Hôm nay,  

Niềm Vui Cuối Đời…

18/08/201300:00:00(Xem: 9615)
Khi gặp nhau chúng tôi mới nhận ra người quen.... "Chào người đẹp Đồng Khánh Thanh Mai!, chào bạn Trà My, người bạn giới thiệu tôi đi quá giang xe hôm nay!"

- Chào anh..." Tâm mau mắn chào hỏi thêm người ngồi bên cạnh Thanh Mai.

- "Thanh Mai bảo, có chị đi chung xe, tưởng là ai, té ra người quen cả! vui quá! "

Tôi đưa mắt nhìn người đàn ông vừa lên tiếng...

- "Chồng Thanh Mai! Anh Hiệp! Thanh Mai tươi cười giới thiệu...

Thanh Mai tâm sự… Chúng tôi ở trong đạo tràng chùa hay đi tụng kinh cho người quá cố...sau một thời gian tìm hiểu...chúng tôi quyết định nương tựa nhau trong tuổi già! Vợ anh Hiệp mất đã 14 năm rồi! Anh ấy gà trống nuôi con… Khi biết chúng tôi hợp thức hóa sống bên nhau cuối đời. Vài người bạn cũng có lời bàn vào tán ra: "già hết rồi, sắp xuống lỗ, bày đặt tơ tóc duyên nợ cho lũ con cháu nó cười cho! Khi yêu thương nhau gì cũng đẹp, sống chung lòi nhiều phiền toái..." Nhưng cũng có bạn khuyến khích chúng tôi đến với nhau để hủ hỉ hôm sớm chăm sóc nhau... "Con có phận con, bên này vì sinh kế chúng không có thì giờ lo cho người già cả 'cha mẹ nuôi con bằng trời bằng biển, con nuôi cha mẹ kể tháng kể ngày' chỉ có vợ chồng mới hết lòng chăm sóc cho nhau!...' giúp miệng lao xao, ai giúp đồng nào! ' Mình sống cho mình! nên quyết định hợp thức hóa sống, danh chính ngôn thuận đến với nhau đi..."

Thật ra Thanh Mai có quen thân hai anh chị Đức. Anh chị ấy tuy đã già, nhưng thương yêu chăm sóc nhau rất là trìu mến, làm minh phải thèm cái hạnh phúc của họ!...Mỗi sáng, chiều tối hai vợ chồng thường sóng bước đi bộ ngang qua nhà Thanh Mai thật vui vẻ. Cũng có lúc trên đường tản bộ, Thanh Mai gặp anh chị ấy với câu thăm hỏi thân tình…Bằng đi gần cả tuần, Thanh Mai không gặp họ, Mai thắc mắc trong lòng, nhưng vì cuốn hút vào cuộc sống, Mai quên đi…

Vào một buổi sáng cuối tuần, Thanh Mai lại gặp anh chị Đức đi bộ, nhưng anh Đức có dáng đi chậm chạp. Mai ân cần hỏi thăm " Cả tuần nay, tôi không thấy anh chị đi dạo, chắc anh chị đi chơi xa hay về nhà các cháu chơi? "

- Có đi đâu chị, tôi ở nhà buồn lo chăm sóc bệnh cho nhà tôi đó chớ! Anh ấy vừa thoát qua một trận bệnh thập tử nhất sinh…Số là tuần trước hai vợ chồng đang nằm ngủ bên nhau, nửa đêm anh ấy đập đập vào người tôi. Tội giật mình thức dậy, bật đèn lên thì thấy người anh ấy co giật, liệt một bên người. Tôi hô hoán lên và cháu Thủy,con gái lớn tôi gọi 911. Chỉ vài phút sau xe cấp cứu kịp chở anh Đức vào nhà thương chữa trị…Nhờ phát hiện sớm và với nhiều thử nghiệm tân tiến, nhà tôi thoát khỏi bán thân bất toại hay chết đó chị! Sau một ngày chữa trị, hôm sau nhà thương cho anh ấy về nhà, tôi theo sát chăm lo cho anh ấy cả tuần nay! Hôm nay anh Đức đòi ra ngoài đi bách bộ cho khỏi cùn chân… Khi bệnh tật, mới thấy sự cần thiết của người phối ngẩu đó chị! Qua đây, tôi nghĩ chị nên xét lại hoàn cảnh độc thân của chị đó nghe! Chị Đức nhỏ nhẹ tâm sự… làm Thanh Mai suy nghĩ nhiều cho hoàn cảnh của mình và sau đó quyết định bước thêm bước nữa vào cuối đời…

- " Tôi sang đây từ năm 75. Hiện nay chúng tôi ở với đứa con út tôi, cùng con gái Thanh Mai đã có gia đình. Chị em chúng nó thương mến nhau lắm! Vợ tôi chết, tôi không nghĩ chuyện lập gia đình nữa. Nhưng khi gặp Thanh Mai biết tâm tánh của nàng...chúng tôi quyết định tiến tới hôn nhân...Hiệp tình tứ nhìn vợ tiếp lời…


Vừa nói chuyện, anh vừa bẻ ổ bánh mì trao cho Thanh Mai đang lái xe chậm chậm vì kẹt xe, sau đưa nước uống và kẹo cho vợ một cách âu yếm. Không cần họ phải nói ra bằng lời mà nhìn những cử chỉ, ánh mắt họ trao nhau là đủ biết họ thật sự hạnh phúc...

- " Xin lỗi, hình như chị có vẻ phúng phính hơn trước kia mình hạc xương mai đó nhé! Tâm thành thật nói không sợ mất lòng bạn vì điều cấm kỵ khi bàn về dáng dấp…

- " Có lẽ sống trong hạnh phúc, không lo nghĩ phiền toái nhiều, lại ăn no ngủ kỹ nên lên cân đó! chúng tôi chưa bao giờ phiền trách cãi vả nhau một lời. Ngoài giờ lo cơm áo, chúng tôi đi chùa, giúp đỡ người neo đơn và những việc thiện khác... Con người vô thường lắm, ' sắc sắc không không ' buông tay nhắm mắt có đem theo được gì đâu! ' Mình vì mọi người thì mọi người sẽ vì mình thôi!'Thanh Tâm vui vẻ tâm sự…

Chị Trà My chen vào " Mình sang đây không còn thủ cựu như xưa... nhất là đàn bà mình cam phận thiệt thòi! 'mười hai bến nước, trong nhờ đục chịu ' rồi ' tam tòng tứ đức ' với 4 chữ ' tiết hạnh khả phong '..Với cuộc sống văn minh xứ người, tư tưởng ta mở rộng trong đạo đức, không quá lố là được! Khi góa chồng vợ trong tuổi già nếu có đối tượng đem hạnh phúc chăm lo cho nhau thì vui vẻ sống nốt quãng đời còn lại.... Chúng mình không làm phiền và là gánh nặng cho con cháu là được! Chúng thấy cha mẹ hạnh phúc là chúng vui rồi! Ý nghĩ và hành động các cháu ở xứ văn minh tân tiến cũng dễ thông cảm, thoáng lắm...

-"Chuyện tình cảm của chị Trà My đi tới đâu rồi?! Tâm nhỏ nhẹ rỉ tai bạn…

- " Tôi từ VN mới được bảo lãnh sang, cũng trên sáu bó rồi! Tôi cũng muốn yên thân muốn tìm một Ô. già đứng đắn, độc thân, giàu tình thương để chăm sóc cho nhau tuổi về chiều.. Mình thì thật tình, muốn hy sinh cho người mình thương! Nhưng sau thời gian tìm hiểu với chàng thì mới vỡ lẽ ông ta "đứng núi này, trông núi nọ", tuy già nhưng còn ham vui, ham bay bướm, tìm của lạ, nay cô nọ, mai bà kia... nên tôi bai bai rồi! không một chút thương tiếc… May mà tôi phát hiện sớm, không thôi hối tiếc cả một đời… Không nhẹ dạ đi làm tôi mọi cho một ông già trắc nết chả ra gì, thì uổng phí cho một đời hoa sắp tàn! Thôi số phận mình phải sống đời cô đơn, gối chiếc thì vui vẻ nhận lấy, bên cạnh mình có tình thương của bạn bè lo gì! … Mình được tự do đi đâu thì đi, không phải xin phép chồng con, hờn giận, khó chịu… với bao trách nhiệm lo hầu cơm hầu nước rồi lắm lời chê khen…Già cả bệnh tật thì vào sống vui vẻ với bạn già ở Nursing Home… Cái gì cũng có cái giá phải trả đó chị, nay tôi yên phận rồi! Nhưng cái đó còn có số phải trả nợ cho ai thì đành chịu thôi!..."

Đến San Diego, hai vợ chồng Thanh Mai âu yếm dẫn tay nhau đi xem cảnh... Thanh Mai muốn đến nhà Hoàng Thi dự buổi ăn tối và dự buổi văn nghệ bỏ túi đến khuya, nhưng anh Hiệp than mệt vì bệnh mới khỏi và đề nghị chỉ đến họp bạn chốt lát rồi về nghỉ ngơi… Thanh Mai tươi cười chiều theo ý chồng... Thật là "Thuận vợ thuận chồng, tát bể Đông cũng cạn." Chúng tôi đi theo và ngưỡng mộ, cùng chúc mừng hạnh phúc cuối đời của họ trong không khí trong lành với gió mát phía biển thổi đến làm con người nhẹ nhàng, vui tươi để đón chào niềm vui đến…

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người ta hay ca ngợi tình yêu tuổi già như thể đó là đích đến viên mãn của mọi cuộc tình - hai người nắm tay nhau nhìn hoàng hôn, bình yên như trong tranh. Nhưng thực tế thì không phải cặp nào cũng may mắn như vậy. Có những cặp già đi cùng nhau không phải trong hạnh phúc mà trong đau khổ. Họ không chia tay vì già rồi, ly hôn tốn kém và xấu hổ. Họ không yêu nhau nhưng cũng không rời nhau. Họ sống chung một mái nhà như hai kẻ thù bị giam trong cùng một căn phòng, chờ xem ai chết trước để người còn lại được giải thoát. Đó là thứ bi kịch mà không ai muốn nhắc đến, nhưng nó tồn tại, âm thầm và đau đớn, trong biết bao gia đình.
Trong cái lạnh cắt da cắt thịt của cơn bão tuyết mùa Đông ở Minnesota, hai mạng người đã bị tước đoạt chóng vánh dưới tay các đặc vụ biên phòng (CBP) và Cảnh Sát Di Trú (ICE), những cơ quan thuộc Bộ Nội An (DHS.) Một lần nữa, chúng ta lại vật lộn với những câu hỏi cũ rích: Từ khi nào mà huy hiệu cảnh sát lại trở thành giấy phép để hành quyết và đồng thời là “kim bài miễn tử”?
Thảo Trường kể chuyện rất tỉnh. Ông không cần tố cáo, không cần gào thét. Chỉ tả: ban ngày, những đứa lớn chơi trò “cai tù” — đứa bắt, đứa bị bắt; quát tháo, tra hỏi, úp mặt vào tường. Tất cả đều học từ người lớn quanh mình. Những đứa còn nhỏ, chưa biết đi, ngồi nhìn. Có bà mẹ mang thai bị đánh đến sẩy thai, sinh con trong tù. Sinh xong, gửi con vào nhà trẻ để quay lại “lao động tốt”. Sáng, bọn nhỏ chạy theo cô giáo sang nhà trẻ để có ăn. Tối, chạy về khu B để kịp chỗ ngủ cạnh mẹ.
Thuế quan được áp dụng, rồi lại thu hồi; biện pháp quân sự được nêu ra như một chọn lựa, rồi bất chợt bị gạt sang một bên. Trong những tháng gần đây, kiểu hành vi thất thường, khó lường như vậy bỗng được nói tới nhiều trong các vòng bàn luận về đối ngoại, nhất là quanh Bạch Ốc, như thể đó là một thứ lợi khí chiến lược hơn là một nhược điểm của chính sách. Thật ra, chuyện ấy không mới. Những lời đe dọa ầm ỹ, những cú xoay trục bất ngờ trong chính sách, cùng lối phát biểu cố ý mập mờ từ lâu đã được dùng để làm đối phương mất thăng bằng, nhằm tìm thế thượng phong trên bàn cờ quốc tế. Trong ngôn ngữ quan hệ quốc tế, lối đó có tên hẳn hoi: “thuyết kẻ điên”.
Hôm qua, tại một tiệm làm tóc ở Chicago, một người đàn bà, còn mặc áo choàng giữa hai khách, dựng chiếc iPhone trước gương, quay một đoạn nói chuyện về ICE. Ba mươi giây. Đăng lên. Rồi nàng trở lại với công việc. Một giờ sau: không một người xem. Nàng xoá. Quay lại. Lần này dùng biểu tượng 🧊 thay cho chữ ICE, e rằng thuật toán để ý những từ “nhạy cảm”. Đăng lên. Đêm xuống, màn hình vẫn sáng trên tay. Vẫn là con số không. Sáng hôm sau, nàng quay ly cà phê latte. Đến trưa, đã ba nghìn lượt xem.
Sau 26 năm đàm phán, Liên minh châu Âu (EU) đã đạt được thỏa thuận ký kết Hiệp định Thương mại với khối MERCOSUR bao gồm Argentina, Brazil, Uruguay và Paraguay và sẽ hứa hẹn tạo ra những tác động sâu rộng về kinh tế, nông nghiệp, môi trường và địa chính trị cho cả hai bên...
Trong một đêm mùa Đông, an toàn trong căn phòng ấm, câu chuyện giữa những người sống đời di dân nhiều thập niên, dù cố gắng né tránh, rồi cũng trở về thực trạng nước Mỹ. Hành động của chính quyền liên bang buộc người Mỹ – đặc biệt là những ai đã từng nếm trải mùi vị của cuộc trốn chạy – phải tự hỏi mình: Chúng ta là ai khi bàn tay quyền lực siết chặt? Có phải chúng ta đang nhìn lịch sử độc tài tái diễn, trên một đất nước xa quê hương nửa vòng trái đất?
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
Trong nhiều năm qua, diện mạo chính trị Trung Hoa dần khép lại dưới chiếc bóng ngày càng đậm của Tập Cận Bình. Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” được mở rộng không ngừng, và đến năm 2025, cơ quan kiểm tra kỷ luật trung ương cho biết đã xử lý gần một triệu đảng viên, phản ánh một bộ máy thanh trừng vừa mang danh chống tham nhũng vừa củng cố uy quyền của người cầm đầu.
Trên đỉnh Davos năm nay, giữa tuyết trắng, cà phê nóng và những lời kêu gọi “đa phương, bền vững, trách nhiệm” - xuất hiện giữa quần hùng là một giọng nói “ngoại môn” chẳng xa lạ gì với chính trường: Donald Trump. Ông lên núi Thụy Sĩ không phải để trồng cây, bàn cứu khí hậu, hay nói chuyện hòa giải, mà để nói với thế giới một câu thẳng thừng: Greenland là “CỦA TÔI”. Bài diễn văn của tổng thống Hoa Kỳ mở đầu bằng một màn “điểm danh công trạng” đúng kiểu độc thoại: chỉ trong một năm trở lại Nhà Trắng, ông tuyên bố đã tạo nên “cuộc chuyển mình kinh tế nhanh và ngoạn mục nhất trong lịch sử nước Mỹ”, đánh bại lạm phát, bịt kín biên giới và chuẩn bị cho đà tăng trưởng “vượt mọi kỷ lục cũ” của nước Mỹ, hay “của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.