Hôm nay,  

Ai Cập

18/12/201600:01:00(Xem: 9754)

AI CẬP

 

Lưu Na

 

Thằng Cập đâm sầm chạy tới trước mặt Tám Sề nói khe khẽ,

-Nhớ nha, tui chờ ở cái băng ghế nơi bãi đậu xe.  Mụ Tám Sề dửng mắt

-Để làm gì?

-Thì nói chuyện chơi.  Bà không thích ngồi chung bàn với mấy người khác giờ giải lao sợ họ dòm ngó.

-Ta chả có chuyện gì để nói với mi. 

-Không có chuyện gì để nói, hm, … Thằng Cập xụ mặt ngoe ngoảy hậm hực bỏ đi.

Cái đồ mất nết, mụ Tám Sề nghĩ thầm và cười một mình. 
 

Thằng này cũng láo lắm chứ đâu vừa, nó rất kiêu ngạo, tuyên bố không bao giờ đến nói chuyện trước với ai.  Mụ là người đến nói chuyện với nó trước, nhưng mụ chả giận cái “chảnh” đó của nó, vì thâm tâm mụ biết chỉ là mình thân thiện nơi chốn làm việc, thấy đông thì cũng tụ vào “tám” chứ chả có mục đích gì khác.  Nhưng mụ hiểu cái háo thắng tuổi trẻ.  Mấy mươi năm trước thì mụ cũng như nó chứ chẳng khác gì đâu.  
 

Từ hôm bắt chuyện, không biết sao thằng Cập ngày càng lân la theo sát nói đủ chuyện biển trời.  Những đồng nghiệp đồng hương mắt la mày lét dòm ngó làm mụ thấy ngượng với họ và áy náy với thằng nhỏ.  Nhịn không được mụ bảo nó,

-Ta đẻ ra được 3 thằng như mi. 

-No way, tui nhớ ba tui chưa hề fool around với đàn bà Việt Nam.  Mà bà cũng không sinh được cái giống như tui.

Đồ mất dậy, mụ Tám chửi thầm. 

Thằng nhỏ muốn nói tới bộ vó của nó.  Nó cao 1.85m, râu tóc mi mày đen biếc cong veo, không bù cho mụ chỉ có mét rưỡi với những sợi mi ngắn củn lơ thơ.  Có lần thấy nó đứng trước cái hộp công tắc nơi cột, cao ngang tầm mắt của nó, đưa tay bấm, mụ chợt nảy dạ tò mò.  Chờ nó đi khuất, mụ chạy ra chỗ đó kiễng chân với tay xem mình có với tới cái hộp.  Mụ hài lòng, cũng được, nhưng nó đã ở đâu trờ tới xòe miệng cười cười, “thì cũng đâu thấp lắm, nhưng bà không thế thiếu tui!!!
 

Nó làm việc hùng hục như trâu, bởi có sức vóc nhưng cũng bởi nó ham hoạt động, không quản ngại việc nặng nhọc.  Với nó việc nặng nhọc là tập thể dục có ăn lương.  Nhờ nó nghĩ vậy mà xếp tha hồ sai và nhân viên khác tha hồ nhàn hạ.  Mụ đã lén nhìn nó nhiều lần trong những lúc làm việc.  Phải nói là chiêm ngưỡng, vì nó rất đẹp.  Nó đi thẳng lưng, vai ngang, sải những bước dài trên đôi chân thuôn chắc.  Nó mang cái đẹp rất thể thao nhưng không thô kệch như những tay tập thể dục tạo hình hay những tay cầu thủ nhễ nhại.  Không chỉ đẹp, nó còn tỏ ra một người kỷ luật trong cuộc sống.  Nó xếp đặt giỏ thức ăn thật ngăn nắp gọn gàng, thức ăn lành mạnh đơn sơ, và quần áo tay chân luôn sạch sẽ.  Nơi nó toát ra cái đẹp thanh cao của mấy ông hoàng tử Ai Cập trên phim ảnh, không chỉ nhờ tuổi trẻ, nhờ vóc dáng trời cho, mà còn bởi tính cách tự chủ tự hào với chút háo thắng. 
 

Nó thủ thỉ, nó là thiểu số Ai Cập đạo công giáo học trường dòng chứ không phải đạo Hồi.  Nó hát cho mụ nghe một khúc nhạc Pháp vì nó học trường tiếng Pháp hồi nhỏ.  Nó khoe hễ hết giờ làm ở sở là chạy về tập thể dục rồi ra tiệm bán xe mà nó có phần hùn.  Có bữa đi pạc ty thâu đêm, sáng sớm 3 giờ rưỡi cắm đầu chạy thẳng tới sở làm.  Nó ba hoa đủ thứ, mụ ngồi nghe thấy thú vị và ngạc nhiên lắm, vì rõ ràng mụ không thể là đối tượng của nó để đánh đôi bè bạn gì cả mà tâm với tình.
 

Nhưng nó cứ cà rà quanh quẩn, và đồng nghiệp ngày càng háy hó, mụ không biết phải nói sao.  Nói sao, nó đâu có tán tỉnh gì mụ, chỉ là tán dóc.  Mụ bảo nó:

-Nè, thấy con Bạch đó không.  Hể mi có muốn bồ bịch thì cứ mà túm lấy con nhỏ đó, nó đẹp và xứng với mi lắm.

-Nhưng nó có chồng.

-Mi cũng vợ con chứ có khác, làm như là mi bận tậm chuyện đó lắm.  Nó ngoác miệng cười.

-Tui chịu, bà làm tui cườiNói chuyện với mấy đứa kia thiệt chán lắm
 

Tại chúng nó biết tỏng chú mày, mụ nghĩ thầm.  Nhưng mụ phải nhận là mình bị nó lôi cuốn.  Mỗi cử chỉ lời nói của nó đều gợi mụ nhớ đến người yêu xưa mấy mươi năm trước.  Từ cái cách mà nó xông tới hỏi mụ hôm đụng con Quyên.  Con Quyên đi ngang thấy mụ và nó đứng nói chuyện thì la to,

-Bà chị của em, thôi đừng ve vãn cái thằng bằng tuổi con mình.  Mụ ngượng, nhưng cố làm tỉnh.

-Chị bảo nó rồi, chị đẻ ra được 3 đứa như nó. 

Thằng nhỏ dương mắt nhìn vì không hiểu tiếng Việt.  Con Quyên vừa quay lưng, nó chạy đến chỗ của mụ:

-Vừa rồi Quyên nói gì với bà, có phải hắn nói xấu cho bà?  Hm, bạn tốt của bà coi bộ không muốn bà nói chuyện với tui phải không?  Nhưng bà đừng để bụng, bọn họ ghen vì tui không nói chuyện nhiều với họ đó thôi.

Lần kế, con Quyên hỏi nó:

-Bộ bả tính nhận you làm con nuôi?

-Còn lâu tui mới ưng, không cần thắc mắc chuyện của tui, nó trả treo.
 

Người yêu xưa của mụ cũng là kẻ hiếu thắng bậm trợn, cũng bảo vệ mụ trước thị phi thiên hạ, cũng luôn quẩn quanh tìm đủ chuyện nói cho mụ cười, cho mụ thấy ngày giờ qua mau.  Như nó giờ đang ngày ngày quẩn quanh.

-Nè, tui muốn bà cầm cái danh thiếp của tui, có số phone với địa chỉ đó.

Mụ lịch sự cất vào bóp, nhưng 15 phút sau nó đã trở lui:

-Bà đã dục cái thiếp của tui rồi phải không?

-Không có đâu, còn đây nè, mụ móc ra cho nó thấy.

-Tưởng bà dục rồi thì tui đưa cái khác

Nó cười ranh mãnh, mụ cũng bật cười, lòng càng nhớ cố nhân.  Nó không chỉ mang hình ảnh người xưa, nó còn nhắc nhở mối tình “đời người chỉ có một lần” của mụ.  Mụ đã già, không tơ tưởng chi ba cái chuyện tình yêu tình ma nhất là với cái thằng mình đẻ ra được.  Mụ không mơ màng gì cái chuyện nó mê mình – không đời nào có chuyện đó, nhưng mụ không thoát khỏi cái cảm xúc bồng bột mà nó gieo trong không gian mỗi khi đến gần nói chuyện cùng mụ.  Những khi nó cà rà mụ cũng không tránh khỏi những tràng cười hồn nhiên.  Đằng sau lưng mụ, dãy bàn làm việc bên kia, các mụ Tàu-Việt bắt đầu ì sèo “mê trai.”

Mấy bữa nay thằng Cập có vẻ bồn chồn bực bội.  Mụ xà tới chỗ nó làm hỏi thẳng có chuyện gì.  Thằng nhỏ mắt la mày lét: “xếp hăm hễ tui nói chuyện là sẽ đuổi.”  Mụ sặc cười, “ừa vậy ta nói mi chỉ nghe thì đâu có đuổi được phải không?”  Mụ tà tà về chỗ.
 

Cuối giờ, thằng Cập đã đứng trước mặt mụ.

-Bà đã làm được cái thứ bà muốn rồi.  Bà phải tới nói chuyện và cười thiệt to cho con nhỏ xếp hay ganh tỵ kia thấy mà mắng tui.  Bà đã giúp được nó sút trái banh vô gôn của tuiBà đã trao bọn xếp cái cớ để trù tui rồi đó …

Kèm theo với những lời cay đắng, hai đìa mắt sáng như sao của nó đầy nỗi giận dữ.  Ánh mắt nó nói rằng nó giận vì mụ, chính mụ chứ không phải ai khác, đã làm nó gặp phiền nhiễu.  Cái giận dữ và cay đắng của nó làm mụ bất chợt ứa nước mắt tủi thân.  Mụ quay lưng ra về, không dừng được cơn khóc.  Và mụ ngạc nhiên sao mình lại khóc vì một chuyện lãng xẹt như vậy.  Mụ lái xe mà đầu óc cứ rối ren muộn phiền.  Lỗi lầm của mụ đâu có gì lớn lao đến nỗi nó phải lớn tiếng như vậy?  Và, tại sao mụ phải khóc?  Nó lo mất việc, nó nổi nóng vì bị xếp cạo, nó cà khịa vì mụ là nguyên nhân… những cái đó thông cảm được, sao mụ lại thấy đau lòng?
 

Mụ vừa lái xe vừa chùi nước mắt, lòng nghĩ đến nét mặt của cố nhân.  Người ấy cũng có những lúc giận dữ ào ạt như vậy, cái giận dữ làm mụ thấy mình có tội dù mụ rất phải.  Nhưng Mụ lái xe lâu lắm mà vẫn không nhớ ra được nét mặt của cố nhân lại chỉ nhớ ánh mắt chất chứa bực bội giận hờn và đau đớn của thằng Cập.  Đời mụ không chỉ có lần đã gặp ánh mắt ấy, mà còn từng nhiều phen mang ánh mắt ấy.  Nghĩ đến hai đìa mắt của thằng Cập, mụ ước ao một lần được sống lại quãng đời tràn ngập cảm xúc, sống lại cái tuổi thanh xuân với những niềm yêu ghét lấp đầy tâm khảm phủ che đầu óc…  Mụ ngẫm nghĩ, có phải mấy ông già mê gái tơ là vì vậy – vì tuổi trẻ giúp họ sống lại sự sống đã tuột khỏi tầm tay?  Có thiệt người ta quên thân phận mình, quên cái bệ rạc của tuổi già để lao vào cái gì đã mất, người ta bằng lòng đổi tất cả và rước mọi hệ lụy chỉ để mong lấy lại đôi phút bồi hồi? 

Nước mắt đã khô, mụ bật cười, không chừng bọn đồng nghiệp nhiều chuyện kia đúng, đúng là mụ mê trai.  Ngày mai vào sở mụ sẽ đeo kiếng đen để khỏi nhìn thấy nó và để nó không thấy mắt mụ.  Ranh con, ta đẻ ra được 3 đứa như mi.

  

Lưu Na

11202016

 



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người ta hay ca ngợi tình yêu tuổi già như thể đó là đích đến viên mãn của mọi cuộc tình - hai người nắm tay nhau nhìn hoàng hôn, bình yên như trong tranh. Nhưng thực tế thì không phải cặp nào cũng may mắn như vậy. Có những cặp già đi cùng nhau không phải trong hạnh phúc mà trong đau khổ. Họ không chia tay vì già rồi, ly hôn tốn kém và xấu hổ. Họ không yêu nhau nhưng cũng không rời nhau. Họ sống chung một mái nhà như hai kẻ thù bị giam trong cùng một căn phòng, chờ xem ai chết trước để người còn lại được giải thoát. Đó là thứ bi kịch mà không ai muốn nhắc đến, nhưng nó tồn tại, âm thầm và đau đớn, trong biết bao gia đình.
Trong cái lạnh cắt da cắt thịt của cơn bão tuyết mùa Đông ở Minnesota, hai mạng người đã bị tước đoạt chóng vánh dưới tay các đặc vụ biên phòng (CBP) và Cảnh Sát Di Trú (ICE), những cơ quan thuộc Bộ Nội An (DHS.) Một lần nữa, chúng ta lại vật lộn với những câu hỏi cũ rích: Từ khi nào mà huy hiệu cảnh sát lại trở thành giấy phép để hành quyết và đồng thời là “kim bài miễn tử”?
Thảo Trường kể chuyện rất tỉnh. Ông không cần tố cáo, không cần gào thét. Chỉ tả: ban ngày, những đứa lớn chơi trò “cai tù” — đứa bắt, đứa bị bắt; quát tháo, tra hỏi, úp mặt vào tường. Tất cả đều học từ người lớn quanh mình. Những đứa còn nhỏ, chưa biết đi, ngồi nhìn. Có bà mẹ mang thai bị đánh đến sẩy thai, sinh con trong tù. Sinh xong, gửi con vào nhà trẻ để quay lại “lao động tốt”. Sáng, bọn nhỏ chạy theo cô giáo sang nhà trẻ để có ăn. Tối, chạy về khu B để kịp chỗ ngủ cạnh mẹ.
Thuế quan được áp dụng, rồi lại thu hồi; biện pháp quân sự được nêu ra như một chọn lựa, rồi bất chợt bị gạt sang một bên. Trong những tháng gần đây, kiểu hành vi thất thường, khó lường như vậy bỗng được nói tới nhiều trong các vòng bàn luận về đối ngoại, nhất là quanh Bạch Ốc, như thể đó là một thứ lợi khí chiến lược hơn là một nhược điểm của chính sách. Thật ra, chuyện ấy không mới. Những lời đe dọa ầm ỹ, những cú xoay trục bất ngờ trong chính sách, cùng lối phát biểu cố ý mập mờ từ lâu đã được dùng để làm đối phương mất thăng bằng, nhằm tìm thế thượng phong trên bàn cờ quốc tế. Trong ngôn ngữ quan hệ quốc tế, lối đó có tên hẳn hoi: “thuyết kẻ điên”.
Hôm qua, tại một tiệm làm tóc ở Chicago, một người đàn bà, còn mặc áo choàng giữa hai khách, dựng chiếc iPhone trước gương, quay một đoạn nói chuyện về ICE. Ba mươi giây. Đăng lên. Rồi nàng trở lại với công việc. Một giờ sau: không một người xem. Nàng xoá. Quay lại. Lần này dùng biểu tượng 🧊 thay cho chữ ICE, e rằng thuật toán để ý những từ “nhạy cảm”. Đăng lên. Đêm xuống, màn hình vẫn sáng trên tay. Vẫn là con số không. Sáng hôm sau, nàng quay ly cà phê latte. Đến trưa, đã ba nghìn lượt xem.
Sau 26 năm đàm phán, Liên minh châu Âu (EU) đã đạt được thỏa thuận ký kết Hiệp định Thương mại với khối MERCOSUR bao gồm Argentina, Brazil, Uruguay và Paraguay và sẽ hứa hẹn tạo ra những tác động sâu rộng về kinh tế, nông nghiệp, môi trường và địa chính trị cho cả hai bên...
Trong một đêm mùa Đông, an toàn trong căn phòng ấm, câu chuyện giữa những người sống đời di dân nhiều thập niên, dù cố gắng né tránh, rồi cũng trở về thực trạng nước Mỹ. Hành động của chính quyền liên bang buộc người Mỹ – đặc biệt là những ai đã từng nếm trải mùi vị của cuộc trốn chạy – phải tự hỏi mình: Chúng ta là ai khi bàn tay quyền lực siết chặt? Có phải chúng ta đang nhìn lịch sử độc tài tái diễn, trên một đất nước xa quê hương nửa vòng trái đất?
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
Trong nhiều năm qua, diện mạo chính trị Trung Hoa dần khép lại dưới chiếc bóng ngày càng đậm của Tập Cận Bình. Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” được mở rộng không ngừng, và đến năm 2025, cơ quan kiểm tra kỷ luật trung ương cho biết đã xử lý gần một triệu đảng viên, phản ánh một bộ máy thanh trừng vừa mang danh chống tham nhũng vừa củng cố uy quyền của người cầm đầu.
Trên đỉnh Davos năm nay, giữa tuyết trắng, cà phê nóng và những lời kêu gọi “đa phương, bền vững, trách nhiệm” - xuất hiện giữa quần hùng là một giọng nói “ngoại môn” chẳng xa lạ gì với chính trường: Donald Trump. Ông lên núi Thụy Sĩ không phải để trồng cây, bàn cứu khí hậu, hay nói chuyện hòa giải, mà để nói với thế giới một câu thẳng thừng: Greenland là “CỦA TÔI”. Bài diễn văn của tổng thống Hoa Kỳ mở đầu bằng một màn “điểm danh công trạng” đúng kiểu độc thoại: chỉ trong một năm trở lại Nhà Trắng, ông tuyên bố đã tạo nên “cuộc chuyển mình kinh tế nhanh và ngoạn mục nhất trong lịch sử nước Mỹ”, đánh bại lạm phát, bịt kín biên giới và chuẩn bị cho đà tăng trưởng “vượt mọi kỷ lục cũ” của nước Mỹ, hay “của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.