Thôi, Đừng Tìm Em Nữa

19/12/202418:12:00(Xem: 3105)

                

 

CO_GI_DAU
Minh họa Đinh Trường Chinh

 

Em muốn lợp lại đời mình

như giáo đường lợp lại những viên ngói

con chim bồ câu mẹ sẽ tìm đến

ôm ấp trái tim em

một sáng

nỗi buồn em mọc cánh

bay đi

Em là con Chim nhỏ

bỏ lại mẹ và những viên ngói

lần đầu tiên biết đến bầu trời

 

Em muốn trườn lại đời mình

như con Giun nằm ngủ dưới phiến đá mùa Đông

một sáng thức dậy

trườn vào mùa Xuân vừa tới

 

Em muốn say lại đời mình

như chai rượu Mận

ủ từ mùa hè năm đó

một mùaThu, ai về gõ cửa

chén rượu nào rót giữa thâm ân

 

Em muốn như hoa Báo Xuân

thản nhiên chết đi sống lại

giữa hai mùa,

một sáng đầu năm,

nở tung bên cửa nhà ai báo… Em đã tới

 

Em muốn như Ve Sầu nằm im dưới lòng đất

nhiều năm

bỗng một ngày giữa Hạ nóng râm ran

rung cánh trên thân cây

hát vang bài ca tình ái

 

Em muốn như con Chuồn Chuồn Kim

trên ao bèo ngày đó

ai với bắt cho ai

trượt chân

ngã cái ngã đầu đời.

 

Em một đời quanh quẩn giữa bông hoa Báo Xuân, con Chim non, con Ve Sầu,

con Chuồn Chuồn Kim con Giun đất… và ngất ngây rượu Mận

Em không tìm ra em

 

Thôi anh,

đừng tìm em nữa.

 

tmt – Sinh Nhật 2024

 

***
 

Seek Me Not

 

I yearn to re-shingle my life, like a cathedral replacing its weathered roof tiles 

A mother dove will come to embrace my heart 

my sorrow will sprout wings 

and take flight

one morning

I’m the young bird soaring upwards, knowing the sky for the very first time

leaving my mother and the tiled roof behind

 

I yearn to crawl back into my life 

like an earthworm slumbering beneath a stone during Winter

which emerges one morning when Spring arrives

 

I yearn for a life steeped in plum liquor 

aged since Summer

Then Autumn comes with a gentle knock 

and a glass is poured with deep gratitude

 

I long to be like the Spring Herald flower

serenely transitioning between seasons of life and death

On a new year’s dawn, I will blossom

announcing my presence at some unknown doorstep

 

I want to be like the cicadas,

silent in earth for years,

on one hot summer day buzzing their wings in trees,

filling the air with love symphonies

 

I want to be like the damselfly 

on a water-hyacinth pond that day, 

when someone reached out to catch it for another,

slipped and had their first fall in life.

 

A lifetime I have wandered, among the Spring Herald flower, the young bird,
the cicadas, the damselfly, the earthworm, and the intoxicating embrace
of plum liquor, yet I remain elusive to myself.

 

So, my love, don't look for me anymore.

 

tmt - (on my birthday in 2024)

 

Translation - Đặng Thơ Thơ

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hít thở và cầu nguyện. Tự do, khỏi những ràng buộc của lo sợ, của phẫn nộ bất an, để được đi theo mênh mông/ biết bao nhiêu mùa xuân mây trắng,để được sống- một cách tối thiểu của bình yên- như mùa xuân mềm mại/ mọc lên từ cây cối,để được mơ còn có người rải tơ vàng trong nắng rơi, để cảm nhận Nắng cất giữ trong từng hạt mưa Xuân/ chút tình nồng. Có nỗi nhớ chẳng gọi được thành tên/ và hình như có tiếng gọi từ quê nhà trong bâng khuâng gió bấc… để hy vọng từ cánh cửa sổ mở tìm cơn gió/ là bản nhạc cũ bật lên… Những khúc ca không dứt, hân hoan và bất chợt… Điệu luân vũ đắm say về một thế giới viết ràn ra/ Rất chân thật và hiền lành. Cho chúng ta nài nhau sống hơn một ngày…để được yêu. Đến khi toả sáng/ Tôi yêu và tạ ơn trời. Một ngày mới bắt đầu. Người có thể đi xuyên qua không gian bằng tất cả những giác quan để thấy, để nghe, để ngửi, để nắm, thời gian huyền nhiệm đôi mươi, và Trong tim/ mở ra vô vàn nhịp đập thanh xuân…
Niềm vui trong mùa xuân theo truyền thống của dân tộc Việt là những thời khắc nghỉ ngơi sau các vụ mùa, hành hương các kiểng chùa, để rồi ngồi thư giãn với tách trà, nhìn ngắm hoa mai, cành đào... Và dĩ nhiên, còn nhiều niềm vui khác khi gió xuân thổi tới. Bên câu đối đỏ chúc cho năm mới an vui, cũng là những dòng thơ mang nhiều đạo vị, những dòng thơ khi đọc lên là thấy hỷ lạc, an bình. Như thế, tập thơ Một Đóa Trà My của nhà thơ Thiện Trí đã hiển lộ
mỗi ngày quên thêm vài chữ mở kinh học lại từng dòng trí nhớ làm như vô sự hơi đâu mà thuộc sắc không mỗi ngày lùi thêm vài tuổi thấy mình thơ dại hơn xưa tóc trắng còn bay mấy sợi nghe chim cổ tích ban trưa
Bây giờ mình ra đường sợ xanh máu mặt sơ teo bu di | Nội cái da vàng mũi tẹt chứng nghiệm di dân diện mục
Người đàn bà mở từng cánh tủ | những chiếc áo len rơi ra | lăn theo những dấu tay của người đàn ông | đã bỏ đi từ một mùa hè đỏ lửa (*)
trong ký ức dòng họ | nó trườn | nó rít | nó cắn | bò qua bao mùa loạn | mang lửa | mang hơi thở | tới tay bà nội
đọc đọc và đọc | đọc 3 lần (và hơn thế nữa) | tôi vẫn không hiểu tại sao một bài thơ bị bắn | đứa bé 6 tuổi chắc sẽ không hiểu tại sao mẹ bị bắn
bài thơ năm cùng tháng tận | gửi người bạn trẻ thanh tân | không còn xem smartphone ngước nhìn bầu trời mây xám
Tôi gọi viên đạn | bằng tên của chim | vì nó đến từ bầu trời | và mang theo một mùa gió khác.
Điều này anh chỉ viết, nhưng không nói rằng phải chi em là người máy để anh không phải nghe những câu hỏi về những chuyện muôn đời anh không hiểu
Đôi khi tôi làm xong vài câu thơ em đọc, ngần ngừ nhìn tôi tội nghiệp rồi nói rằng thơ anh hơi cải lương
Họ vừa bắn chết một thi sĩ Họ vừa bắn chết một bà mẹ 3 con Họ vừa bắn chết một phụ nữ 37 tuổi
Ta hát lời xưa thuần mộc | Miên hoa vẫn ngủ bên trời