Hôm nay,  

Tưởng Niệm Mẹ

16/10/201716:13:00(Xem: 9316)

Tưởng Niệm Mẹ

Nam mô bổn sư thích ca mâu ni phật ( 3 lần )
Kính bạch chư tôn đức Tăng Ni, kính thưa quý thong gia chú bác cô dì , bạn bè thân hữu của ba mẹ cháu , kính thưa quý chú thím các cô, các em các cháu trong gia đình , cùng toàn thể bạn bè của tôi có mặt trong ngày hôm nay , trước hết cho hai gia dinh anh em chung con thành tâm đảnh lể đến quý Ngài cùng quý cô tu nữ , chân thành gửi lời tri ân đến quý vị đã đến đây tiễn đưa linh cữu mẹ chúng con lần cuối cùng trong ngày hôm nay .
Giờ đây , trong căn phòng này , Mẹ đang nằm đó , Mẹ nằm đó để chúng con , các cháu của mẹ được nhìn mẹ lần cuối cùng , hình ảnh một người mẹ biết sống , biết hy sinh cả một đời cho gia đình , với chúng con ,mẹ là một người mẹ vĩ đại , chúng con tự hào về mẹ , các cháu tự hào về bà , mẹ là tấm gương trong sáng để các đứa cháu gái của bà soi chiếu về đức hạnh của một người phụ nữ Việt .

Ngủ đi Mẹ , mẹ ngủ đi cho khoẻ
Trong căn phòng này , bao người nhìn mẹ
Nét mẹ dịu dàng , trông còn rất trẻ
Trẻ như ngày đầu , mẹ mới gặp ba
Ba đón mẹ về , trên chiếc kiệu hoa
Rồi hôm nay , mẹ rời cỏi ta bà
Ba đón mẹ trên thiên đường Phật quốc
Ở nơi ấy mẹ không còn uẩn khúc
Không có não phiền như ở trần gian ..!
 
Thưa mẹ ..
Do nghiệp quả nhân duyên tròn đủ của nhiều kiếp trước mà anh em chúng con được tái sinh làm con của ba mẹ trong kiếp hiện tại này , kể từ ngày mẹ cho con chào đời đến với thế gian , trong tình yêu thương của ba mẹ , đến hôm nay đã 53 năm , 53 nam bên mẹ , 53 năm biết bao là biến động cuộc đời, nghịch cảnh , bể dâu , chia ly .. mẹ mất chồng khi còn rất trẻ , con mất cha khi còn rất nhỏ , tưởng chừng như bầu trời này sụp đổ trên đầu của gia đình chúng ta .. biến cố vận nước đổi thay 30/4/75 khi miền nam đổi chủ , ba con là một sĩ quan cấp tá trong ngành cảnh sát , lại làm chức vụ trưởng ty cảnh sát tỉnh Quảng tín như bao người sĩ quan khác thuộc chế độ cũ phải vào tù , phải đi cải tạo trên rừng sâu nước độc , nơi ba con phải đến đó là rừng núi thuộc miền bắc Việt Nam ... kể từ đó mẹ là người con đầu dâu trưởng trên vai mẹ phải gánh vát một đại gia đình bên nội, lo chăm nuôi săn sóc dạy dổ hai con , ngoài kiếm miếng ăn hàng ngày cho gia đình ra , mẹ phải còn dành dụm để thăm nuôi ba con cùng các chú trong tù trên đất bắc xa xăm hay tận miền Tây nam bộ một nơi rất xa cách thành phố Đà Nẵng hơn cả ngàn cây số , phương tiện đi lại lúc đó rất là khó khăn , có những đoạn đường đến trại cải tạo phải đi bộ hằng chục cây số , vậy mà mẹ vẫn vượt qua , với hy vọng một ngày không xa ba con được tha , trở về đoàn tụ với gia đình , thế rồi niềm hy vọng và nghị lực cuối cùng sụp đổ đến với mẹ , khi nghe hung tin ba con "người đi không trở lại" người lìa cõi đời trong ngục tù , thân xác người chôn vùi trên đất bắc , với mẹ lúc bấy giờ còn nổi đau nào hơn nữa ??? Con nghĩ nếu không có hai anh em con tồn tại trước mắt mẹ thì mẹ cũng chẳng còn thiết sống làm gì trên cõi đời này ..
 
Thời gian trôi qua , sống trong gia đình có truyền thống theo Phật giáo nguyên thuỷ , mẹ đã lãnh hội được (lý vô thường) nghiệp và quả của nghiệp đã vơi đi phần nào khổ đau và phiền não , nhưng cũng có những lúc vì quá nhớ thương ba , mẹ đã trở thành người mất trí , phận làm con , con cũng khổ đau khác chi mẹ , nhưng con cần phải mạnh mẽ để lo cho mẹ , con phải đón nhận nổi đau từ nghiệp quả để làm bài học cho mình .. sau nhiều năm vất vã , đớn đau , cùng cực , cuối cùng sự hy sinh của ba cũng được bù đắp cho gia đình mình là được đi định cư ở Mỹ , một đất nước có sự tự do con người được tôn trọng và bảo vệ hàng đầu trên trái đất này .. Nhưng Mẹ đã già ....
 
Và đây là tâm trạng của mẹ những ngày trên đất Mỹ ..... Mới vừa ổn định cuộc sống nơi xứ lạ quê người , niềm vui cũng mới vừa bắt đầu , thì đùng một cái , đi kiểm tra sức khoẻ , phát hiện mẹ bị cơn bệnh quái ác đổ xuống trên thân thể mẹ .. mẹ bị ung thư ngực , thân mẹ đã già , lực mẹ đã kiệt , giờ đây bắt mẹ phải chiến đấu với căn bệnh hiễm nghèo , hoá trị , xa trị , tóc mẹ từ từ rời xa mái đầu mẹ , mẹ nhìn trong gương , mẹ nói "răng bữa ni nhìn mẹ xấu ghê ri"tóc nó bay hết , chắc mẹ sắm thêm chiếc áo tràng nữa để làm bà tu nữ luôn là vừa , một câu nói nữa đùa nữa thật của mẹ , làm chúng con yên lòng phần nào , vì con biết mẹ đã chấp nhận sự thật , đón nhận sự thật , đối diện với sự thật , bệnh là phải chữa , với y học hiện đại tân tiến của nước mỹ mà không chữa được thì coi như nghiệp mệnh không còn , cái quan trọng ở đây là niềm tin , là ý chí của mẹ kiên cường , nghị lực sống của mẹ rất cao , nhờ vậy cuối cùng mẹ đã vượt qua .. Mẹ xứng đáng với cái Pháp danh Liễu Hội mà Thầy Viên Minh đã ban cho mẹ ....



Mẹ ngồi đó, giữa chiều vàng nắng hạ
Mắt mẹ buồn, nhìn nắng ngã chiều rơi
Một thoáng đi qua, hết cả quãng đời
Người bỏ lại cả bầu trời trống vắng
Người ra đi, dường như lòng cay đắng
Để đêm về thầm lặng mẹ nhớ thương
Đã bao năm, mẹ ngộ lý vô thường
Làm sao được, mắt còn vương hạt bụi
Phận làm con tình cha cao hơn núi
Nhưng chưa một lần, rót tách trà dâng
Con nguyện thay người đền đáp thâm ân
Phụng sự mẹ bằng trái tim hiếu đạo
Đoá hoa hồng con cài trên ngực áo
Để biết rằng mẹ vẫn ở bên con
Tình yêu thương chỉ một tấm lòng son
Nguyện hết kiếp sống vuông tròn Đạo Hiếu.
 
Nói đến đây mẹ cho chung con xin được sám hối , trước Tam Bảo , trước sự chứng minh của chư đại đức tăng ni cùng toàn thể quý vị có mặt trong căn phòng này . 53 năm bên mẹ , mẹ cho chúng con chào đời , mẹ săn sóc chúng con bằng tình yêu thương vô bờ bến , vô điều kiện , chỉ bằng trái tim của mẹ ... còn với chúng con thì sao đây ??? Có chăm sóc mẹ khi mẹ già , mẹ ốm đau bệnh tật , như lòng mẹ đã chăm sóc chúng con ? Chắc chắn là không thể nào tròn đủ , trọn vẹn được , hai người con mẹ chắc chắn cũng có lúc làm mẹ buồn , mẹ giận , mẹ cho chúng con thành tâm sám hối trước linh cữu mẹ , mong mẹ tha thứ cho chúng con ...
Bao mùa thu đã đi qua
Bao mùa lá rụng sân nhà trước sau
Mẹ con , bà cháu , bên nhau
Giờ đây mẹ đã qua cầu biệt ly
Mẹ có biết mỗi sáng khi con thức dậy , thắp nén hương cúng dường Tam Bảo , con hằng nguyện cầu cho Mẹ bình an . Mẹ biết không mỗi ngày đi làm ,khi tan sở con trở về nhà , được mẹ ra mở cửa cho con , lòng con ngập tràn hạnh phúc , vì một ngày được nhìn thấy mẹ , là một ngày ý nghĩa cao thượng vô cùng trong tình yêu mẹ trên thế gian này . con cũng còn nhớ khi con còn rất trẻ , con pha ấm trà tự thưởng thức bên giàn phong lan , mẹ nói con mi giống "ông cụ non qua"mẹ có biết , khi đứa trẻ mất cha khi còn rất nhỏ , tâm tư nó sẽ trưỡng thành rất sớm , vì nó biết trách nhiệm của nó là phải bảo vệ cho mẹ mình .. 53 năm sống trong tình yêu thương bên mẹ , đến nay như mẹ đã thấy , con đã lập gia đình và có được 2 con , Minh Tuấn cũng lập gia đình và có được 4 người con , như vậy là mẹ đã có 2 người con dâu và 6 người cháu nội .. các cháu luôn yêu thương bà .. chúng con luôn yêu thương Mẹ..
Thưa mẹ ! Năm ngoái sư Giới Đức qua Mỹ , Sư ghé đến nhà thăm mẹ , Sư đã viết thư pháp tặng mẹ
"Bây chừ việc đời buông hết
Vào ra lui tới nhàn vui"
Có lẻ nhờ sự nhắc nhở của Sư mà mẹ đã nhẹ nhàng hơn trong suy nghĩ của mẹ , hằng ngày con thấy mẹ vui hơn .. lần này sức khoẻ mẹ suy yếu , đưa mẹ vào bệnh viện , trên gương mặt mẹ trong những ngày trên giường bệnh , mẹ vẫn tươi , nụ cười trên môi mẹ vẫn nở , khi con cháu , người thân , bạn bè đến thăm , mẹ luôn cười một cách bình thản , phải chăng mẹ đã đoán trước sự ra đi ...
Đi về như tử với sinh
Phiền ai cất giữ chút tình hôm nay
Duyên xưa lại gặp kiếp này
Có không , không có ô hay đi về ..
Đi hay về , tử hay sinh , đó là duyên với nghiệp , cái quan trọng của một kiếp người là sống với một tấm lòng , mẹ đã sống với mot tấm lòng chung thuỷ sắc son , cũng như quý vị có mặt trong căn phòng này trong ngày hôm nay , đó là tấm lòng của quý vị đã dành cho mẹ của chúng con , chúng con luôn tri ân ...
 
Mẹ về Phật quốc cao xa
Chúng con ở lại ta bà thế gian
Đường đi tuy đã đôi đàng
Nhưng tình yêu mẹ ngập tràn tim con ...

Cho dù con bao nhiêu tuổi , nhưng khi mất mẹ rôi , mình mới cảm nhận được mình là đứa con mồ côi ..
Đoá hoa trắng từ đây cài lên ngực
Mất mẹ rồi con thật sự mồ côi
Mẹ đi vào vùng miên viễn xa xôi
Thế giớ ấy muôn đời ba bên mẹ ..

Nguyện cầu đức hồng ân Tam Bảo gia hộ cho hương linh Mẹ sớm siêu sanh về Phật Quốc ..
Kính bạch chư tôn đức tăng ni cùng tất cả quý vị có mặt trong ngày hôm nay , trong tang le hom nay , nếu chúng con có điều gì sơ suất , ngưỡng mong quý Ngài quý cô tu nữ cùng toàn thể quý vị , niệm tình tha thứ ..
Xin tất cả mọi ngưoi nhất tâm thanh tịnh chấp tay cùng niệm danh hiệu bổn sư để tiễn đưa hương linh phật tử Lieu Hoi siêu sanh cảnh giới an lành
Nam mô bổn sư thích ca mâu ni phật ( 3 lần )
                                                                            Trần Minh Anh
.
.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong một đêm mùa Đông, an toàn trong căn phòng ấm, câu chuyện giữa những người sống đời di dân nhiều thập niên, dù cố gắng né tránh, rồi cũng trở về thực trạng nước Mỹ. Hành động của chính quyền liên bang buộc người Mỹ – đặc biệt là những ai đã từng nếm trải mùi vị của cuộc trốn chạy – phải tự hỏi mình: Chúng ta là ai khi bàn tay quyền lực siết chặt? Có phải chúng ta đang nhìn lịch sử độc tài tái diễn, trên một đất nước xa quê hương nửa vòng trái đất?
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
Trong nhiều năm qua, diện mạo chính trị Trung Hoa dần khép lại dưới chiếc bóng ngày càng đậm của Tập Cận Bình. Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” được mở rộng không ngừng, và đến năm 2025, cơ quan kiểm tra kỷ luật trung ương cho biết đã xử lý gần một triệu đảng viên, phản ánh một bộ máy thanh trừng vừa mang danh chống tham nhũng vừa củng cố uy quyền của người cầm đầu.
Trên đỉnh Davos năm nay, giữa tuyết trắng, cà phê nóng và những lời kêu gọi “đa phương, bền vững, trách nhiệm” - xuất hiện giữa quần hùng là một giọng nói “ngoại môn” chẳng xa lạ gì với chính trường: Donald Trump. Ông lên núi Thụy Sĩ không phải để trồng cây, bàn cứu khí hậu, hay nói chuyện hòa giải, mà để nói với thế giới một câu thẳng thừng: Greenland là “CỦA TÔI”. Bài diễn văn của tổng thống Hoa Kỳ mở đầu bằng một màn “điểm danh công trạng” đúng kiểu độc thoại: chỉ trong một năm trở lại Nhà Trắng, ông tuyên bố đã tạo nên “cuộc chuyển mình kinh tế nhanh và ngoạn mục nhất trong lịch sử nước Mỹ”, đánh bại lạm phát, bịt kín biên giới và chuẩn bị cho đà tăng trưởng “vượt mọi kỷ lục cũ” của nước Mỹ, hay “của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.
Kể từ năm 2019, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã nhiều lần công khai bày tỏ mong muốn giành quyền kiểm soát Greenland, biến hòn đảo giàu tài nguyên và có vị trí chiến lược này trở thành một phần lãnh thổ của Hoa Kỳ...
Khi một chính đảng tự nhận là “đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân” nhưng lại phải bảo vệ ngày đại hội của mình bằng khí tài trấn áp bạo loạn, đó là lúc chúng ta cần nhìn thẳng vào sự rạn nứt sâu sắc giữa đảng Cộng Sản và nhân dân. Sự an ninh nghiêm ngặt này không phản ánh sức mạnh, mà thực chất là một lời thú nhận gián tiếp về sự yếu thế trong tính chính danh của đảng.
Nhắc lại Birmingham hôm nay không phải để tạc lại một pho tượng thánh thiện. King tự xem mình là một nhà hoạt động, sẵn sàng chấp nhận hiểm nguy, và kêu gọi người khác làm điều tương tự. Ông hiểu điều gì khiến xã hội chuyển động. Có những lúc, phải phơi bày cái sai trái trong ánh sáng gắt gao nhất thì lương tri mới thức tỉnh. Ngay cả Tổng thống John F. Kennedy khi ấy, nhìn tấm ảnh trên mặt báo, cũng thừa nhận: có lẽ chỉ bằng cách này, sự việc mới đi đến hồi kết.
Giữa thủ đô Washington, D.C., nơi mỗi ngày, dòng sông Potomac lặng lẽ soi bóng những lý tưởng cao đẹp của nước Mỹ, Trung tâm Biểu diễn Nghệ thuật John F. Kennedy (Kennedy Center) sừng sững như một biểu tượng của sự hợp nhất văn hóa và tự do nghệ thuật. Thế nhưng, vào Tháng Mười Hai năm 2025, di sản ấy đã đột ngột bị bẻ lái. Hội đồng quản trị của Kennedy Center do Donald Trump bổ nhiệm đã bỏ phiếu đổi tên thành "Trung tâm Tưởng Niệm Nghệ Thuật Biểu Diễn Donald J. Trump và John F. Kennedy.”
Tôi nghe tin ấy vào buổi sáng. Tin chưa kịp thành chữ trong đầu thì cơ thể đã vội phản ứng: tay lạnh ngắt, chân bủn rủn, tim đập dồn dập, như thể một bóng ma ký ức chôn sâu trong cơ bắp chợt bật nắp hòm ngồi dậy. Tôi phải ngồi yên hít thở thật sâu. Không nghĩ, không phân tích, nhưng rồi nhận ra trong cơn choáng váng, một phản xạ ký ức quen thuộc, rất cũ, tưởng đã bỏ lại ở một kiếp khác, trồi lên.
Các cuộc biểu tình chống chế độ thần quyền tại Iran vẫn còn đang tiếp diễn. Điểm đáng chú ý trong làn sóng biểu tình lần này là việc nhiều người dân công khai kêu gọi Reza Pahlavi — con trai của Quốc vương Shah bị lật đổ năm 1979, hiện sống lưu vong tại Hoa Kỳ — trở về Iran để nắm giữ vai trò lãnh đạo. Reza Pahlavi bất ngờ trở thành một gương mặt nổi bật trên chính trường đầy biến động khi ông tự xác định mình là đại diện của phe đối lập Iran ở hải ngoại.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.