có nhiều khi

09/07/202511:16:00(Xem: 1659)
Tháng Bảy Buồn_Đinh Trường Chinh
"Tháng Bảy Buồn"  - Đinh Trường Chinh

 

có nhiều khi

thấy dòng sông không còn 

trôi nữa

và hai bờ thật gần

một tầm tay

nhưng chẳng bao giờ với thấu

 

có nhiều khi

thấy trời mưa như không rơi

xuống đất

để hỏi tóc có lạnh không

cho bờ vai run rẩy

 

có nhiều khi

thấy mây bay không dừng lại 

trên đầu

để che giấu niềm đau

của tâm hồn lạc lỏng bơ vơ

một ngày rải đầy những

mộng mơ không thật

cứ xao xuyến dày vò tâm tư

bởi hàng cây đã biến mất

trong trí nhớ từng

chiếc lá vàng rơi

nên mặt trời vỡ tung từng mảnh

biết tìm nơi đâu

 

có nhiều khi

thấy hoàng hôn không về

trên cánh đồng

để nghe tiếng hò trăng khuya

chìm xuống đáy nước mênh mông

 

có nhiều khi

thấy căn nhà không còn

in bóng cầu ao

để nghe tiếng lòng 

nghiêng chao tóc dài thả nhánh

bể dâu cuộc đời trôi đi

làm sao gặp lại

tiếc như sao hôm chưa mọc

 

có nhiều khi

thấy bầu trời không còn xanh trong

thấy lục bình dưới cầu

không còn màu tím bâng khuâng

hỏi em còn nghĩ đến anh

khi thời gian làm trí nhớ cụt mòn

già nua cằn cỗi áo cơm gạo tiền

một đời lận đận long đong

 

có nhiều khi

trên cành cây

không còn nghe tiếng chim ca

đánh thức thanh xuân bùng vỡ

rồi cầm tay níu áo

hẹn hò biển rộng sông sâu

 

thời gian nói với em

bên mái tóc đã khô cằn

nhiều khi không cần

thấy gì hết

mà hay

để thời gian làm lại từ đầu

cho mây cao đỉnh núi đổi lá thay màu.

 

Huỳnh Liễu Ngạn
(2021 - 2025)

Ý kiến bạn đọc
29/07/202521:43:23
Khách
Xin cảm ơn tác giả một bài thơ thật hay! Và xin được gửi tặng lại một đoạn thơ nhỏ do mình lấy cảm hứng từ bài thơ trên.

Có nhiều khi
mưa rơi ngoài hiên nhỏ
Giọt nắng buồn nghe nước mắt vây quanh
Khi áng mây cánh rủ cuối chiều tà
Ai thương nhớ cho một đời nuối tiếc

Gió bạt gió bạt màu cánh chim xanh
Gọi tiếng yêu có về thuở ban đầu
Tay nuối tiếc tay buồn ôm mắt biếc
Xa thật xa giấc mơ ta một lần.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
trong ký ức dòng họ | nó trườn | nó rít | nó cắn | bò qua bao mùa loạn | mang lửa | mang hơi thở | tới tay bà nội
đọc đọc và đọc | đọc 3 lần (và hơn thế nữa) | tôi vẫn không hiểu tại sao một bài thơ bị bắn | đứa bé 6 tuổi chắc sẽ không hiểu tại sao mẹ bị bắn
bài thơ năm cùng tháng tận | gửi người bạn trẻ thanh tân | không còn xem smartphone ngước nhìn bầu trời mây xám
Tôi gọi viên đạn | bằng tên của chim | vì nó đến từ bầu trời | và mang theo một mùa gió khác.
Điều này anh chỉ viết, nhưng không nói rằng phải chi em là người máy để anh không phải nghe những câu hỏi về những chuyện muôn đời anh không hiểu
Đôi khi tôi làm xong vài câu thơ em đọc, ngần ngừ nhìn tôi tội nghiệp rồi nói rằng thơ anh hơi cải lương
Họ vừa bắn chết một thi sĩ Họ vừa bắn chết một bà mẹ 3 con Họ vừa bắn chết một phụ nữ 37 tuổi
Ta hát lời xưa thuần mộc | Miên hoa vẫn ngủ bên trời
anh ơi, em không tin anh ác, không tin đâu
Tôi bên này, tháng hai trời nắng dịu | mà lại nghe lá run rẩy trong mưa | mà lại cảm cái rùng mình cổ thụ | của bên kia, của cơn bão lạc mùa
Mùa Đông đang tới ở Bắc Mỹ, tuyết rơi, tuyết rơi! Lạnh và đẹp, làm người ta liên tưởng tới những vùng Green Land, nơi gần như tuyết giá quanh năm, nơi có những con người sống với giá lạnh và nơi có những nguồn khoáng sản trù phú mà những cường quốc trên thế giới lúc nào cũng manh tâm chiếm đoạt. Hãy thưởng thức một bài hát của bà mẹ Inut, một bài ru con rất đơn sơ và cảm động, cảm động như khi ta hát bài hát ru con của những bà mẹ Việt Nam: Cái ngủ mày ngủ cho lâu/Mẹ mày đi cấy ruông sâu chưa về. Nếu cường quốc đến chiếm những vùng đất đai này, họ có tước cả những bài hát này không? Bà mẹ Inut có còn được ôm con trước hiên nhà ru con bằng những bài hát tràn ngập tình tự quê hương của mình?
Hãy khoan nói đúng sai | cho đến khi ta đứng ngoài kia, | giữa tuyết rơi và ánh đèn xanh đỏ, | chỉ có một cái mền mỏng | và cả đời bị kéo đi | khỏi ngưỡng cửa quen thuộc.
Việt Báo dịch và đăng lại bài thơ của Renee Nicole Good, nạn nhân 37 tuổi bị bắn chết hôm thứ Tư, 7 tháng 1, 2026, không chỉ để tưởng niệm, mà để dán lại đây một văn bản vẫn còn đang sống. Đó là tiếng nói từng đi những bước dò dẫm giữa khoa học và đức tin, giữa hiểu biết và phép lạ — một tiếng nói bị dập tắt giữa mùa xuân thì bởi sự vô nghĩa của bạo lực. Bài thơ ở lại, không trả lời thay ai, chỉ để giữ nguyên một khoảng trống — nơi người đọc sẽ phải tự hỏi mình còn tin vào điều gì, và còn để dành chỗ cho điều gì.