Hôm nay,  

Cộng Sản Việt Bán Nước

08/07/201811:18:00(Xem: 5434)
Cộng Sản Việt Bán Nước
 
Phạm Gia Đại

 

Ngày 19 tháng 8 năm 1945, lợi dụng tình thế Nhật đầu hàng Đồng Minh, và chính phủ Trần Trọng Kim, chính phủ đầu tiên của người Việt Quốc Gia còn non trẻ và không có quân đội, Việt Minh đã xúi dục dân chúng nổi dậy và cướp chính quyền. Việt Minh chỉ là vỏ bọc bên ngoài, thực chất bên trong Việt Minh chính là đảng cộng sản Việt Nam (CSVN) do cộng sản Trung Hoa  và Nga Sô chỉ đạo. Đảng CSVN đã chiếm được miền Bắc năm 1954 và miền Nam năm 1975 đều do bạo lực và bằng súng đạn của Nga và Tầu cung cấp. Vì cướp chính quyền bằng bạo lực nên đảng CSVN chưa bao giờ là chính phủ của dân và do dân bầu ra theo thể chế dân chủ như các nước phương Tây.

 

Các tổ chức bầu cử trong các nước cộng sản như tại Liên Bang Xô Viết cũ, Hoa Lục, Đông  Dương, Cu Ba, hay Bắc Hàn đều là các cuộc bầu cử đã được sắp đặt với kết quả đã có sẵn, và cán bộ nhà nước đã đến từng nhà dân để bảo họ phải bầu cho ai. Bởi thế, từ khi chủ nghĩa cộng sản ra đời năm 1917 tại Nga cho đến nay, chính quyền tại các nước cộng sản đều là bất hợp pháp, mang tính cách áp đặt mà người dân buộc phải chấp nhận, và vì đã không dựa trên căn bản dân chủ. Người cộng sản không đại diện cho dân, do dân và vì dân, nhưng họ đã giành toàn quyền kiểm sóat trong nước. Họ thâu tóm tài nguyên đất nước và tài sản của người dân vào trong túi tham không đáy của họ, tận diệt các quyền tự do nhân bản, tận diệt trí thức, và bức hại tất cả thành phần nào chống lại đường lối diệt chủng của họ. Chính vì thế mà trong các xã hội cộng sản, chỉ một số phần trăm nhỏ bé các cấp lãnh đạo từ trung ương đến địa phương của họ trở thành giầu có trên xương máu của đồng bào họ, còn đại đa số người dân phải sống trong bần hàn, lầm than, và bị áp bức bởi các cường hào ác bá mới, những cùng hung cực ác và vô nhân, mang danh nghĩa lừa đảo như “cách mạng” và “giải phóng”. Điều hiểm nguy nhất cho nhân loại là người cộng sản chủ trương đánh đổ hết tất cả những giá trị về văn hóa, dân tộc, nhân bản, tự do và dân chủ - những giá trị mà các bản Tuyên Ngôn Độc Lập và Tuyên Ngôn Nhân Quyền Quốc Tế đều có ghi chép, để buộc người dân tôn thờ chủ nghĩa hoang đường và tôn thờ lãnh tụ của họ. Vì thế mà bao nhiêu sách vở giá trị của tiền nhân để lại đã bị đốt sạch, hàng ngàn ngôi chùa, nhà thờ đã bị phá hủy, các vị lãnh đạo tinh thần đã bị hãm hại tù đầy.

Communism (Chủ nghĩa Cộng Sản) theo định nghĩa: “a political theory derived from Karl Marx, advocating class war and leading to a society in which all property is publicly owned and each person works and is paid according to their abilities and needs.” Tạm dịch: Chủ Nghĩa Cộng Sản là một lý thuyết chính trị từ Karl Marx, cổ vũ cho chiến tranh giai cấp, dẫn đến một xã hội trong đó tất cả tài sản là sở hữu chung và mỗi người làm việc được trả theo năng lực và nhu cầu. Nhưng thực tế cho thấy khi người cộng sản nắm được chính quyền thì cũng chính là lúc người dân, đã từng tranh đấu để giúp cho chủ nghĩa này chiến thắng, đã trở thành nô lệ dưới nhà nước bóc lột mới của người cộng sản.

Trong quyển “Death by Government”, tác giả Rudolph J. Rummel tiết lộ vài con số nạn nhân bị cộng sản giết hại như: Liên Sô 61 triệu 911 ngàn người. Cộng Sản Trung Hoa 35 triệu 236 ngàn người. Khmer Đỏ 2 triệu 035 ngàn người. Cộng Sản Việt Nam 1 triệu 670 ngàn người. Cộng Sản Ba Lan 1 triệu 585 ngàn người. Cộng Sản Nam Tư 1 triệu 072 ngàn người.



Tổng Thống Hoa Kỳ George W. Bush ngày 12-6-2007, chủ tọa lễ khánh thành Đài Tưởng Niệm Nạn Nhân Cộng Sản tại Washington DC, đã nói: “... Cộng sản đã lấy đi mạng sống của khoảng 100 triệu đàn ông đàn bà và trẻ con vô tội. Từ nay, oan hồn của 100 triệu nạn nhân cộng sản này sẽ được những thế hệ hôm qua, hôm nay, và những thế hệ mai sau tưởng nhớ...). Tổng Bí Thư cuối cùng của đảng cộng sản Liên Sô Mikhail Gorbachev, cũng phải lên tiếng: “Tôi đã bỏ hơn nửa cuộc đời đấu tranh cho lý tưởng cộng sản, nhưng ngày nay tôi phải đau buồn mà nói rằng, cộng sản chỉ biết tuyên truyền và nói láo”.  Tổng Thống Boris Yeltsin Cộng Hòa Liên Bang Nga: “Anh có thể xây ngai vàng bằng lưỡi lê, nhưng anh không thể ngồi lâu trên đó. Cộng Sản là không thể nào sửa chữa, mà cần phải đào thải nó”. Bà Thủ Tướng Cộng Hòa Liên Bang Đức Angela Merkel đã từng nói: “Tôi lớn lên trong chủ nghĩa cộng sản Đông Đức và tôi hiểu rõ về họ: Cộng sản là thứ chủ nghĩa gian trá nhất và man rợ nhất của nhân loại. Chủ nghĩa cộng sản là một vết nhơ của loài người và của thế giới văn minh.” Đức Đạt Lại Lạt Ma: “Người cộng sản làm cách mạng không phải đem lại hạnh phúc cho người dân, mà người cộng sản làm cách mạng để người dân đem hạnh phúc đến cho họ”.

Mù quáng lao theo chủ nghĩa cộng sản, CSVN đang bán dần đất đai của tổ tiên cho Trung Cộng. Năm 1958, dù là Hoàng Sa Trường Sa đang trong chủ quyền của chế độ VNCH trong miền Nam, Thủ Tướng CS Phạm Văn Đồng đã ngang nhiên và bất hợp pháp ký nhượng cho Trung Cộng. Ngày nay, CSVN lại âm mưu nhượng trong 99 năm ba vùng trọng yếu của đất nước là Vân Đồn (Quảng Ninh), Bắc Vân Phong (Khánh Hòa), và Phú Quốc (Kiên Giang) cho Trung Cộng khai thác. Điều nguy hại nữa là CSVN đã thông qua quốc hội bù nhìn của họ dự luật về An Ninh Mạng (sẽ áp dụng từ tháng Giêng năm 2019 tại VN), và sẽ đưa các trang mạng của Trung Cộng vào nước thay thế các trang mạng internet như Google, Facebook, You Tube, v.v... của phương Tây, mục đích để kiểm sóat thông tin của người dân và đưa người dân vào rọ. Hành động độc đoán này về internet của CSVN là theo lệnh và bắt chước quan thầy Trung Cộng của họ để không những kiểm sóat sinh hoạt đời sống, mà cả về tư tưởng của người dân, trong mục tiêu ngăn ngừa chống đối lại chế độ.

 
Theo nhà nghiên cứu Michael Anti trên chương trình TAD tiết lộ Trung Cộng hiện nay đã có các hệ thống internet riêng để thay thế các trang mạng phương Tây, và đã tạo ra Vạn Lý Trường Thành Lửa để giam tư tưởng thông tin của người dân Hoa Lục vào trong đó, vì hiện nay con số sử dụng internet tại Hoa Lục là lớn nhất thế giới với 500 triệu người. Phương Tây có cái gì thì Trung Cộng copy nhái ra cái của họ: Internet tại Hoa Lục đã biến thành Chinanet. Google tây phương thành BaiDu của Trung Cộng. Twitter thành Weibo. Facebook thành Renren. You Tube thành Youku và Tudou. Cũng theo Michael Anti, trên thế giới đang có những nước đang đóng góp vào sự phát triển kinh tế được đặt theo tên nước của họ là BRIC (đọc giống như Brick là viên gạch): Brazil, Russia, India, và China - nhưng Trung Cộng còn trong các nước được đặt tên là SICK (bệnh hoạn): Syria, Iran, China và North Korea. Như vậy Trung Cộng là SICK BRIC (nước phát triển bệnh hoạn). Tiếc thay các nhà lãnh đạo CSVN lại làm vệ tinh và đang bán nước cho quan thầy Sick Bric bệnh hoạn của họ./. (Tin Tổng Hợp). PGĐ

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sau 26 năm đàm phán, Liên minh châu Âu (EU) đã đạt được thỏa thuận ký kết Hiệp định Thương mại với khối MERCOSUR bao gồm Argentina, Brazil, Uruguay và Paraguay và sẽ hứa hẹn tạo ra những tác động sâu rộng về kinh tế, nông nghiệp, môi trường và địa chính trị cho cả hai bên...
Trong một đêm mùa Đông, an toàn trong căn phòng ấm, câu chuyện giữa những người sống đời di dân nhiều thập niên, dù cố gắng né tránh, rồi cũng trở về thực trạng nước Mỹ. Hành động của chính quyền liên bang buộc người Mỹ – đặc biệt là những ai đã từng nếm trải mùi vị của cuộc trốn chạy – phải tự hỏi mình: Chúng ta là ai khi bàn tay quyền lực siết chặt? Có phải chúng ta đang nhìn lịch sử độc tài tái diễn, trên một đất nước xa quê hương nửa vòng trái đất?
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
Trong nhiều năm qua, diện mạo chính trị Trung Hoa dần khép lại dưới chiếc bóng ngày càng đậm của Tập Cận Bình. Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” được mở rộng không ngừng, và đến năm 2025, cơ quan kiểm tra kỷ luật trung ương cho biết đã xử lý gần một triệu đảng viên, phản ánh một bộ máy thanh trừng vừa mang danh chống tham nhũng vừa củng cố uy quyền của người cầm đầu.
Trên đỉnh Davos năm nay, giữa tuyết trắng, cà phê nóng và những lời kêu gọi “đa phương, bền vững, trách nhiệm” - xuất hiện giữa quần hùng là một giọng nói “ngoại môn” chẳng xa lạ gì với chính trường: Donald Trump. Ông lên núi Thụy Sĩ không phải để trồng cây, bàn cứu khí hậu, hay nói chuyện hòa giải, mà để nói với thế giới một câu thẳng thừng: Greenland là “CỦA TÔI”. Bài diễn văn của tổng thống Hoa Kỳ mở đầu bằng một màn “điểm danh công trạng” đúng kiểu độc thoại: chỉ trong một năm trở lại Nhà Trắng, ông tuyên bố đã tạo nên “cuộc chuyển mình kinh tế nhanh và ngoạn mục nhất trong lịch sử nước Mỹ”, đánh bại lạm phát, bịt kín biên giới và chuẩn bị cho đà tăng trưởng “vượt mọi kỷ lục cũ” của nước Mỹ, hay “của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.
Kể từ năm 2019, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã nhiều lần công khai bày tỏ mong muốn giành quyền kiểm soát Greenland, biến hòn đảo giàu tài nguyên và có vị trí chiến lược này trở thành một phần lãnh thổ của Hoa Kỳ...
Khi một chính đảng tự nhận là “đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân” nhưng lại phải bảo vệ ngày đại hội của mình bằng khí tài trấn áp bạo loạn, đó là lúc chúng ta cần nhìn thẳng vào sự rạn nứt sâu sắc giữa đảng Cộng Sản và nhân dân. Sự an ninh nghiêm ngặt này không phản ánh sức mạnh, mà thực chất là một lời thú nhận gián tiếp về sự yếu thế trong tính chính danh của đảng.
Nhắc lại Birmingham hôm nay không phải để tạc lại một pho tượng thánh thiện. King tự xem mình là một nhà hoạt động, sẵn sàng chấp nhận hiểm nguy, và kêu gọi người khác làm điều tương tự. Ông hiểu điều gì khiến xã hội chuyển động. Có những lúc, phải phơi bày cái sai trái trong ánh sáng gắt gao nhất thì lương tri mới thức tỉnh. Ngay cả Tổng thống John F. Kennedy khi ấy, nhìn tấm ảnh trên mặt báo, cũng thừa nhận: có lẽ chỉ bằng cách này, sự việc mới đi đến hồi kết.
Giữa thủ đô Washington, D.C., nơi mỗi ngày, dòng sông Potomac lặng lẽ soi bóng những lý tưởng cao đẹp của nước Mỹ, Trung tâm Biểu diễn Nghệ thuật John F. Kennedy (Kennedy Center) sừng sững như một biểu tượng của sự hợp nhất văn hóa và tự do nghệ thuật. Thế nhưng, vào Tháng Mười Hai năm 2025, di sản ấy đã đột ngột bị bẻ lái. Hội đồng quản trị của Kennedy Center do Donald Trump bổ nhiệm đã bỏ phiếu đổi tên thành "Trung tâm Tưởng Niệm Nghệ Thuật Biểu Diễn Donald J. Trump và John F. Kennedy.”
Tôi nghe tin ấy vào buổi sáng. Tin chưa kịp thành chữ trong đầu thì cơ thể đã vội phản ứng: tay lạnh ngắt, chân bủn rủn, tim đập dồn dập, như thể một bóng ma ký ức chôn sâu trong cơ bắp chợt bật nắp hòm ngồi dậy. Tôi phải ngồi yên hít thở thật sâu. Không nghĩ, không phân tích, nhưng rồi nhận ra trong cơn choáng váng, một phản xạ ký ức quen thuộc, rất cũ, tưởng đã bỏ lại ở một kiếp khác, trồi lên.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.