Thôi, Đừng Tìm Em Nữa

19/12/202418:12:00(Xem: 3251)

                

 

CO_GI_DAU
Minh họa Đinh Trường Chinh

 

Em muốn lợp lại đời mình

như giáo đường lợp lại những viên ngói

con chim bồ câu mẹ sẽ tìm đến

ôm ấp trái tim em

một sáng

nỗi buồn em mọc cánh

bay đi

Em là con Chim nhỏ

bỏ lại mẹ và những viên ngói

lần đầu tiên biết đến bầu trời

 

Em muốn trườn lại đời mình

như con Giun nằm ngủ dưới phiến đá mùa Đông

một sáng thức dậy

trườn vào mùa Xuân vừa tới

 

Em muốn say lại đời mình

như chai rượu Mận

ủ từ mùa hè năm đó

một mùaThu, ai về gõ cửa

chén rượu nào rót giữa thâm ân

 

Em muốn như hoa Báo Xuân

thản nhiên chết đi sống lại

giữa hai mùa,

một sáng đầu năm,

nở tung bên cửa nhà ai báo… Em đã tới

 

Em muốn như Ve Sầu nằm im dưới lòng đất

nhiều năm

bỗng một ngày giữa Hạ nóng râm ran

rung cánh trên thân cây

hát vang bài ca tình ái

 

Em muốn như con Chuồn Chuồn Kim

trên ao bèo ngày đó

ai với bắt cho ai

trượt chân

ngã cái ngã đầu đời.

 

Em một đời quanh quẩn giữa bông hoa Báo Xuân, con Chim non, con Ve Sầu,

con Chuồn Chuồn Kim con Giun đất… và ngất ngây rượu Mận

Em không tìm ra em

 

Thôi anh,

đừng tìm em nữa.

 

tmt – Sinh Nhật 2024

 

***
 

Seek Me Not

 

I yearn to re-shingle my life, like a cathedral replacing its weathered roof tiles 

A mother dove will come to embrace my heart 

my sorrow will sprout wings 

and take flight

one morning

I’m the young bird soaring upwards, knowing the sky for the very first time

leaving my mother and the tiled roof behind

 

I yearn to crawl back into my life 

like an earthworm slumbering beneath a stone during Winter

which emerges one morning when Spring arrives

 

I yearn for a life steeped in plum liquor 

aged since Summer

Then Autumn comes with a gentle knock 

and a glass is poured with deep gratitude

 

I long to be like the Spring Herald flower

serenely transitioning between seasons of life and death

On a new year’s dawn, I will blossom

announcing my presence at some unknown doorstep

 

I want to be like the cicadas,

silent in earth for years,

on one hot summer day buzzing their wings in trees,

filling the air with love symphonies

 

I want to be like the damselfly 

on a water-hyacinth pond that day, 

when someone reached out to catch it for another,

slipped and had their first fall in life.

 

A lifetime I have wandered, among the Spring Herald flower, the young bird,
the cicadas, the damselfly, the earthworm, and the intoxicating embrace
of plum liquor, yet I remain elusive to myself.

 

So, my love, don't look for me anymore.

 

tmt - (on my birthday in 2024)

 

Translation - Đặng Thơ Thơ

đừng để tôi quên tháng tư năm ấy | và những tháng tư nó kéo theo sau
sau cùng | trăng đâu có làm ai lóa mắt chỉ âm thầm mà sáng | làm người Mỹ gốc Việt | cũng vậy
Như trẻ con đêm hôm sợ ông ba bị | Tôi co ro nấp góc tối mình | Nhớ mẹ ngồi đầu giường vấn tóc đẹp | Khuôn mặt rạng ngời Quan Thế Âm
Có người là con của bà Mẹ | Có người là Mẹ của đứa con | Có người chồng hãy còn rất trẻ
Hàng loạt đạn pháo cuồng nộ đâm xuống biển, tung lên những cột nước cao, rồi vĩnh viễn mang thảm sầu, sợ hãi, hy vọng dìm sâu xuống lòng nước. Những ghe bầu vô phước trúng đạn tung tóe gỗ nát trộn thịt da, chấm dứt tháng ngày vất vả, tìm kẽ hở chui ra biển cả. Hồn oan triền miên theo ngọn sóng thét gào. Trên đỉnh núi biến động, đại pháo tấn công, biệt thự tướng Lân bốc khói. Biểu tượng hấp hối khủng hoảng người dân chạy loạn tìm về Vũng Tàu, bến tuy cạn mà sâu ngày di tản. Đám dân buôn bán trên bờ tán loạn, bầy còng tận sức trốn núp những bàn chân hốt hoảng, chẳng biết nơi nào tỵ nạn thoát thân.
Cứ gọi, mãi gọi… một nốt thời gian xưa sóng sánh… một nơi chốn quẫy lòng quá khứ. Gọi để nhớ. Gọi để nhắc. Gọi cho tỏ tường tên tuổi, cho trong chập chùng thức ngủ ấy còn một điều chưa quên. Gọi để thấy để nghe, để lóe lên một cái ngoảnh đầu lại. Và ở đây, những ngoảnh đầu, xâu kết nỗi niềm rơi thành chữ, giải oan: Thanh Tâm Tuyền, Tô Thùy Yên, Cao Đăng Khánh, Trần Mộng Tú, Lê Học Lãnh Vân, Lê An Thế, Âu Thị Phục An, Đặng Tiến (Thái Nguyên), Linh Phương, Nguyễn Thị Khánh Minh, Ocean Vương – Pháp Hoan
Mặt đất đầy lửa người đàn bà ngồi khóc | khuôn mặt bằng sáp ong |
Nghìn Năm Trước 50 Năm Tôi không muốn không thể không cách nào xa rời hạt bụi của vũ trụ rơi bên bờ biển xanh.
có lúc ngã | một thành phố đổi người đổi màu đổi chữ | đổi nhiều tầng | tôi vẫn sống Saigon | một Saigon khác
thành phố này nhiều nắng nhiều mưa | vỉa hè của mưa của nắng | tôi mượn tạm đi qua | ngược chiều thiên hạ | thành phố nhiều mặt lạ
Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi/ Trong nắng chiều sắp tối / Sao anh không về nhà? / Cha khóc con tàn hết mùa hoa / Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm / Nhà xưa em vẫn đợi / Đó không phải là nhà / Đó là cái còn lại / Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa / Bên kia cánh cửa: không ai chờ / Làng quê xa vời vợi: tiếng gà gáy sáng
Vài phách trôi trong một nhịp thở | Vài nhịp lạc trong một khúc ca | Vài hơi thoát ra từ một đời
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.