Nỗi sầu trên cây

22/02/202516:31:00(Xem: 2302)

John Martono


sáng nay tôi băng ngang qua
một tiếng còi tàu
đúng lúc cơn mưa rơi trên mái ngói
tôi đếm ngọn gió ngược vào áo em
làm rơi từng hạt nút

vừa lúc có cánh tay đưa lên
làm dấu hiệu vòng tròn
tôi nắm chặt một khoảng không
cho em dừng bước
hai chân trời sao lại gặp nhau
giữa ánh đèn nhiều màu sắc
của một ngày mưa rơi vào cô tịch
bắt đầu với cơn gió chướng
thổi lên bí mật của đời người
nơi con dốc cao vừa rụng vài chiếc lá
để dìu em từng nốt nhạc

ở khu đô thị phía bắc
người và xe ùn tắc
nên tôi không tới chỗ hẹn đúng giờ
khi cơn mưa bắt đầu nặng hạt
tôi giẫm lên vũng nước
lội ngược lại vùng ký ức đã mờ dần phía trước
cùng tiếng sấm sét trên trời

bởi đôi mắt em như có một tia sáng
thắng đến chỗ tôi đi
dù hàng ngàn chiếc xe đổ ra con lộ chính
tôi vẫn thấy một bông hoa
nằm bên lề đường
như mỉm cười với dòng người vội vã
không ngẩng mặt

tháng hai con chim về lại vùng biển sâu
em không đeo kiếng mát
bầu trời xám thấp như ngái ngủ
và lạnh và mưa và nỗi sầu treo trên cây.

-- Huỳnh Liễu Ngạn
19.2.2025

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.
Đêm Giáng sinh, ai cũng mơ giấc mơ về nhà, mời đọc 'Trên Đường Về Nhà" của Mohammed Moussa — một bản nhạc "I will be home for Christmas" của Gaza, nơi hành trình về nhà là nỗi đau thức tỉnh nhận ra không còn chốn trở về. Mohammed Moussa là thi sĩ người Palestine, sinh sống và sáng tác tại Gaza, ông là thành viên của Gaza Poets Society, một nhóm thi sĩ viết trong điều kiện bị phong tỏa, nơi thơ không nhằm kể lể bi kịch, mà ghi lại sự trống rỗng mà chiến tranh và bạo lực để lại trong đời sống thường ngày.
Không màu xám nào | buồn hơn | xám Noel.| Hai tay mẹ | chắp | về khuya | xám đậm..
Vui lên, nếu bé sơ sinh vẫn còn bồng | còm cõi đó— một ngày rồi phải lớn— | dù con trai không thể cười không thể hát | dù chồng bà đã mất chân tay
rồi những hạt nhiệm mầu | sẽ sinh ra trái tim thiết tha | đập trên những dơ bẩn và thánh thiện