TRANG THƠ THỨ BẨY

16/09/202310:07:00(Xem: 2342)
photo2
Tranh Đỗ Hoa.



NGUYỄN HÀN CHUNG

 

Mù mịt biển xanh

 

(Tưởng nhớ Hồng – Tặng Thu Tâm)

 

Gái lầu xanh Đạm Tiên bên Tàu chết

còn có được một nấm mồ

dẫu có sè sè nắm đất

 

Em là một chiến sĩ quân y tài giỏi

cứu chữa biết bao nhiêu chàng trai về với vợ con

có người vượt biên qua Mỹ thành công

về xứ huênh hoang khoe của

có người xoay ra buôn đất buôn nhà

thành đại gia bất động sản

không thèm nói một câu thương nhớ tiên triều

cũng có người bỏ mạng rừng thiêng nước độc

mãi mãi không về hoặc sống lắt lay tàn tật

 

Bạn em đã thành bác sĩ về hưu

kể với anh chuyến ra đi hãi hùng của em

(anh không dám kể lại)

vĩnh viễn em và bé không bao giờ về nữa

cô gái nước da đen giòn nụ cười cởi mở xoa đầu anh

bảo ráng học đi đừng có “leo cổng bỏ trường về”*

 

Ba mẹ chúng ta cũng đã thành mây trắng

anh thì đã qua tuổi cổ lai hy

chỉ có em là còn trẻ mãi cái tuổi non ba mươi

“bất hứa nhân gian kiến bạch đầu”**

 

Em và Bé thơ ngây bây giờ ở đâu

hơn bốn mươi năm rồi

chiều nay anh về quê ra biển Đông tìm em trên khói sóng

thấy gì đâu ngoài

mù mịt biển xanh

mù mịt biển xanh

mù mịt biển xanh.

 

Đã nhiều phen trèo cổng, bỏ trường về

xếp đạo đức dưới bàn chân ngạo mạn”

(Đinh Hùng)

 

** Giai nhân tự cổ như danh tướng

Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu

(Triệu Diễm Tuyết đời Thanh năm Khang Hy)

 

*

 

Lưu linh về xứ

 

Biệt tăm mặt ngắn mặt dài

bỗng dưng xuất hiện rạc rài nghiêm trang

chắp tay tạ xóm tạ làng

rưng rưng cắm mấy nén nhang trái lề

 

Gã ra viễn xứ làm thuê

về trông sang chảnh bộn bề đó em

xứ người dẫu có lọ lem

về quê chả lẽ lem nhem sao đành

 

Giữ trâu chăn vịt bu quanh

nỡ đâu gã lại vô tình giả lơ

thôi tiền dành dụm in thơ

thương không đủ hết bơ vơ, sượng sần

 

Chân xưa phồng cộm nổi gân

chừ non mơn mởn ra chân Việt kiều

nhón đi ngả ngớn liêu xiêu

thò tay bắt hụt bóng chiều qua mau

 

Nhớ hôm gã sắp lên tàu

mấy bông bí mấy dây trầu níu dai

cái tên đã rạc đã rài

ráng thơ mà giống y bài hú vong!

 

(Trích Thơ tuyển MÀU SƯƠNG RIÊNG RỚT, 2023)

 

***

TRẦN HẠ VI


Rồi sẽ có hòa bình

 

Tờ Washington Post thông báo

Phải mất 757 năm

Để gỡ hết mìn ở Ucraina*

Trên 67,000 dặm vuông đầy mìn rải rác

Tưởng tượng mảnh đất to bằng bang Florida

Không có chỗ đứng an toàn cho một đoàn xe

Hay cả đất nước Uruguay sẵn sàng phát nổ

 

Chiến tranh kéo dài niềm tin sụp đổ

Những lời cáo buộc của cả hai bên

Những công sự dài, hố bom, xe tăng, đạn pháo cùng tên lửa

Người ta cứ tăng dần cấp độ

Tàn phá đau thương

 

Hàng ngàn người Ucraina ngã gục sa trường

Hàng ngàn người Nga ngã gục sa trường

Vòm thánh đường Odessa nát vụn

Đến bao giờ con người mới buông tay cầm súng

Để hát lên khúc hát hòa bình

 

Chặng đường của Ucraina gian khổ hy sinh

Máu xương giành lại từng tấc đất

Là ngoan cường hào hùng mạnh mẽ

Hay hy sinh vô ích

Khi đã có thể ký hiệp định ngừng bắn tháng 4

Năm 2022

Ở Thổ Nhĩ Kỳ

 

Nước Nga bạo tàn không rũ liệt chết đi

Người dân hai nước anh em giết nhau không nhìn mặt

Mạng dân Đông Âu rẻ

Làm bia đỡ cho tham vọng Mỹ và NATO

 

Trật tự thế giới rập rình phân hai

Chính thống giáo bắt tay Hồi giáo cùng Cộng sản giáo

Cuộc vùng lên của chiếu dưới chống lại chiếu trên

 

Rồi chúng ta sẽ ra sao

Thế giới sẽ về đâu

Bất hạnh có bao giờ dừng lại

757 năm gỡ mìn dày đặc

Thêm bom đạn chùm gieo rắc

Trẻ em, người già

Vô tội

Cái chết tình rập theo từng bước chân

Dẫu mai có hòa bình

 

Trên cao bầu trời vẫn xanh xanh mãi

Trái đất nóng dần lên

Cuộc chiến nóng dần lên

Nung cháy chúng ta những con ếch mù lòa

Ôm ấp yêu thương cùng khát vọng

 

Hãy nắm tay em cho em dựa vào khuôn ngực rộng

Kề trái tim vững chãi bao dung

757 năm

Để em tin rằng

Rồi sẽ có hòa bình

 

*


Yêu đến chữ Z

 

Em yêu một người đàn ông tên T

Thất tình em khóc

Ba ngày

Bạn bè đồng khuyên giải

Anh C

Anh Đ

Anh T* (mà không phải là T)


Anh T* bảo bỏ đi trái táo sâu ăn nhiều người liếm

Anh C bảo hãy giống anh chỉ nói yêu để làm thơ chớ trong lòng không bao giờ cảm lạnh

Anh Đ bảo anh sẽ chỉ cho em cách làm cho thơ cất cánh

Mê làm chi thơ của cái gã

Lúc nào trong thơ cũng có một người đàn bà

Y như viết cho nhân tình bí mật

Y như hận HCM

Hận Putin mấy chục năm không có chỗ giải thoát bức bí

Thơ khô cứng lý tính không ướt át mà mượt

 

Anh C bảo em hãy viết lục bát như anh

Hay như người yêu cũ mây bay trăng gió chim xanh của anh

Phù thủy chữ nghĩa có mấy chữ nhào đi nhào lại

Vắt dòng, trộn, xáo, xào

Là thành bài thơ hết sẩy

Mỗi ngày một tấm hình

Là thiên hạ đảo điên


Em thấy không làng văn nghệ những con người sừng sỏ

Điên khùng

Ngổ ngáo hay đạo mạo

Chạy không thoát chữ tình

Chém cha cái kiếp nhân sinh

Không hứng lên thì làm gì mà viết


Em đừng có trách anh T

Anh ấy yêu nhiều người cũng như em yêu nhiều người vậy

Nam nữ bình đẳng thời hậu hiện đại hậu hậu hiện đại

Huống chi chỉ mây mưa trên chữ nhả tinh trên hình

Sông suối sương tuyết trăng thanh hoa súng hoa tường vi hoa hồng hoa quỳnh

Trong đầm gì đẹp bằng sen

Trong cơn ghen em quên mình là kỳ nữ


Người người đói khổ

Bất công chồng chất bất công

Do con người cơ chế hay chế độ

Em cứ chăm chú vào một chữ

Không chịu ăn ổi đòi ăn mận

Tiếng Việt cũng có 29 ký tự

Làm gì đến chữ T là ngừng

Mà em sống ở đất nước nói tiếng Anh tiếng Pháp

Phải yêu đến Ngựa Vằn

Chữ Z

Không hóa chẳng uổng cái hồng nhan lưng lửng

Nửa chừng xuân

Đa đề

Mệnh khổ

đừng để tôi quên tháng tư năm ấy | và những tháng tư nó kéo theo sau
sau cùng | trăng đâu có làm ai lóa mắt chỉ âm thầm mà sáng | làm người Mỹ gốc Việt | cũng vậy
Như trẻ con đêm hôm sợ ông ba bị | Tôi co ro nấp góc tối mình | Nhớ mẹ ngồi đầu giường vấn tóc đẹp | Khuôn mặt rạng ngời Quan Thế Âm
Có người là con của bà Mẹ | Có người là Mẹ của đứa con | Có người chồng hãy còn rất trẻ
Hàng loạt đạn pháo cuồng nộ đâm xuống biển, tung lên những cột nước cao, rồi vĩnh viễn mang thảm sầu, sợ hãi, hy vọng dìm sâu xuống lòng nước. Những ghe bầu vô phước trúng đạn tung tóe gỗ nát trộn thịt da, chấm dứt tháng ngày vất vả, tìm kẽ hở chui ra biển cả. Hồn oan triền miên theo ngọn sóng thét gào. Trên đỉnh núi biến động, đại pháo tấn công, biệt thự tướng Lân bốc khói. Biểu tượng hấp hối khủng hoảng người dân chạy loạn tìm về Vũng Tàu, bến tuy cạn mà sâu ngày di tản. Đám dân buôn bán trên bờ tán loạn, bầy còng tận sức trốn núp những bàn chân hốt hoảng, chẳng biết nơi nào tỵ nạn thoát thân.
Cứ gọi, mãi gọi… một nốt thời gian xưa sóng sánh… một nơi chốn quẫy lòng quá khứ. Gọi để nhớ. Gọi để nhắc. Gọi cho tỏ tường tên tuổi, cho trong chập chùng thức ngủ ấy còn một điều chưa quên. Gọi để thấy để nghe, để lóe lên một cái ngoảnh đầu lại. Và ở đây, những ngoảnh đầu, xâu kết nỗi niềm rơi thành chữ, giải oan: Thanh Tâm Tuyền, Tô Thùy Yên, Cao Đăng Khánh, Trần Mộng Tú, Lê Học Lãnh Vân, Lê An Thế, Âu Thị Phục An, Đặng Tiến (Thái Nguyên), Linh Phương, Nguyễn Thị Khánh Minh, Ocean Vương – Pháp Hoan
Mặt đất đầy lửa người đàn bà ngồi khóc | khuôn mặt bằng sáp ong |
Nghìn Năm Trước 50 Năm Tôi không muốn không thể không cách nào xa rời hạt bụi của vũ trụ rơi bên bờ biển xanh.
có lúc ngã | một thành phố đổi người đổi màu đổi chữ | đổi nhiều tầng | tôi vẫn sống Saigon | một Saigon khác
thành phố này nhiều nắng nhiều mưa | vỉa hè của mưa của nắng | tôi mượn tạm đi qua | ngược chiều thiên hạ | thành phố nhiều mặt lạ
Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi/ Trong nắng chiều sắp tối / Sao anh không về nhà? / Cha khóc con tàn hết mùa hoa / Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm / Nhà xưa em vẫn đợi / Đó không phải là nhà / Đó là cái còn lại / Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa / Bên kia cánh cửa: không ai chờ / Làng quê xa vời vợi: tiếng gà gáy sáng
Vài phách trôi trong một nhịp thở | Vài nhịp lạc trong một khúc ca | Vài hơi thoát ra từ một đời