cả làng”. Cái quốc hội này, vì vậy, thay vì truy xét chế tài đối với những việc làm bê bối như vậy, thì lại đang phải cho bàn luận để sửa đổi cái hiến pháp nhưng cũng chỉ nhằm gia tăng sự độc tôn quyền cai trị đất nước cho đảng Cộng Sản.

Từ những sự việc trên, người ta nhận thấy nếu chỉ lấy một phần nhỏ của những số tiền mà những kẽ vô tài cán nhưng được đảng bảo kê thúc đẩy cho hoang phí khủng khiếp đến hiện nay sử dụng vào việc gia tăng dinh dưởng cho trẻ em, vốn là mầm non của đất nước, thì hiệu quả của sự đầu tư này cho sự phát triễn đất nước sau này là có ý nghĩa chắc chắn.

Còn nếu, đảng và nhà nước Cộng Sản không muốn làm việc này thì hãy chấp thuận mau lẹ, không phải chần chừ, để cho cái quỹ cứu trợ “Cơm Có Thịt” với sự tham gia đóng góp của người Việt ở bốn phương được mau thành lập và hoạt động để qia tăng dinh dưởng cho trẻ em trong nước hiện trông thấy rất ốm yếu, chứ không được mập mạnh như những lãnh đạo của đảng và nhà nước.

Nhưng nếu quỹ cứu trợ này được chấp thuận thành lập nhưng với điều kiện có sự tham gia chỉ đạo của đảng vào thành phần nhân sự hoạt động thì cũng có cái nguy cơ là các món ăn cho bửa cơm trẻ em ở trường học sẽ có dòi như trường hợp bửa cơm công nhân.

Vấn đề là các lãnh đạo đảng và nhà nước Việt Nam hiện nay có còn cái lương tâm của con người hay không.

Võ Ngọc Phước

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người ta hay ca ngợi tình yêu tuổi già như thể đó là đích đến viên mãn của mọi cuộc tình - hai người nắm tay nhau nhìn hoàng hôn, bình yên như trong tranh. Nhưng thực tế thì không phải cặp nào cũng may mắn như vậy. Có những cặp già đi cùng nhau không phải trong hạnh phúc mà trong đau khổ. Họ không chia tay vì già rồi, ly hôn tốn kém và xấu hổ. Họ không yêu nhau nhưng cũng không rời nhau. Họ sống chung một mái nhà như hai kẻ thù bị giam trong cùng một căn phòng, chờ xem ai chết trước để người còn lại được giải thoát. Đó là thứ bi kịch mà không ai muốn nhắc đến, nhưng nó tồn tại, âm thầm và đau đớn, trong biết bao gia đình.
Trong cái lạnh cắt da cắt thịt của cơn bão tuyết mùa Đông ở Minnesota, hai mạng người đã bị tước đoạt chóng vánh dưới tay các đặc vụ biên phòng (CBP) và Cảnh Sát Di Trú (ICE), những cơ quan thuộc Bộ Nội An (DHS.) Một lần nữa, chúng ta lại vật lộn với những câu hỏi cũ rích: Từ khi nào mà huy hiệu cảnh sát lại trở thành giấy phép để hành quyết và đồng thời là “kim bài miễn tử”?
Thảo Trường kể chuyện rất tỉnh. Ông không cần tố cáo, không cần gào thét. Chỉ tả: ban ngày, những đứa lớn chơi trò “cai tù” — đứa bắt, đứa bị bắt; quát tháo, tra hỏi, úp mặt vào tường. Tất cả đều học từ người lớn quanh mình. Những đứa còn nhỏ, chưa biết đi, ngồi nhìn. Có bà mẹ mang thai bị đánh đến sẩy thai, sinh con trong tù. Sinh xong, gửi con vào nhà trẻ để quay lại “lao động tốt”. Sáng, bọn nhỏ chạy theo cô giáo sang nhà trẻ để có ăn. Tối, chạy về khu B để kịp chỗ ngủ cạnh mẹ.
Thuế quan được áp dụng, rồi lại thu hồi; biện pháp quân sự được nêu ra như một chọn lựa, rồi bất chợt bị gạt sang một bên. Trong những tháng gần đây, kiểu hành vi thất thường, khó lường như vậy bỗng được nói tới nhiều trong các vòng bàn luận về đối ngoại, nhất là quanh Bạch Ốc, như thể đó là một thứ lợi khí chiến lược hơn là một nhược điểm của chính sách. Thật ra, chuyện ấy không mới. Những lời đe dọa ầm ỹ, những cú xoay trục bất ngờ trong chính sách, cùng lối phát biểu cố ý mập mờ từ lâu đã được dùng để làm đối phương mất thăng bằng, nhằm tìm thế thượng phong trên bàn cờ quốc tế. Trong ngôn ngữ quan hệ quốc tế, lối đó có tên hẳn hoi: “thuyết kẻ điên”.
Hôm qua, tại một tiệm làm tóc ở Chicago, một người đàn bà, còn mặc áo choàng giữa hai khách, dựng chiếc iPhone trước gương, quay một đoạn nói chuyện về ICE. Ba mươi giây. Đăng lên. Rồi nàng trở lại với công việc. Một giờ sau: không một người xem. Nàng xoá. Quay lại. Lần này dùng biểu tượng 🧊 thay cho chữ ICE, e rằng thuật toán để ý những từ “nhạy cảm”. Đăng lên. Đêm xuống, màn hình vẫn sáng trên tay. Vẫn là con số không. Sáng hôm sau, nàng quay ly cà phê latte. Đến trưa, đã ba nghìn lượt xem.
Sau 26 năm đàm phán, Liên minh châu Âu (EU) đã đạt được thỏa thuận ký kết Hiệp định Thương mại với khối MERCOSUR bao gồm Argentina, Brazil, Uruguay và Paraguay và sẽ hứa hẹn tạo ra những tác động sâu rộng về kinh tế, nông nghiệp, môi trường và địa chính trị cho cả hai bên...
Trong một đêm mùa Đông, an toàn trong căn phòng ấm, câu chuyện giữa những người sống đời di dân nhiều thập niên, dù cố gắng né tránh, rồi cũng trở về thực trạng nước Mỹ. Hành động của chính quyền liên bang buộc người Mỹ – đặc biệt là những ai đã từng nếm trải mùi vị của cuộc trốn chạy – phải tự hỏi mình: Chúng ta là ai khi bàn tay quyền lực siết chặt? Có phải chúng ta đang nhìn lịch sử độc tài tái diễn, trên một đất nước xa quê hương nửa vòng trái đất?
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
Trong nhiều năm qua, diện mạo chính trị Trung Hoa dần khép lại dưới chiếc bóng ngày càng đậm của Tập Cận Bình. Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” được mở rộng không ngừng, và đến năm 2025, cơ quan kiểm tra kỷ luật trung ương cho biết đã xử lý gần một triệu đảng viên, phản ánh một bộ máy thanh trừng vừa mang danh chống tham nhũng vừa củng cố uy quyền của người cầm đầu.
Trên đỉnh Davos năm nay, giữa tuyết trắng, cà phê nóng và những lời kêu gọi “đa phương, bền vững, trách nhiệm” - xuất hiện giữa quần hùng là một giọng nói “ngoại môn” chẳng xa lạ gì với chính trường: Donald Trump. Ông lên núi Thụy Sĩ không phải để trồng cây, bàn cứu khí hậu, hay nói chuyện hòa giải, mà để nói với thế giới một câu thẳng thừng: Greenland là “CỦA TÔI”. Bài diễn văn của tổng thống Hoa Kỳ mở đầu bằng một màn “điểm danh công trạng” đúng kiểu độc thoại: chỉ trong một năm trở lại Nhà Trắng, ông tuyên bố đã tạo nên “cuộc chuyển mình kinh tế nhanh và ngoạn mục nhất trong lịch sử nước Mỹ”, đánh bại lạm phát, bịt kín biên giới và chuẩn bị cho đà tăng trưởng “vượt mọi kỷ lục cũ” của nước Mỹ, hay “của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.