Hôm nay,  

Đôi mắt người xưa

06/07/201918:02:00(Xem: 5052)

Hồ Thanh Nhã

 

 

                Đôi mắt người xưa

 

Đôi mắt nầy từng gặp đâu đây?

Bàn kia..ai lén ngó bên nầy

Đồng hương sum hợp mừng Xuân mới

Đất khách còn vui một bữa nầy

 

Em có phải là em năm xưa?

Nắng vui màu áo lụa sang mùa

Là em…mau quá đôi hàng lệ

Dưới mái trường xưa lúc cợt đùa

 

Em có phải người xưa Bến Tre?

Trong xanh màu mắt dáng Thu về

Đùa chi cơn gió vô duyên quá

Để tóc vương đầy mấy lá me

 

Mới quen anh cũng tập làm thơ

Ôm hết trăng sao dệt mộng hờ

Thì ra anh đã hư từ nhỏ

Cho đến ngàn sau vẫn dại khờ

 

Mùa Xuân về trên sông Hàm Luông

Nắng không đủ sáng cả khu vườn

Long lanh đôi mắt nhìn trong tối

Chỉ rõ lòng anh một nẻo đường

 

Mùa Hạ về sương đọng lá sen

Là em son phấn đủ làm duyên

Là em trinh bạch từ đôi guốc

Lòng ấm qua từng đợt gió lên

 

Mùa Thu về trên hàng me xanh

Thương em áo lụa màu thiên thanh

Điểm trăm cánh nhỏ hoa hàm tiếu

Khéo một đường may sợi chỉ mành

 

Mùa Đông về trên cành sê ri

Đỏ tươi chùm trái…ước mơ gì?

Cánh thư thay một lời tâm sự

Lặng lẽ bên đời nỗi biệt ly

 

Ba mươi năm mỏi cánh làm chim

Vẫn như ngày ấy vẫn đi tìm

Tóc xanh một thuở bồng trong gió

Nay muối trên đầu…điểm điểm thêm

 

Tìm đâu ra đôi mắt người xưa?

Lắm khi chợt nhớ lúc giao mùa

Nửa đêm thức giấc làm tan mộng

Thì cứ coi là gió thoảng đưa

 

Có phải là em buổi gặp nầy?

Chân trời xa một cánh chim bay

Trông quen mà tưởng chừng xa lạ

Cách biệt nhau bằng…một với tay

 

                 Hồ Thanh Nhã

 

 

 

Sông Hàm Luông và Tỉnh Bến Tre.

 

Hàm Luông là con sông lớn chảy trọn vẹn trên đất Bến Tre, là ranh giới tự nhiên giữa 2 cù lao Bảo và cù lao Minh, sông dài 70 km. Lòng sông sâu từ 12 đến 15 mét, rộng trung bình từ 1,200 đến 1,500 mét, riêng đoạn gần cửa biển rộng đến hơn 3,000 mét.Chính vì thế sông Hàm Luông có lưu lượng nước dồi dào nhất so với các sông khác của tỉnh Bến Tre. Nó góp phần tạo nên sự trù phú của các huyện Chợ Lách, Châu Thành, Mõ Cày, Giồng Trôm, Ba Tri và Thị xã Bến Tre, nay là thành phố Bến Tre. Trên sông có những cù lao hoặc cồn đất nổi tiếng như cù lao Tiên Long, cù lao Thanh Tân, cù lao Lăng, cù lao Ốc, cù lao Đất, cồn Hố, cồn Lợi …

                        

Địa hình tỉnh Bến tre :

Bến Tre là 1 trong 13 tỉnh đồng bằng sông Cửu  Long có diện tích tự nhiên là 2,360 km vuông. Được hình thành bởi 3 cù lao : An Hóa, cù lao Bảo và cù lao Minh và do phù sa 4 nhánh sông Cửu Long bồi đắp mà thành. Gồm có các sông Tiền dài 83 km, sông Ba Lai dài 59 km, sông Hàm Luông dài 71 km và sông Cổ Chiên dài 82 km.

Địa hình tỉnh Bến Tre bằng phẳng, rải rác những giồng cát xen với ruông vườn, không có rừng cây lớn. Chỉ có một số rừng chồi và những dãy rừng ngập măn ở ven biển.

Bến Tre có một hệ thống kinh rạch chằng chịt khoảng 6,000 km, đan vào nhau chở nặng phù sa chảy khắp 3 dãy cù lao, tạo thành một lợi thế phát triễn giao thông đường thủy, phát triển kinh tế biển, kinh tế vườn và trao đổi hàng hóa với thành phố Sài Gòn và các tỉnh lân cận

                           Còn đâu thấp thoáng buồm no gió

                           Xuôi ngược trường giang những mảnh đời.

Song song với hệ thống đường thủy, thì hệ thống giao thông đường bộ cũng có một vị trí rất đặc biệt Bây giờ tỉnh Bến Tre đã được nối liền thông suốt với thành phố Sài Gòn và các tỉnh lân cận miền Tây bởi các cây cầu bắc ngang qua các sông lớn. Đó là cây cầu Rạch Miễu, một công trình thế kỷ, là niềm mơ ước của nhiều thế hệ từ xưa đến nay, nối liền 2 bờ sông Tiền từ Mỹ Tho sang Bến Tre.Đó cũng là cầu Hàm Luông nối liền cù lao Bảo và cù lao Minh..Hệ thống đường bộ thông suốt nầy là những điều kiện giúp cho những tiềm năng kinh tế, văn hóa, xã hội của tỉnh Bến Tre được khơi dậy và phát triễn càng ngày càng mạnh mẻ hơn và cũng giúp cho đời sống người dân Bến Tre phong phú hơn. Sau đây mời độc giả thưởng thức tiếp một bài thơ khác của tác giả :

 

                Hải âu

 

Cuối cùng rồi cũng chia tay

Cà phê giọt ngắn giọt dài nhớ thương

Anh về trong cõi mù sương

Đèn đêm xa lộ chập chờn bóng em

Hải âu mỏi cánh đi tìm

Mùa tôm chưa tới im lìm biển xanh

Giòng xe về Bắc quanh quanh

Đằng sau bỏ lại cuộc tình dở dang

Gặp nhau giờ quá muộn màng

Chào em…chim biển từng đàn ăn đêm

Chào em áo mỏng môi mềm

Vòng tay lái cũng còn thèm thịt da

Anh về Santa Ana

Sau lưng còn vẳng lời ca giã từ

Anh về trong lớp sương mù

Giòng xe chạy ngược đêm chừ mỏi mê

Chào em hai lối đi về

Đời hai lối rẽ đam mê hết rồi

Có ngôi sao tắt lưng trời

Anh như chim biển trọn đời lẻ loi …

 

                   Hồ Thanh Nhã

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nếu chú ý, cú rơi tự do của tờ Washington Post gần như được báo trước từ giữa năm 2024, với nhiều tầng lý do. Thói quen độc giả thay đổi. Doanh thu quảng cáo in sụp đổ. Cạnh tranh khốc liệt từ mạng xã hội và trí khôn nhân tạo (AI). Bản thân The Post cũng chứng kiến lượng truy cập và thuê bao suy giảm, điều mà lãnh đạo viện dẫn để biện minh cho cắt giảm nhân sự. Nhưng, một nửa ổ bánh mì vẫn là bánh mì. Một nửa sự thật thì nó là dối trá.
Người ta hay ca ngợi tình yêu tuổi già như thể đó là đích đến viên mãn của mọi cuộc tình - hai người nắm tay nhau nhìn hoàng hôn, bình yên như trong tranh. Nhưng thực tế thì không phải cặp nào cũng may mắn như vậy. Có những cặp già đi cùng nhau không phải trong hạnh phúc mà trong đau khổ. Họ không chia tay vì già rồi, ly hôn tốn kém và xấu hổ. Họ không yêu nhau nhưng cũng không rời nhau. Họ sống chung một mái nhà như hai kẻ thù bị giam trong cùng một căn phòng, chờ xem ai chết trước để người còn lại được giải thoát. Đó là thứ bi kịch mà không ai muốn nhắc đến, nhưng nó tồn tại, âm thầm và đau đớn, trong biết bao gia đình.
Trong cái lạnh cắt da cắt thịt của cơn bão tuyết mùa Đông ở Minnesota, hai mạng người đã bị tước đoạt chóng vánh dưới tay các đặc vụ biên phòng (CBP) và Cảnh Sát Di Trú (ICE), những cơ quan thuộc Bộ Nội An (DHS.) Một lần nữa, chúng ta lại vật lộn với những câu hỏi cũ rích: Từ khi nào mà huy hiệu cảnh sát lại trở thành giấy phép để hành quyết và đồng thời là “kim bài miễn tử”?
Thảo Trường kể chuyện rất tỉnh. Ông không cần tố cáo, không cần gào thét. Chỉ tả: ban ngày, những đứa lớn chơi trò “cai tù” — đứa bắt, đứa bị bắt; quát tháo, tra hỏi, úp mặt vào tường. Tất cả đều học từ người lớn quanh mình. Những đứa còn nhỏ, chưa biết đi, ngồi nhìn. Có bà mẹ mang thai bị đánh đến sẩy thai, sinh con trong tù. Sinh xong, gửi con vào nhà trẻ để quay lại “lao động tốt”. Sáng, bọn nhỏ chạy theo cô giáo sang nhà trẻ để có ăn. Tối, chạy về khu B để kịp chỗ ngủ cạnh mẹ.
Thuế quan được áp dụng, rồi lại thu hồi; biện pháp quân sự được nêu ra như một chọn lựa, rồi bất chợt bị gạt sang một bên. Trong những tháng gần đây, kiểu hành vi thất thường, khó lường như vậy bỗng được nói tới nhiều trong các vòng bàn luận về đối ngoại, nhất là quanh Bạch Ốc, như thể đó là một thứ lợi khí chiến lược hơn là một nhược điểm của chính sách. Thật ra, chuyện ấy không mới. Những lời đe dọa ầm ỹ, những cú xoay trục bất ngờ trong chính sách, cùng lối phát biểu cố ý mập mờ từ lâu đã được dùng để làm đối phương mất thăng bằng, nhằm tìm thế thượng phong trên bàn cờ quốc tế. Trong ngôn ngữ quan hệ quốc tế, lối đó có tên hẳn hoi: “thuyết kẻ điên”.
Hôm qua, tại một tiệm làm tóc ở Chicago, một người đàn bà, còn mặc áo choàng giữa hai khách, dựng chiếc iPhone trước gương, quay một đoạn nói chuyện về ICE. Ba mươi giây. Đăng lên. Rồi nàng trở lại với công việc. Một giờ sau: không một người xem. Nàng xoá. Quay lại. Lần này dùng biểu tượng 🧊 thay cho chữ ICE, e rằng thuật toán để ý những từ “nhạy cảm”. Đăng lên. Đêm xuống, màn hình vẫn sáng trên tay. Vẫn là con số không. Sáng hôm sau, nàng quay ly cà phê latte. Đến trưa, đã ba nghìn lượt xem.
Sau 26 năm đàm phán, Liên minh châu Âu (EU) đã đạt được thỏa thuận ký kết Hiệp định Thương mại với khối MERCOSUR bao gồm Argentina, Brazil, Uruguay và Paraguay và sẽ hứa hẹn tạo ra những tác động sâu rộng về kinh tế, nông nghiệp, môi trường và địa chính trị cho cả hai bên...
Trong một đêm mùa Đông, an toàn trong căn phòng ấm, câu chuyện giữa những người sống đời di dân nhiều thập niên, dù cố gắng né tránh, rồi cũng trở về thực trạng nước Mỹ. Hành động của chính quyền liên bang buộc người Mỹ – đặc biệt là những ai đã từng nếm trải mùi vị của cuộc trốn chạy – phải tự hỏi mình: Chúng ta là ai khi bàn tay quyền lực siết chặt? Có phải chúng ta đang nhìn lịch sử độc tài tái diễn, trên một đất nước xa quê hương nửa vòng trái đất?
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
Trong nhiều năm qua, diện mạo chính trị Trung Hoa dần khép lại dưới chiếc bóng ngày càng đậm của Tập Cận Bình. Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” được mở rộng không ngừng, và đến năm 2025, cơ quan kiểm tra kỷ luật trung ương cho biết đã xử lý gần một triệu đảng viên, phản ánh một bộ máy thanh trừng vừa mang danh chống tham nhũng vừa củng cố uy quyền của người cầm đầu.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.